- Ừ.
bạn đang xem “Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Ánh mắt của Đinh Hỷ sáng lên.
Đặng Định Hầu bỗng cười lên một tiếng, cười thật kỳ quái:
- Chữ của người này, không những biến rất hay, mà còn biến rất kỳ quái, người khác dù có muốn học, cũng khó mà học nổi.
Đinh Hỷ hỏi:
- Người này rốt cuộc là ai?
Đặng Định Hầu cười rất kỳ quái, y từ từ thò tay ra, chỉ ngón tay vào mủi mình:
- Người này chính là ta.
- Người này lại là ông?
Đinh Hỷ muốn la lên, nhưng không la nổi; muốn cười, nhưng cười cũng không nổi ...
Chuyện này không buồn cười một tý xíu nào.
Thật ra, chuyện này có thể làm cho người ta khóc sụt sùi thê thảm một hồi.
Đặng Định Hầu cười mà không thấy dễ coi hơn là khóc.
Đinh Hỷ nhìn y chăm chú, nhìn lên nhìn xuống một hồi, bỗng nhiên hỏi:
- Ông có bán đứng chính mình được không?
Đặng Định Hầu nói:
- Không được.
Đinh Hỷ hỏi:
- Sáu phong thơ này, có phải ông viết không?
Đặng Định Hầu nói:
- Không phải.
Đinh Hỷ không nói gì nữa, quay đầu bước đi.
Đặng Định Hầu cũng đi theo y.
Đi được một đoạn đường, áo quần của hai người đã ướt nhẹp, Đinh Hỷ thở ra một hơi nói:
- Thật ra, chuyến đi này chúng ta cũng không đến nổi về không.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Sao?
Đinh Hỷ nói:
- Ít nhất tôi cũng được một bài học.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Bài học gì?
Đinh Hỷ nói:
- Lần sau, nếu có người kêu tôi trong thời tiết này, đi dưới ánh mặt trời đổ lửa này, đi bao nhiêu đường xá xa xôi này, lại tìm sáu người chết lục lọi cho ra một chuyện bí mật, tôi sẽ ...
Đặng Định Hầu hỏi:
- Thì ngươi sẽ ra sao?
Đinh Hỷ nói:
- Tôi sẽ tống cho y một thứ.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Ngươi chuẩn bị tống cho y thứ gì?
Đinh Hỷ nói:
- Tống cho y một người.
Đặng Định Hầu nói:
- Người?
Đinh Hỷ nói:
- Một người trong bụng y thì thích, mà ngoài miệng thì không dám nói ra.
Đặng Định Hầu bật cười nói:
- Ngươi nói cái người đàn bà đó có phải là Vương đại tiểu thơ không?
Đinh Hỷ cũng phì cười nói:
- Không sai tý nào.
Đặng Định Hầu nói:
- Bởi vì Vương đại tiểu thơ đã điên rồi?
Đinh Hỷ cười nói:
- Cô ta kêu tôi làm chuyện đó, dĩ nhiên cũng có tý điên điên, hai người đó không phải là trời sinh xứng đôi với nhau sao?
Đặng Định Hầu cười lớn nói:
- Người đó dĩ nhiên chính là ta phải không.
Đinh Hỷ cố ý thở ra nói:
- Ông đã muốn thừa nhận, tôi chẳng có cách gì hơn.
Đặng Định Hầu nói:
- Dù ta không nói ra miệng, ngươi cũng biết trong lòng ta nhất định thích muốn chết.
Đinh Hỷ nói:
- Nói đúng quá.
Đặng Định Hầu nói:
- Chẳng qua còn đang lo một chuyện.
Đinh Hỷ hỏi:
- Chuyện gì?
Đặng Định Hầu nói:
- Nếu có người quả thật tống Vương đại tiểu thơ lại cho ta, ngươi làm sao bây giờ nhĩ?
Đinh Hỷ chẳng thấy cười nữa, y vênh mặt lên nói:
- Ông an tâm, đàn bà trên đời này còn chưa chết hết, tôi cũng không đi xuất gia làm hòa thượng đâu, tôi ăn chay không được.
Đặng Định Hầu cười nói:
- Ăn chay thì không ăn rồi, nhưng giấm thì cũng nếm tý đỉnh.
Đinh Hỷ liếc mắt nhìn y, nói:
- Tôi chỉ lấy làm kỳ lạ một chuyện.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Chuyện gì?
Đinh Hỷ nói:
- Người trong giang hồ tại sao không ai gọi ông là Lão Đặng Hoạt Kê?
Lúc bọn họ xuống núi, bọn họ vẫn còn chưa gặp phải mai phục, cái chỗ Ngạ Hổ Cương đáng sợ ấy hình như đã biến thành nơi người ta đi lòng vòng dạo mát.
Chỉ tiếc là dạo cũng như không.
Đặng Định Hầu nói:
- Trừ bài học ấy ra, ngươi còn thu hoạch được gì khác không?
Đinh Hỷ nói:
- Còn có một bụng đầy tức giận, và một thân đầy mồ hôi.
Đặng Định Hầu nói:
- Vậy thì bây giờ ta có thể còn cho ngươi thêm một bài học nữa.
Đinh Hỷ hỏi:
- Bài học gì?
Đặng Định Hầu nói:
- Sau này ngươi nghe ai nói gì, cũng ráng mà nghe cho rõ, đừng nghe chỉ có một nửa.
Đinh Hỷ không hiểu.
Chương trước | Chương sau