Polaroid
Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 14
5 sao 5 / 5 ( 143 đánh giá )

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long - Chương 6 - Bí mật trong sáu lá thư

↓↓

Đặng Định Hầu nói:

bạn đang xem “Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Ta chỉ nói bút tích của ta rất ít ai học được, ta không nói nhất định không ai có thể học được.


Đinh Hỷ sáng mắt lên.


Đặng Định Hầu nói:


- Ít nhất ta cũng biết có người bắt chước được chữ viết của ta, cơ hồ ngay cả ta cũng phân biệt không ra chân giả.


Đinh Hỷ hỏi:


- Người này là ai?


Đặng Định Hầu nói:


- Là Quy đại lão bản Quy Đông Cảnh.


Đinh Hỷ cười lớn hỏi:


- Là y?


Đặng Định Hầu nói:


- Người này xem bề ngoài tuy có vẻ vụng về ngu dốt, lại rất thành thật, thật ra là một tay thông minh tuyệt đỉnh, ngay cả ta cũng bị y gạt.


Đinh Hỷ hỏi:


- Ông bị y gạt ra làm sao?


Đặng Định Hầu nói:


- Có lần y giả mạo bút tích của ta, mời hết những người đàn bà ta quen biết lại nhà, ta vừa vào đến nhà, lập tức thấy bảy tám chục cô ăn mặc đỏm dáng, ngồi chờ trong sảnh đường, bà vợ của ta tức muốn khàn cả cổ họng, ba tháng không thèm nói với ta một tiếng.


Đinh Hỷ nhịn cười hỏi:


- Tại sao y muốn đùa giỡn ông như vậy?


Đặng Định Hầu hằn học nói:


- Cái lão rùa đen ấy trời sinh đã muốn đi làm chuyện ác hại, trời sinh thích đi phá cho người ta quýnh lên.


Đinh Hỷ nhịn cười không nổi nữa cười phá lên nói:


- Có điều mấy cô bạn của ông cũng không khỏi quá nhiều phải không?


Đặng Định Hầu cũng bật cười nói:


- Không những nhiều, mà còn đủ thứ, trong đó còn có mấy cô tài nữ trong làng phong nguyệt, ngay cả bọn họ còn phân biện không ra chữ trong thơ không phải ta viết, mới thấy cái lão rùa đen ấy thật tình viết chữ quá giống.


Đinh Hỷ nói:


- Vì vậy tuy y hại ông một phen, y cũng giúp cho ông được một chuyện.


Đặng Định Hầu nói:


- Giúp được hai chuyện.


Đinh Hỷ hỏi:


- Sao?


Đặng Định Hầu nói:


- Y cho ta được thanh tĩnh tới ba tháng trời, thiên hạ thái bình, không nghe cọp cái lao xao cả nửa lời.


Đinh Hỷ nói:


- Cái màn giúp đở ấy quả thật không nhỏ.


Đặng Định Hầu loang loáng ánh mắt nói:


- Hiện giờ y lại đề tỉnh ta, phong thơ này do ai viết ra.


Ánh mắt của Đinh Hỷ cũng loang loáng, y nói:


- Liên doanh tiêu cuộc của ông, có mấy lão bản?


Đặng Định Hầu nói:


- Bốn người rưỡi.


Đinh Hỷ hỏi:


- Bốn người rưỡi.


Đặng Định Hầu nói:


- Chúng ta hùn vốn hùn sức, kiếm lời đem chia thành chín phần, Bách Lý Trường Thanh, Quy Đông Cảnh, Khương Tân và ta mỗi người hai phần, Tây môn Thắng được một phần.


Đinh Hỷ nói:


- Vì vậy Quy Đông Cảnh cũng là một lão bản?


Đặng Định Hầu nói:


- Dĩ nhiên y là một.


Đinh Hỷ hỏi:


- Tại sao y lại đi bán đứng mình?


Đặng Định Hầu trầm ngâm một hồi nói:


- Một chuyến tiêu mười vạn lượng của chúng ta, chỉ tính ba ngàn lượng tiền phí. Bớt đi tiền phải bỏ ra chi tiêu, còn lại tối đa chỉ một ngàn lượng, chia tới tay y, chỉ còn ba trăm lượng.


Đinh Hỷ nói:


- Còn nếu tôi cướp chuyến tiêu đó xong, dù có bớt đi chút ít phần nào, y cũng còn thu vào được trong tay một vạn lượng.


Đặng Định Hầu nói:


- Một vạn lượng dĩ nhiên là hơn ba trăm lượng nhiều lắm, con số đó y nhất định tính ra được dễ dàng.


Đinh Hỷ cười nói:


- Tôi cũng tin là y tính ra được, mấy năm sau này, y cơ hồ là kẻ giàu có nhất trong giang hồ, tiền bạc của y không thể từ trên trời rớt xuống.


Đặng Định Hầu nói:


- Không những vậy, chính y còn nói rằng, cái gì y cũng sợ, chỉ có tiền là không bao giờ sợ nhiều, đàn bà không bao giờ sợ nhiều.


Đinh Hỷ cười nói:


- Ta cũng không sợ.


Đặng Định Hầu nói:


- Tôi lại sợ sợ.


Đinh Hỷ hỏi:


- Sợ gì?


Đặng Định Hầu thở ra nói:


- Chuyện này vốn rất khó đưa ra bằng cớ thực tiễn, ta chỉ sợ y không chịu thừa nhận, ta cũng không có cách gì bắt y nói thật được.


Đinh Hỷ nói:


- Tôi có cách.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Chừng nào chúng ta sẽ động thủ?


Đinh Hỷ nói:


- Ngay bây giờ.


Đặng Định Hầu hỏi:


- Ai đi?


Đinh Hỷ chớp mắt hỏi:


- Vũ công của lão rùa đen ra sao?


Đặng Định Hầu nói:


- Cũng không khá lắm, chỉ bất quá khá hơn Kim Thương Dư chút xíu.


Đinh Hỷ hỏi:


- Chút xíu là bao nhiêu?


Đặng Định Hầu nói:


- Chút xíu có nghĩa là, y chỉ cần điểm nhẹ một cái, Kim Thương Dư lập tức phải nằm xuống.


Đinh Hỷ hình như cười không nổi nữa.


Đặng Định Hầu nói:


- Nghe nói y còn có Thập Tam Thái Bảo hoành luyện công phu, mà luyện không khá lắm, có lần ta thấy có người chỉ bất quá chém vào sau lưng y ba đao, y đã chịu không muốn nổi.


Đinh Hỷ hỏi:


- Chịu không muốn nổi rồi sao?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Một câu nói dịu dàng

Một câu nói dịu dàng

Đây là câu chuyện mà tôi được một nhà tỷ phú kể cho nghe... *** Nhiều năm về

29-06-2016
Đổi giày

Đổi giày

Mẹ là cô dâu năm 28 tuổi. Những năm vừa thống nhất đất nước mạng người quý

30-06-2016
Chị/Cô! Anh yêu em!

Chị/Cô! Anh yêu em!

Tôi tát cậu ta, lần đầu tiên trong đời tôi tát một người và đó lại là cậu Sinh

23-06-2016
Hang động

Hang động

"Chỉ lạ đôi khi em nghe thèm một tiếng người…" *** Nhìn vào bản vẽ nhà con gái

24-06-2016