Pair of Vintage Old School Fru
Vượt qua ngàn năm yêu chàng - Thu Vũ Dạ Hàn

Vượt qua ngàn năm yêu chàng - Thu Vũ Dạ Hàn


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 187
5 sao 5 / 5 ( 78 đánh giá )

Vượt qua ngàn năm yêu chàng - Thu Vũ Dạ Hàn - Chương 31

↓↓
Cho đến khi con bướm giương cánh bay đi rồi, Mộ Dung Phong mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, ngẩng đầu lên, ánh mắt trong vắt nhìn Tư Mã Cường – "Kỳ thật Lưu nương nương thật sự yêu thương huynh nhiều lắm nên mới đau lòng đến vậy, có người mẹ như thế, thật là may mắn."


"Đúng vậy." – Tư Mã Cường khẽ thở dài một cái, vẻ mặt bỗng trở nên mênh mang u buồn – "Cũng tại ta tùy tiện quá, khiến cho mẫu thân khó xử còn tự chuốc lấy cái nhục này."


Mộ Dung Phong nhìn con bướm xinh đẹp bay tới bay lui giữa những đóa hoa, lòng thầm nghĩ: Cổ đại này đến con bướm cũng sạch sẽ và xinh đẹp đến thế, trước kia chỉ biết đến nông thôn có không khí vô cùng tốt, thật sự là sai lầm rồi, vẫn là cổ đại này không khí chưa hề ô nhiễm tốt hơn, hít thở cũng đã thấy thích rồi. Nghe ngữ khí của Tư Mã Cường đột nhiên trở nên bi ai, chớp chớp mắt, đột nhiên mỉm cười nói – "Thật sự kỳ quái, muội còn nghĩ huynh thật sự không thích Mộ Dung Tuyết cơ, chẳng lẽ muội lầm rồi."


Tư Mã Cường sửng sốt, nhìn Mộ Dung Phong tươi cười sáng lạn tinh thuần, có chút xấu hổ khó hiểu, chẳng lẽ cô nương này đã nhìn thấu tất cả?! Biết mình không phải thật sự thích Mộ Dung Tuyết mới muốn cưới Mộ Dung Tuyết, mà mẫu thân cũng không phải vì mình muốn cưới Mộ Dung Tuyết mà đi gặp Hoàng thượng?! Hắn có chút bất an nhưng cố gắng che dấu – "Vì sao cô nương nói vậy?"

bạn đang xem “Vượt qua ngàn năm yêu chàng - Thu Vũ Dạ Hàn” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Mộ Dung Phong mỉm cười – "Muội đoán, bằng cảm giác thôi. Nhị thái tử vẫn luôn trấn thủ biên quan không thường xuyên về cung, vậy là chưa từng gặp Mộ Dung Tuyết, Nhị thái tử làm sao có thể không biết mặt Mộ Dung Tuyết mà thích được nàng? Kỳ thật, Nhị thái tử không thể cưới Mộ Dung Tuyết, cũng không phải chuyện xấu."


"Chỉ giáo cho? Chẳng lẽ ta không xứng với nàng?" – Tư Mã Cường cười cười hỏi.


"Tiểu Tuyết là nữ tử xinh đẹp, nhưng tựa như đồ sứ tinh xảo, nếu như huynh thật sự mang nàng đi biên quan, chỉ e không có thời gian chỉ huy chiến sự, nàng là một nữ tử xinh đẹp cần người ta dồn hết tâm lực, tài lực, tinh lực ra mà bảo vệ, thử hỏi, nơi biên quan thường xuyên xảy ra chiến sự, một người chỉ huy lấy đâu ra thời gian dành cho nữ tử như thế này" – Mộ Dung Phong tinh nghịch cười, nửa thật nửa giả trả lời.


Tư Mã Cường sửng sốt, nhịn không được cười lên một tiếng – "Thế thì tại sao ta phải cưới nàng?"


Mộ Dung Phong vẫn đang cười, vẫn nửa thật nửa giả nói – "Muội không phải là huynh, làm sao biết được suy tính của huynh, hỏi câu khó như vậy, thật là không công bằng."


"Haha.." – Tư Mã Cường sang sảng cười, quanh năm ở ngoài biên quan tạo cho hắn tính cách nhiệt tình lúc này không hề che dấu mà thể hiện ra hết cả, trong tiếng cười lộ ra như khí khái nam tử hán khi uống được rượu ngon – "Trả lời thú vị lắm, không sai, ta quả thật không phải vì thích Mộ Dung Tuyết mới xin phụ hoàng cho cưới nàng, ta chỉ nghe nói phụ hoàng đem một nữ tử chưa chồng để ở Noãn Ngọc Các, hơn nữa nữ tử này vang danh thiên hạ là Đại Hưng vương triều đệ nhất mỹ nữ, lo lắng phụ hoàng trầm mê sắc đẹp mà bỏ bê thiên hạ dân chúng, nên mới muốn đem nữ tử này đi."


Mộ Dung Phong cười nhẹ – "Nay nàng đã là nữ tử được Hoàng thượng sủng hạnh, dù có lo lắng cũng chỉ biết vậy thôi. Muội không phải vì mình là tỷ tỷ của Tiểu Tuyết mới nói như thế, Tiểu Tuyết thực sự là một nữ tử cực kỳ đơn thuần, nàng thích Hoàng thượng cũng không có gì quá đáng, thử nghĩ mà xem, tiểu Tuyết là nữ tử mới yêu lần đầu, mà Hoàng thượng lại là một người thành thục ổn trọng, tràn ngập mị lực của nam tử trưởng thành, hai người gặp nhau, có lẽ là ý trời, thích nhau cũng là chuyện bình thường, có gì phải lo lắng. Huynh nghĩ Tiểu Tuyết có càn khôn năng lực sao? Hoàng thượng cũng là nam tử đã từng trải qua biết bao nữ nhân rồi, làm sao có thể chỉ vì một nữ tử xinh đẹp mà chôn vùi giang sơn của mình. Có mấy người yêu mỹ nhân không yêu giang sơn?"


Tư Mã Cường lại sửng sốt, nữ tử này sao có thể thản nhiên như thế?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ánh dương của tôi

Ánh dương của tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết phải không") Trước

25-06-2016
Mèo và chuột già

Mèo và chuột già

Có lần vì một con Mèo luôn để mắt rình, nên Chuột hầu như chẳng dám thò ra khỏi

23-06-2016
Xe bus tình yêu

Xe bus tình yêu

Tôi cuống cuồng chạy theo xe buýt đang từ từ lăn bánh rời khỏi bến. Lên đến nơi,

26-06-2016
Một ngày cúp điện

Một ngày cúp điện

Đã lâu rồi Huế mới có một ngày cúp điện. *** Trưa nóng như đổ lửa chợt cúp

24-06-2016
Bình minh đến muộn

Bình minh đến muộn

Chỉ cần trời không sáng, bình minh không ló rạng thì sẽ không ai nhìn thấy khuôn mặt

29-06-2016
Ấu thơ tươi đẹp

Ấu thơ tươi đẹp

"Những đêm như thế này em cũng không ngủ. Em sợ khi mở mắt thức dậy đã nhìn thấy

24-06-2016
Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính kể về một cô bé không biết vì nguyên nhân nào mà thân thể lại trôi

20-07-2016 23 chương