Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố

Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 146
5 sao 5 / 5 ( 128 đánh giá )

Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố - Chương 139 - Hôn lễ của Hoàn Nhan Khang cùng Tô Mi

↓↓

Nhìn thấy Tô Mi đi ra, Hoàn Nhan Khang lập tức xuống ngựa, định đến đỡ nàng, lại bị Phượng Tề gọi lại: "Vương gia, hiện tại còn chưa tới lượt ngài! Đợi lát nữa đến phủ Tiêu Dao Vương, ngài cứ tích cực như thế!"

bạn đang xem “Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lời của Phượng Thương khiến mọi người cười, Hoàn Nhan Khang trong chốc lát đã đỏ bừng mặt, chỉ có thể lên ngựa nhìn Tô Mi bước lên kiệu.


Đợi đến khi rèm đỏ trước kiệu buông xuống, lòng Hoàn Nhan Khang mới an tâm.


"Khởi kiệu!"


Đội đón dâu cực kỳ hoành tráng đi về phía Tiêu Dao Vương phủ, trong kiệu, Tô Mi nắm chặt quả táo, tim cũng nhảy lên nhảy xuống theo sự xóc nảy của cỗ kiệu.


Nàng chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày mình tìm được người mình yêu, cùng hắn kết hôn, càng không nghĩ tới mình sẽ gả cho Vương gia của một nước. Những chuyện này đều là chuyện nàng chưa từng dãm nghĩ, hiện tại lại trở thành sự thật, người nàng yêu đang ở bên ngoài, bọn họ đang đi về nhà mới của họ, hết thảy mọi chuyện, khiến Tô Mi cảm thấy hết sức hạnh phúc.


Trong phủ Tiêu Dao Vương, để nghênh đón nữ chủ nhân, trang bị đã được đổi mới hoàn toàn. Hoàn Nhan Kiệt cùng Đông Phương Lam đã sớm đến đây, Hoàn Nhan Kiệt đoan đoan chánh chánh ngồi trên ghết, biểu lộ tuy vờ như trấn định, thế nhưng vẻ hưng phấn trong mắt lại không thể che được suy nghĩ trong lòng tiểu hài tử.


Đây là lần đầu tiên Hoàn Nhan Kiệt tham gia hôn lễ, hơn nữa lại còn chủ hôn cho Hoàn Nhan Khang, khiến cho hắn cảm thấy mới lạ, hơn nữa hết sức cao hứng.


"Hoàng thượng, thái hoàng thái hậu, vương gia và vương phi đã tới!" Hoàn Nhan Khang vừa đến vương phủ, đã có người tiến lên thông báo.


"Thái nãi, trẫm muốn đi xem!" Vừa nghe nói vậy, Hoàn Nhan Kiệt có chút ngồi không yên, hắn rất muốn biết đón dâu là chuyện như thế nào, hết sức tò mò, định ra đằng trước nhìn thử.


Nhìn thấy bộ dạng hưng phấn của Hoàn Nhan Kiệt, Đông Phương Lam nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng vỗ vỗ: "Hoàng thượng, hôm nay ngươi là chủ hôn, chủ hôn không thể chạy loạn khắp nơi!"


"Nhưng—-" Trong lòng Hoàn Nhan Kiệt có chút thất vọng, không thể ra đi, hắn chỉ có thể ngẩng đầu, nhìn chằm chằm ra bên ngoài, muốn nhanh nhìn thấy Hoàn Nhan Khang cùng Tô Mi.


—————————-


Đợi một hồi lâu, Hoàn Nhan Khang mới nắm lụa đỏ xuất hiện trước mặt mọi người. Lụa đỏ, nối liền hắn với Tô Mi. Người săn sóc dâu cẩn thận từng ly từng tí dắt lấy Tô Mi, hai người một trước một sau đi tới.


"Nhất bái thiên địa! Nhị bái Thái hoàng thái hậu, Hoàng thượng! Phu thê giao bái! Kết thúc buổi lễ! Đưa vào động phòng!"


Đến khi Tô Mi được đưa vào phòng tân hôn, nàng mới như tỉnh khỏi mộng. Lập gia đình! Nàng trở thành tân nương của Hoàn Nhan Khang rồi! Tô Mi nắm chặt quả táo trong tay, có chút khẩn trương. Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng cười, Tô Mi có thể cảm nhận được trong phòng có mấy nha hoàn, cùng với người săn sóc dâu. May mà mũ phượng trên đầu nàng đã được Mộ Dung Thất Thất cải tiến, không nặng lắm, nếu không phải đợi lâu như vậy, ắt hẳn nàng đã đau đầu đau cổ hết rồi.


Đợi một hồi lâu, lâu đến khi Tô Mi không còn phân biệt được thời gian, mới truyền đến một tiếng: "Vương gia đến!"


Hoàn Nhan Khang đến rồi? Tâm tình Tô Mi có chút phức tạp, vui mừng, kích động ắt không thể thiếu, nhưng ngoài sự vui mừng, còn có một chút khẩn trương. Lúc này, Tô Mi cảm nhận được tay mình đổ đầy mồ hôi. Bởi vì trên đầu đang phủ khăn hỉ, nàng không nhìn thấy bên ngoài, chỉ có thể cúi thấp đầu, nhìn quả táo bên trong bàn tay trắng nõn của mình.


"Chúc mừng Vương gia! Chúc mừng Vương phi!"


"Ừ! Các ngươi...đều lui xuống đi!" Hoàn Nhan Khang phất phất tay, cho mọi người lui xuống, đợi đến khi trong phòng chỉ còn hắn và Tô Mi, Hoàn Nhan Khang hít một hơi thật sâu, đi đến trước mặt Tô Mi.


Tô Mi biết rõ Hoàn Nhan Khang đã đến, lúc này, tim nàng nhảy thình thịch dồn dập, giây phút nhìn thấy đôi giày của Hoàn Nhan Khang ở biết mặt, tim của Tô Mi suýt nữa đã nhảy thót lên cổ họng.


Thời gian, bỗng như dừng lại, chung quanh an tĩnh dị thường, yên tĩnh đến khiến Tô Mi có thể nghe được tiếng tim đập của mình, cùng tiếng hít thở của Hoàn Nhan Khang, càng lúc càng gần.


Trong mắt Hoàn Nhan Khang hiện lên ý thương yêu, thâm tình ngắm Tô Mi phủ hồng sa, qua hồi lâu, mới phát ra một tiếng thở dài: "Tiểu Mi Nhi, rốt cuộc ta cũng cưới được nàng rồi!"


Đã quen với bộ dạng cười đùa tí tửng của Hoàn Nhan Khang, Tô Mi không biết hắn lại có một mặt trầm ổn, thâm thúy như vậy. Hoàn Nhan Khang duỗi tay, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tô Mi đặt vào tay mình, cảm nhận được mồ hôi trong tay nàng, Hoàn Nhan Khang nhẹ giọng cười cười.


"Tiểu Mi Nhi, nàng đang khẩn trương đấy!"


Tiếng cười này, khiến cho Tô Mi quýnh lên...hết sức 囧, muốn rút tay đi, lại bị Hoàn Nhan Khang nắm chặt lấy.


"Buông tay!" Tô Mi nhẹ khiển trách.


"Không buông! Bây giờ không buông, cả đời không buông!"


Hoàn Nhan Khang cầm lấy tay Tô Mi, lục lọi trên người trong chốc lát, lấy ra một cái hộp màu vàng. Khi Tô Mi còn chưa kịp hiểu gì, Hoàn Nhan Khang đã quỳ một gối xuống trước mặt Tô Mi: "Tô Mi, nàng nguyện ý gả cho ta chứ?"


Bộ dáng này của Hoàn Nhan Khang, khiến cho Tô Mi nhớ lại cảnh Phượng Thương cầu hôn Mộ Dung Thất Thất. Lúc ấy nàng đã nói với Hoàn Nhan Khang, nàng rất hâm mộ Mộ Dung Thất Thất! Đều nói đàn ông quỳ gối là vàng, Phượng Thương lại vì yêu mà tình nguyện, quỳ xuống trước mặt nữ nhân mình yêu quý, thật sự rất không dễ dàng. Không nghĩ tới một câu vô tâm của nàng, lại được Hoàn Nhan Khang nhớ mãi.


Hoàn Nhan Khang mở hộp ra, bên trong là một chiếc nhẫn làm từ lam bảo thạch. Chỉ nhìn kiểu dáng, Tô Mi đã biết đây là thiết kế của Mộ Dung Thất Thất. Chẳng lẽ chuyện này, Mộ Dung Thất Thất cũng tham gia sao? Nghĩ đến Mộ Dung Thất Thất đối xử với mình tốt như vậy, hốc mắt Tô Mi nóng lên.


"Tô Mi, nàng nguyện ý gả cho ta chứ?" Thấy Tô Mi không lên tiếng, Hoàn Nhan Khang có chút nóng nảy, đưa hộp tới: "Có nguyện ý gả cho ta không?"


Một câu, Hoàn Nhan Khang lặp lại tận ba lần khiến cho Tô Mi không nhịn được thầm mắng trong lòng: "Đồ ngốc." Nàng đã ngồi kiệu hoa đến đây, bái thiên địa với hắn, hắn sao còn nói lời ngớ ngẩn như vậy chứ!


Tô Mi cố tình làm khó Hoàn Nhan Khang, dù sao hiện tại trên mặt nàng còn khăn hỉ, Hoàn Nhan Khang không nhìn thấy vẻ mặt của nàng, không biết nàng cố ý đâu nhỉ?


Cô dâu mỹ nữ sau khăn đỏ không nói một lời, Hoàn Nhan Khang triệt để nóng nảy, dứt khoát cầm lấy chiếc nhẫn, trực tiếp đeo vào ngón áp út bên tay trái của nàng.


"Ai nha, ngươi muốn dùng sức mạnh sao!" Tô Mi cao hứng trong lòng, ngoài miệng lại bắt đầu trách móc.


"Hừ! Ta mới mặc kệ nhiều như vậy! Nàng đã bước vào cửa nhà ta, vậy là người của ta! Không đáp ứng cũng phải đáp ứng, đáp ứng, vậy thì tốt rồi!" Hoàn Nhan Khang đứng lên, phủi phủi bụi trên đầu gối, cười ha ha nhìn tay Tô Mi, nắm chặt cái tay đang đeo nhẫn của nàng, ngây ngô cười.


"Ngươi, cái tên vô lại này..." Tô Mi khẽ hít một tiếng.


"Đúng! Ta là một tên vô lại, ta đã định nàng rồi! Đừng hòng quăng ta, ta sẽ một mực quấn lấy nàng!"


Chẳng biết tại sao, thẳng đến khi đeo nhẫn cho Tô Mi, Tô Mi không cự tuyệt, tim Hoàn Nhan Khang mới thật sự an tâm. Như vậy, có thể ở cạnh Tô Mi, nắm tay nàng, cảm giác này thật tốt! Hắn đã thật lâu, thật lâu chưa cảm nhận được cảm giác hạnh phúc này rồi!


"Này...."


Một lúc lâu, Hoàn Nhan Khang vẫn không lên tiếng, Tô Mi không nhịn được dùng khủy tay thọt hắn.


"Sao vậy?" Tô Mi nhẹ đụng, kéo Hoàn Nhan Khang ra khỏi mộng đẹp.


"Nhanh lấy khăn hỉ xuống! Chàng muốn ta đợi đến lúc nào vậy hả?"


Tô Mi rống một tiếng, dọa Hoàn Nhan Khang nhảy dựng lên, lúc này mới phát hiện, hắn còn chưa nhấc khăn cô dâu lên. Vội vàng lấy hỉ khăn xuống, khuôn mặt diễm lệ của Tô Mi xuất hiện trước mặt Hoàn Nhan Khang.


"Thật đẹp..." Lời khen này xuất phát từ tận đáp lòng Hoàn Nhan Khang, mắt hắn không di chuyển, nhìn chằm chằm vào Tô Mi, trong mắt bùng lên ngọn lửa nhiệt tình, khiến cho Tô Mi cảm thấy một cỗ khô nóng.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Vũ khuynh thành - Nam Cung Dao

Vũ khuynh thành - Nam Cung Dao

Văn án: Nàng dung mạo bình thường, bản lĩnh cũng tầm thường , chỉ cầu nhất thế

15-07-2016 1 chương
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Cây bồ kết nở hoa

Cây bồ kết nở hoa

Con quyết định nói rõ cho ba mẹ hay hoàn cảnh của con hiện tại. Những ngày ở nhà

27-06-2016
Yêu thật sự

Yêu thật sự

"Không phải phép thử nào cũng là một kết quả đúng. Nhưng trong tình yêu nên có những

30-06-2016
Cô gái đi giày đỏ

Cô gái đi giày đỏ

(khotruyenhay.gq) Bất giác, trong giây phút ánh chớp quét qua mặt tôi, ngay trước tầm mắt

01-07-2016
Sao có thể khổ?

Sao có thể khổ?

Vì sao người lương thiện cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở? *** Tôi đã tìm một

26-06-2016
Mưa Sài Gòn

Mưa Sài Gòn

Nhưng mẹ biết, dù mưa hay nắng, còn có một Sài Gòn khác có thể che mưa che nắng cho

24-06-2016
Dám yêu, dám nói

Dám yêu, dám nói

Sau những đắn đo, sau những suy nghĩ, sau nhiều ngày nhớ nhung về một khuôn mặt, đặc

26-06-2016
Bồi hồi nghĩ về tết

Bồi hồi nghĩ về tết

Dù có sự khác nhau về vùng miền, về phong tục, tập quán của từng địa phương đi

23-06-2016

Polaroid