Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố

Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 146
5 sao 5 / 5 ( 65 đánh giá )

Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố - Chương 95 - Hóa ra là nàng

↓↓

Chẳng lẽ, tuyệt học của Mộ Dung Thất Thất là chân truyền từ Quang Hoa công tử? Xem bộ dáng Quang Hoa công tử điều khiển tơ vàng, trước mắt Phượng Thương không khỏi hiện ra hình ảnh đối phương cầm tay Mộ Dung Thất Thất, chỉ dạy nàng, khiến lòng hắn càng thêm phẫn nộ.

bạn đang xem “Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Chủ tử, cẩn thận!"


Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, thời điểm sợi tơ vàng sắp nện trên mặt nạ ngân sắc của Phượng Thương, hắn hét lớn một tiếng, trên người xuất hiện một tầng ánh sáng trắng hơi mỏng, khiến sợi tơ vàng bắn ngược trở về.


"Thu ——" Mộ Dung Thất Thất thu hồi tơ vàng, nhìn cả người nam tử áo trắng bao phủ bạch quang. A, khó trách người này kiêu ngạo như thế, hắn có tư chất như vậy ! Đã là bạch sắc bát đoàn đấu khí, người này, không thể coi thường. Trên đại lục này đã lâu rồi không xuất hiện người mang bạch sắc đấu khí, nam nhân trước mắt này rốt cuộc là ai?


Lần này, đến phiên Mộ Dung Thất Thất đứng bất động. Trước ra chiêu, bất quá chỉ để dò xét thử, hiện tại đã bức ra năng lực của đối phương, Mộ Dung Thất Thất rốt cuộc bất động, chỉ đứng lặng giữa đêm đen đối mặt với đối phương, không xa không gần, vừa vặn mười mét.


Cao thủ quyết đấu, ai động trước, người đó liền thua. Đạo lý kia Phượng Thương hiểu, Mộ Dung Thất Thất cũng hiểu.


Lúc này, hai cỗ khí lưu cường đại vờn quanh tại bên người hai người, tạo thành dòng nước xoáy nhẹ nhàng, hắc y nhân chung quanh nguyên bản bị Mộ Dung Thất Thất đánh ngã xuống đất đều đứng lên, rời xa hiện trường. Bọn họ biết rõ, nếu như tại lúc này xuất hiện ở chung quanh hai người, nhất định sẽ trở thành pháo nổ.


Xuyên qua mặt nạ sứ trắng, Mộ Dung Thất Thất lạnh lùng nhìn xem nam tử mặt nạ bạc đối diện, nghĩ muốn giải quyết hoang mang trong lòng."Ta muốn hỏi ngươi một việc, vì sao lại động đến người của ta, còn đốt Thông Bảo Trai cùng Tuyệt Sắc Phường! Ta và ngươi không oán không thù, như vậy, nhất định là có nguyên nhân, ta muốn biết."


Vừa nghe Mộ Dung Thất Thất nói tới Tuyệt Sắc Phường cùng Thông Bảo Trai bị đốt, Nạp Lan Tín sững sờ, hắn cũng không cho người làm chuyện như vậy, chỉ bắt người rời đi, không hề làm những chuyện quá phận kia. Cho dù bắt đi Phương Đồng, hắn cũng không có nghiêm hình bức cung, đều là chọn dùng phương thức hòa nhã hòa bình, chuyện nàng nói, rốt cuộc là sao?


"Ngươi không nên động lòng với nữ nhân của ta!" Nghe Quang Hoa công tử hỏi, Phượng Thương cũng không che dấu, nói thẳng ra nguyên nhân.


Đối phương âm lãnh nói một câu, khiến cho Mộ Dung Thất Thất xém chút phun máu. Nàng, một nữ nhân, một người rất rất bình thường, nàng đây yêu nam nhân, yêu Phượng Thương, khi nào thì nàng yêu say đắm một nữ nhân?


"Trong đây nhất định có hiểu lầm."


"Không có có hiểu lầm! Nữ nhân của ta, một mực đều yên lặng quan tâm ngươi, mọi người đều biết chuyện của các ngươi, ngươi còn nói không có?"


Giang hồ đều nói Quang Hoa công tử cùng Độc Tiên nhi là một đôi thần tiên quyến lữ, mọi người đều biết chuyện này, Quang Hoa công tử lại phủ nhận, hắn ta không hề thừa nhận chuyện này! Trong lòng Phượng Thương càng thêm khinh bỉ nam tử mặc áo hồng, cảm thấy hắn là đồ hèn nhát.


Nếu như Quang Hoa công tử thừa nhận hắn ta ái mộ Mộ Dung Thất Thất, yêu mến Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương còn có thể bội phục hắn, cảm thấy hắn thật tinh mắt. Không nghĩ tới đối phương trực tiếp phủ nhận, cái này chẳng phải đã phụ một mảnh tình ý mà Mộ Dung Thất Thất dành cho hắn sao!


"Ách..."


Mộ Dung Thất Thất thật rất ủy khuất.


Không thể phủ nhận, thời điểm nàng dùng thân phận Quang Hoa công tử xuất hiện, luôn được rất nhiều nữ nhân yêu mến. Nhưng mà, nàng là một nữ nhân bình thường, không có ham mê đặc thù, càng không có khuynh hướng khác. Nàng chưa từng quan hệ mật thiết quá mức với nữ nhân nào, nam tử kia nói thế khiến cho Mộ Dung Thất Thất thấy cực kỳ hoang đường, buồn cười.


"Ta nói, ngươi có phải hay không lầm rồi? Ta thừa nhận ta rất cao lớn, đẹp trai, có tiền, có mị lực, cư xử đúng mực. Nếu như, nữ nhân của ngươi tình nguyện, vậy ngươi cũng không thể bởi vì nàng yêu đơn phương, mà chĩa mũi vào ta a!"


Cao lớn, đẹp trai —— cái từ này nói ra, Nạp Lan Tín nhịn không được ho khan hai tiếng. Quang Hoa công tử xác thực rất giàu có, về phần dung mạo, nghe đồn thực vô cùng kì diệu, hẳn là không kém. Về phần cao, dựa theo thân thể nho nhỏ của Quang Hoa công tử, xem cái chữ này tựa hồ không thích hợp.


Mà Quang Hoa công tử dùng " yêu đơn phương" để hình dung Mộ Dung Thất Thất, khiến cho Phượng Thương hoàn toàn điên cuồng. Nữ nhân của hắn, bảo bối hắn quan tâm, là da thịt, trái tim của hắn, dưới mắt đối phương thế nhưng lại bị khinh thường như thế!


Nghĩ đến bộ dáng lo lắng của Mộ Dung Thất Thất lúc biết Thông Bảo Trai cùng Tuyệt Sắc Phường xảy ra chuyện, Phượng Thương thấy Mộ Dung Thất Thất không đáng làm vậy. Nàng để ý Quang Hoa công tử như vậy, đối phương nhưng chỉ là một câu "yêu đơn phương" liền xua đuổi nàng , thật sự là không thể nhẫn!


"A!" Thân ảnh màu trắng lên, như kiếm sắt, phóng thẳng về phía Mộ Dung Thất Thất, trong đôi mắt đen ẩn sau mặt nạ là sát khí đậm đặc.


Nếu như nói vừa rồi Phượng Thương còn đang vì chuyện hủy diệt Tuyệt Sắc Phường cùng Thông Bảo Trai, chọc Mộ Dung Thất Thất thương tâm mà hối hận, hiện tại nhìn thấy tên "tiện nhân" áo hồng này, tất cả áy náy toàn bộ biến mất hầu như không còn. Nam nhân này vô sỉ, dám vũ nhục nữ nhân của hắn, đáng chết!


"Ha ha ——" Mộ Dung Thất Thất hồi báo cho đối phương, cũng là hai tiếng cười lạnh. Muốn vu oan giá hoạ mà không từ thủ đoạn nào! Tùy tiện tìm lý do, liền phá hủy tâm huyết của nàng, cướp người của nàng, chẳng lẽ cho rằng nàng sẽ để mặc hắn khi dễ sao!


"Đinh linh linh ——" Phượng Thương bay lên không trung, Mộ Dung Thất Thất đứng trên mặt đất, trắng quấn lấy hồng, trông rất đẹp mắt, bảo đao trong tay Phượng Thương tàn nhẫn hướng về phía cổ Mộ Dung Thất Thất, nhưng chưa tới đó đã bị tơ vàng quấn quanh, một tiếng chuông vang lên, một đạo khói đỏ phả lên trên mặt Phượng Thương.


Hèn hạ! Phượng Thương xoay người, né tránh khói đỏ. Quang Hoa công tử thế mà dụng độc! Nhìn khói độc rơi trên mặt đất, cục đá trên mặt đất này trong nháy mắt hòa tan, Phượng Thương càng thêm thống hận nam nhân áo hồng trước mắt. Độc mà Quang Hoa công tử dùng nhất định là do Mộ Dung Thất Thất cho, hắn cư nhiên vừa hưởng thụ những điều tốt đẹp Mộ Dung Thất Thất mang đến, vừa chà đạp tâm ý của nàng, nam nhân này đáng giận!


Mà Mộ Dung Thất Thất, cũng rất là giật mình. Vừa rồi một đao kia uy lực mười phần, nếu như không phải nàng sớm đề phòng, cho dù cứng đối cứng, nàng ắt sẽ bị thương. Nam nhân này động sát tâm? Vì một cái cớ không giải thích được? Thật sự là quá vô sỉ, quá khốn kiếp!


Nghĩ như vậy, Mộ Dung Thất Thất cũng lười nói nhảm, tơ vàng chập chờn, chuông ràng rung động, tấn công Phượng Thương.


Trong lúc nhất thời, những người kia đang xem cuộc chiến ở một bên đều bị cảnh tượng trước mắt làm choáng váng. Ngón tay của nam tử mặc áo hồng cực kỳ linh hoạt, năm ngón tay điều khiển sợi tơ, khiến cho tơ kia như mang theo hồn phách, chỉ huy tơ vàng công kích tới chủ tử của bọn hắn.


Nạp Lan Tín lúc này cũng đem chuyện Tuyệt Sắc Phường cùng Thông Bảo Trai bị người thiêu hủy ném vào sau đầu, không có thời gian mà nghĩ đến kẻ đứng sau ra tay tàn độc này là ai, con mắt nhìn chằm chằm vào Phượng Thương cùng Quang Hoa công tử, xem bọn họ giao chiến.


Thật lâu, không có chứng kiến chủ tử động thủ, hôm nay lại xuất hiện một Quang Hoa công tử có năng lực ngang hàng với chủ tử, Nạp Lan Tín có chút kích động. Nỗi tịch mịch của cao thủ, đối với Phượng Thương mà nói, là một loại bi ai, ít nhất Nạp Lan Tín nghĩ như thế.


Mặc dù thân mình chủ tử không tốt, nhưng người cũng không phải là kẻ yếu, nếu không, hắn làm sao mười lăm tuổi có thể tiếp quản Ưng kỵ quân, quét ngang dân tộc du mục phương bắc, đem quân đội Bắc Chu quốc trở thành quân đội cường mạnh nhất đại lục?


Bất quá, Nạp Lan Tín nhìn hồi lâu, phát hiện Quang Hoa công tử cũng là thanh niên tài tuấn hiếm có trên đời này. Khi chính hắn đây toàn lực ứng phó, chỉ có thể cầm cự với Phượng Thương được hai mươi chiêu. Nhưng mà vị Quang Hoa công tử này, chỉ dựa vào hai sợi tơ mềm mại, lại cùng Vương Gia đánh một trăm hiệp, người thường, sao có thể làm được như vậy!


Lại nói tiếp, đều là nữ nhân gây họa. Hai nam nhân vĩ đại, tranh đoạt một nữ nhân ưu tú, tự nhiên sinh ra mâu thuẫn. Chỉ là, không biết kết quả rốt cuộc ai thắng ai thua, hắn tất nhiên hi vọng Phượng Thương có thể thắng, nhưng khi nhìn tình huống hiện tại như vậy, hai người đánh ngang tay, khó mà nói trước được.


Trên không trung, hai đạo thân ảnh hồng trắng giao thoa, khi đấu chưởng với Quang Hoa công tử , Phượng Thương đột nhiên ngửi thấy được hương táo quen thuộc, chỉ là, mùi vị này vì sao xuất hiện ở trên người Quang Hoa công tử, chẳng lẽ quan hệ của bọn họ tốt như vậy sao?


Nghĩ đến tiểu nữ nhân mà mình hôn qua, có khả năng đã bị cái nam nhân hèn hạ trước mắt này ôm qua, Phượng Thương ra tay hết mười phần công lực.


Đồ vô sỉ! Rõ ràng hắn vô lý, còn gây sự như vậy!


Cảm nhận được Phượng Thương bộc phát, Mộ Dung Thất Thất không chút khách khí, trong tay xuất hiện một chủy thủ ngăm đen, trực tiếp cắt đứt tay áo của Phượng Thương, chủy thủ dán vào làn da Phượng Thương, đâm về phía cổ tay của hắn.


"Hừ! Một đại nam nhân, lại giống như một nữ nhân." Quang Hoa công tử nhanh, tay Phượng Thương còn nhanh hơn, một phát bắt được cổ tay Quang Hoa công tử, chạm vào đối phương, Phượng Thương mới phát hiện cổ tay đối phương nhỏ xíu xiu, giống như nữ nhân.


"Khốn nạn!" Bị nam nhân khác chạm đến, khiến cho Mộ Dung Thất Thất giận dữ. Nàng là người của Phượng Thương, sao có thể cho phép người khác ngoài Phượng Thương động đến. Người nam nhân này thật là một tên khốn khiếp!


Bởi vì thẹn quá hoá giận, Mộ Dung Thất Thất cũng quên chiêu thức, theo bản năng đạp một cước vào thân dưới của nam nhân. Đối phương không có buông ra, mặt khác một tay nhàn rỗi lại bắt được cổ chân Mộ Dung Thất Thất.


Nắm một cái, Phượng Thương lại buồn bực. Có nam nhân có khung xương nhỏ như vậy sao, cổ chân cũng nhỏ xíu xiu như vậy, giống như nữ tử...


Nữ tử? ! Phượng Thương đột nhiên cả kinh ngẩng đầu, nghĩ muốn nhìn khuôn mặt sau cái mặt nạ sứ trắng, lại không nghĩ cái tay còn lại của Mộ Dung Thất Thất, trực tiếp tát một bạt tai vào ngân sắc trên mặt nạ của hắn, "Đồ lưu manh!"


"Chát ——" một tiếng, khiến cho người chung quanh xem ngớ cả ra, cũng đánh Phượng Thương tỉnh. Giọng nói này, còn có cái ngữ điệu này, cộng thêm cái này bàn tay nhỏ bé, đây không phải Mộ Dung Thất Thất thì là ai!


"Khanh Khanh?" Phượng Thương không biết nên dùng cái ngôn ngữ gì để hình dung tâm tình của mình bây giờ. Khiếp sợ? Dọa ngốc? Cao hứng? Kinh ngạc? hỗn loạn...


"Khanh.. CMN*!" (*con mẹ ngươi)


Đối phương chẳng những khống chế được tay chân của mình, còn dùng cách xưng hô mà Phượng Thương dùng để gọi nàng, càng khiến cho Mộ Dung Thất Thất thêm phát hỏa, nâng chân đá vào ngực hắn, đối phương trực tiếp ngã ngồi dưới đất.


"Khốn nạn! Ta muốn giết ngươi!" Nhìn thấy trên khóe miệng nam tử kia là nụ cười ngây ngốc, tơ vàng trong tay Mộ Dung Thất Thất bay múa, phi thẳng về phía cổ họng Phượng Thương.


"Vương Gia!" Nạp Lan Tín nhìn Phượng Thương ngơ ngác mà kêu lên.


"Tiểu thư! Hạ thủ lưu tình!"


Ở phía khác, Tô Mi, Tố Nguyệt cùng Phương Đồng cũng đuổi tới. Tố Nguyệt nhất thời sốt ruột, phi tiêu trong tay trực tiếp đánh chệch hướng đi của tơ vàng.


"Oanh!" tới khi Phượng Thương nghe được hai tiếng nổ mạnh bên người, mới thanh tỉnh lại, trực tiếp nhảy dựng lên, "Khanh Khanh, nàng muốn mưu sát chồng à!"


"Khanh, ngươi ——" Mộ Dung Thất Thất chưa nói xong, nhìn xem nam nhân đối diện sững sờ. Nguyên lai, vừa rồi một bạt tai này, đem ngân sắc mặt nạ của Phượng Thương đánh lệch, lộ ra mắt phượng yêu nghiệt với ý cười."Thương?"


"Là ta!"


Lúc này Phượng Thương không biết nói cái gì cho phải, Tô Mi cùng Tố Nguyệt lại vọt tới bên người Mộ Dung Thất Thất, một trái một phải kiểm tra người nàng, "Tiểu thư, người không sao chứ! Tiểu thư!"


"Ách, ta không sao..."


Mộ Dung Thất Thất lúc này cũng choáng váng, đây là cái tình huống gì? Đối phương sao lại biến thành Phượng Thương rồi?


"Là ta a, Khanh Khanh!" Phượng Thương lấy mặt nạ xuống, lộ ra khuôn mặt của bản thân, chỉ là lúc này trên mặt yêu nghiệt của Phượng Thương, tràn đầy thần sắc không thể tưởng tượng nổi cùng vui mừng. Hắn vươn tay tới, Mộ Dung Thất Thất không có cự tuyệt, để mặc cho Phượng Thương tháo xuống cái mặt nạ sứ trắng kia, lộ ra chân diện chân thực.


"Như thế nào lại là chàng? !" Cái miệng nhỏ nhắn Mộ Dung Thất Thất lúc này không thể nói khác hơn, mắt hạnh nhìn Phượng Thương chằm chằm.


"Nàng là Quang Hoa công tử?" Phượng Thương tuy muốn đè nén nội tâm kích động của mình, nhưng mà giọng nói run rẩy kia của hắn vẫn bán đứng của hắn. Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Mộ Dung Thất Thất dĩ nhiên lại là Quang Hoa công tử? Điều này sao có thể? ! Quang Hoa công tử không là nam nhân sao...


Bất quá, cẩn thận nghĩ lại, Phượng Thương lại phát hiện nhiều chuyện mà mình từng không nghĩ đến. Mộ Dung Thất Thất đã có thể là Liên công tử, vì sao không thể là Quang Hoa công tử? Nàng yêu thích việc nữ giả nam trang, ngụy trang thành nam nhân đối với nàng mà nói, sẽ dễ dàng hơn khi hành tẩu giang hồ, cũng thuận tiện cho nàng làm việc.


Nhìn Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương đột nhiên ngây ngốc cười rộ lên. Hắn đây đang làm cái gì? Hắn rốt cuộc là ăn cái dấm chua gì? Quang Hoa công tử cùng Mộ Dung Thất Thất đều là một người, hắn rõ ràng vì cùng là một người, xém chút làm dấm chua phủ cả Yên kinh? Còn khiến cho Nạp Lan Tín làm ra chuyện hoang đường như vậy...


Nghĩ đến đó, Phượng Thương đột nhiên nhớ tới việc Tuyệt Sắc Phường cùng Thông Bảo Trai bị Nạp Lan Tín thiêu hủy—— cái này, phiền toái rồi. Hắn hủy đi tâm huyết của Mộ Dung Thất Thất, cái này nên đền bù tổn thất như thế nào?


Mộ Dung Thất Thất cũng ngẩn người hồi lâu, thẳng đến khi thấy Phương Đồng, Mộ Dung Thất Thất mới hồi phục tinh thần lại, "Phương bá, ngươi không sao chứ! Các huynh đệ khác trong Ma Vực đâu! Bọn họ như thế nào? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Là ai thiêu Tuyệt Sắc Phường cùng Thông Bảo Trai?"


Nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất lại một mình xông vào núi Sư Tử để cứu mình, Phương Đồng kích động không thôi. Vừa rồi khi hắn gặp được Tô Mi cùng Tố Nguyệt, hắn mới biết được chuyện đã xảy ra với Tuyệt Sắc Phường cùng Thông Bảo Trai. Điều này thật sự là quá kỳ quặc!


"Tiểu thư, sự tình là như vậy." Mộ Dung Thất Thất không có việc gì, Phương Đồng nhẹ nhàng thở ra, sau đó hướng Mộ Dung Thất Thất hồi báo tình huống.


Nguyên lai, hôm nay Thông Bảo Trai mở cửa như thường lệ, đến quá trưa, đột nhiên một đám người đến Thông Bảo Trai gây sự. Nói đến cái này, Phương Đồng đặc biệt liếc nhìn Phượng Thương , "Không phải người của cô gia."


Một tiếng "cô gia" của Phương Đồng, khiến cho nội tâm không yên của Phượng Thương thoáng bình tĩnh xuống. Lão nhân nói vậy không sai, tuy bọn họ bắt hắn đến đây, nhưng mà hắn không vì vậy mà đảo lộn trắng đen.


"Vậy là ai?"


"Là người Vô Cực Cung, đi theo đám bọn hắn tới, còn có thủ vệ quân trong kinh thành. Lấy cớ tìm kiếm tù nhân bỏ trốn, muốn bắt bớ người của chúng ta."


Vô Cực Cung? Thủ vệ quân Kinh thành? Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất đồng thời nheo mắt. Sau lưng Vô Cực Cung là Thái tử, chuyện này bọn họ biết rõ, nhưng lại điều đến quân đội, sau lưng chuyện này nhất định có người tiếp tay.


"Sau đó phát sinh tranh chấp, chúng ta đánh nhau, nghe theo lời tiểu thư nói, nếu xuất hiện phiền toái, bảo vệ tánh mạng các huynh đệ mới là quan trọng nhất, huống chi dân không cùng quan đấu, sự tình còn không có biết rõ ràng, chúng ta không thể cùng triều đình cứng đối cứng, cho nên thuộc hạ để cho mọi người rút lui."


Sau khi tất cả mọi người rời đi, người Vô Cực Cung thấy chán, đập phá một hồi rồi rời đi. Không bao lâu sau, Phương Đồng quay trở lại xem tình huống, không nghĩ tới gặp Nạp Lan Tín, hắn tuy lợi hại, nhưng kiếm kỹ của Nạp Lan Tín lại cao hơn một bậc, nên hắn bị bắt đến đây.


"Sự tình chính là như vậy. Về phần tiểu thư nói, Tuyệt Sắc Phường cùng Thông Bảo Trai bị người ta thiêu hủy, thuộc hạ xác thực không biết là người phương nào gây nên."


Khi nói lời này, Phương Đồng nhìn về phía Nạp Lan Tín, tựa hồ cho hắn cái công đạo.


"Là ngươi làm sao?" Không đợi Mộ Dung Thất Thất mở miệng, Tố Nguyệt đi tới trước mặt Nạp Lan Tín, không thể tưởng tượng nổi nhìn hắn, "Ngày đó gặp ngươi ở trước cửa Thông Bảo Trai, kỳ thật cũng không phải ngẫu nhiên, có phải là ? Ngươi là theo dõi ta, đúng hay không?"


"Ách..." Đối mặt nghi vấn của Tố Nguyệt, Nạp Lan Tín không phủ nhận.


"Ta thừa nhận, là ta theo dõi ngươi. Nhưng mà ta thật không có cho người đốt Tuyệt Sắc Phường cùng Thông Bảo Trai! Lúc ta đến trong tiệm đều lộn xộn, tại Tuyệt Sắc Phường thấy vị lão nhân gia này, ta mời hắn tới đây, chuyện khác thật không phải là ta làm! Vương Gia nói rằng phải mang người sống trở về, cũng không có nói muốn phóng hỏa!"


Một tiếng "vương gia", khiến cho Mộ Dung Thất Thất đưa ánh mắt chuyển hướng về phía trên người Phượng Thương, nàng chậm rãi đi đến bên người Phượng Thương, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn Phượng Thương, "Thương, chàng có phải nên giải thích chuyện này hay không? Vì sao lại muốn bắt cóc người của ta?"


"Cái này ——" Phượng Thương có chút xấu hổ cười cười. Bảo cho hắn nói như thế nào? Chẳng lẽ nói với Mộ Dung Thất Thất , ta vì nàng, ăn dấm chua? Cái này thật khó nói...


"Nói!" Mộ Dung Thất Thất quát lớn một tiếng, tim Nạp Lan Tín xém chút nhảy ra.


Vừa rồi, khi biết Quang Hoa công tử là Mộ Dung Thất Thất, Nạp Lan Tín có ý muốn chết. Chuyện này là sao! Vương Gia ăn dấm chua bậy bạ, hại hắn đắc tội vương phi, cuộc sống sau này rốt cuộc nên vượt qua bằng cách nào đây? Tại sao chuyện tình không may đều rơi xuống trên người hắn thế!


"Ta ghen tị." Tiếng nói của Phượng Thương rất nhỏ, tựa hồ là sợ người bên ngoài nghe được.


Bọn thuộc hạ bên cạnh Phượng Thương vây xem, nghe nói vị áo hồng này là nữ nhân, còn là tân nương mới được chủ tử cưới vào cửa, mọi người đều âm thầm giơ ngón tay cái lên với Mộ Dung Thất Thất, chỉ có nữ nhân như vậy mới xứng với chủ tử của bọn hắn! Cái tính khí cuồng bạo như lửa, tính cách cường hãn, còn có những chiêu thức tàn nhẫn kia, đều tỏ rõ nàng là nữ nhân trời cao an bài cho Phượng Thương.


Hiện tại, giống như là lũ lớn tuôn vào miếu long vương*, người một nhà không biết người một nhà, có trò hay để nhìn! Những người này đều đã quên, vừa rồi Mộ Dung Thất Thất hung hăng giáo huấn bọn họ như thế nào, lúc này mọi người đều vây quanh một vòng, muốn nhìn chủ mẫu dùng cách nào "giáo huấn" chủ tử nhà mình. (*thành ngữ, xem thêm tại đây)


"Nói to lên!" Không đợi Phượng Thương nói xong, Mộ Dung Thất Thất lần nữa rống lên.


Hiện tại trong lòng nàng có vô số lửa nóng bay tán loạn, Phượng Thương lại dẫn người bắt cóc người của nàng ? Cửa hàng của nàng bị người ta phá hủy, hiện tại còn không biết hung thủ là ai? Mọi rắc rối đều chồng chất cùng một chỗ, đầu mối hướng về Phượng Thương, khiến cho Mộ Dung Thất Thất không thể không căm tức.


"Ta ghen tị!" Phượng Thương cũng rống lên, con mắt chằm chằm vào gương mặt bởi vì phẫn nộ mà nhiễm hồng của Mộ Dung Thất Thất.


"Khi mà ta biết rõ nàng là Độc Tiên Nhi, thì bắt đầu ghen tị! Trong giang hồ đều nói Độc Tiên Nhi cùng Quang Hoa công tử là một đôi thần tiên quyến lữ, khi ta và nàng đại hôn, Quang Hoa công tử cũng đặt cược cho nàng, khiến cho ta không thể không hiểu lầm quan hệ của hai người! Nàng là vương phi của ta, Quang Hoa công tử tính là cái gì, lại dám đoạt nàng với ta, ta ghen ghét, ghen đến nổi giận, hận không thể giết chết tên tình địch này, được hay không!"

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vũ khuynh thành - Nam Cung Dao

Vũ khuynh thành - Nam Cung Dao

Văn án: Nàng dung mạo bình thường, bản lĩnh cũng tầm thường , chỉ cầu nhất thế

15-07-2016 1 chương
Đại mạc dao - Đồng Hoa

Đại mạc dao - Đồng Hoa

Giới thiệu: Tập 1: Lớn lên giữa bầy sói, Ngọc Cẩn cứ ngỡ mình giống như Lang

15-07-2016 40 chương
Anh và cô

Anh và cô

Cô trễ kinh 3 ngày. Mừng quýnh, cô vội mua que thử. 1 vạch. Cô tự nhủ chắc còn sớm

23-06-2016
Tình

Tình

Nó và nàng tuy yêu nhau trông thế giới ảo chưa được bao lâu nhưng tình cảm vô cùng

23-06-2016
Những con cò trắng

Những con cò trắng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi không

27-06-2016
Lạc lối

Lạc lối

Tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tháng ngày hôm nay đã là bao nhiêu rồi? Tuyết vẫn còn rơi

24-06-2016
Nắng không mùa

Nắng không mùa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016

XtGem Forum catalog