Disneyland 1972 Love the old s
Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố

Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 146
5 sao 5 / 5 ( 90 đánh giá )

Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố - Chương 134 - Sinh Bảo Bảo (Hạ)

↓↓

Đến lúc này, hai người lại ở chỗ này nói lời tình ý liên tục như vậy làm cho người ta đỏ mặt, từ những tỳ nữ trẻ tuổi đứng ở cửa, đến bà lão lớn tuổi, tất cả đều nghe thấy quá buồn nôn.

bạn đang xem “Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Trong phòng, bởi vì đau đớn, Mộ Dung Thất Thất quên mất thời gian, mà ngoài phòng, mọi người nhìn mặt trời dần dần dâng lên, mãi cho đến giữa trưa.


"Chuyện gì xảy ra, làm sao còn không có sinh xong?". Đông Phương Lam lúc trước còn bình tĩnh một chút nhưng lúc này hoàn toàn nóng nảy, đã qua lâu như vậy, chẳng lẽ là khó sanh? Nếu thật khó sanh, vậy, đây chẳng phải là phiền toái lớn?


"A di đà Phật, Bồ Tát phù hộ!" Đông Phương Lam chuyển động Phật châu trong tay, khấn cầu . Ngàn vạn đừng làm cho Mộ Dung Thất Thất có việc, nhất định phải mẫu tử nình an!


Một bên Hoàn Nhan Kiệt mặc dù không biết Mộ Dung Thất Thất sinh sản mạo hiểm đến cỡ nào, nhưng nhìn đến mọi người đều cau mày, hắn cũng học Đông Phương Lam bộ dạng, bắt đầu khấn cầu, "Bồ Tát phù hộ, nếu như tiểu đệ đệ nhanh đi ra ngoài, ta liền phong hắn là Bình Đông Vương! Còn tặng hắn cung điện thật to!"


Bộ dáng "tiểu đại nhân" của Hoàn Nhan Kiệt khiến cho không khí thoáng thoải mái hơn một chút, Đông Phương Lam sờ sờ đầu Hoàn Nhan Kiệt, lại nhìnThính Tùng Lâu.


Đang lúc mọi người kiên nhẫn sắp hao hết, "Oa oa ——" một tiếng khóc nỉ non phá không ra.


"Sinh. . . . . . Sinh?" Hoàn Nhan Khang ngây ngốc một câu, mọi người mới hiểu được.


"Sinh rồi sinh rồi! Thật tốt quá!" Đông Phương Lam kích động được không được, "Phượng Tà a, chúc mừng ngươi, làm ông ngoại rồi!"


"Tạ ơn. . . . . . Tạ ơn!" Phượng Tà bắt đầu kinh ngạc, sau đó ngớ người, đến hiện tại, mới kích động."Ta làm ông ngoại rồi! Ta làm ông ngoại rồi!"


Trong nhà, bà đỡ lau người cho tiểu oa nhi, lại bao nó trong khăn bông, đưa cho Phượng Thương, "Chúc mừng Vương gia, chúc mừng Vương Phi, là một vị Tiểu thế tử!"


Phượng Thương cũng không có nhận hài tử, ngược lại là cẩn thận hầu hạ Mộ Dung Thất Thất đổi lại quần áo sạch.


Thấy Phượng Thương như vậy, bà đỡ ôm hài tử tay có chút cứng ngắc, dường như, vị này Vương gia không thích nhi tử? Hay là ——


"Để cho ta!" Hoàn Nhan Minh Nguyệt nhận lấy hài tử, ôm vào trong ngực."Ơ, lớn lên thật xinh đẹp! Giống như phụ thân vậy!"


Lời của Hoàn Nhan Minh Nguyệt cũng không khiến cho Phượng Thương hứng thú, hiện tại trong lòng, trong mắt hắn cũng chỉ có một mình Mộ Dung Thất Thất. Chịu đau nhiều như vậy mới sinh hạ hài tử, cái vật nhỏ này hành hạ Mộ Dung Thất Thất đến thế, khiến cho hắn có chút ghét nhi tử.


Dưới sự hầu hạ của Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất đổi lại quần áo sạch, Tô Mi cùng Tố Nguyệt dọn sạch giường chiếu, Phượng Thương ôm Mộ Dung Thất Thất, đặt nàng lên trên giường.


"Nương, bế nhi tử đến cho con nhòn."Khuôn mặt Mộ Dung Thất Thất mặc dù mặt trắng bệch, nhưng rất có tinh thần.


Hoàn Nhan Minh Nguyệt đem đứa trẻ nhẹ nhàng mà đặt ở bên cạnh Mộ Dung Thất Thất, nhưng đến lúc này Phượng Thương vẫn không chịu nhìn hài tử, Hoàn Nhan Minh Nguyệt biết Phượng Thương vì Mộ Dung Thất Thất nên mới giận hài tử, nhịn không được bật cười.


"Làm sao bây giờ! Thất Thất chúng ta liều mạng sinh hạ tới hài tử, người khác thế nhưng không làm gì, cùng không thích! Sớm biết như vậy, Thất Thất sẽ hẳn nên gả cho người khác, tránh cho lúc này sinh hài tử cũng được vui, còn phải nhìn mặt ai đó!"


Lời của Hoàn Nhan Minh Nguyệt rơi vào trong tai Phượng Thương, khiến cho khuôn mặt cứng nhắc của Phượng Thương hơi nới lỏng xuống. Hắn cúi đầu, liếc hài tử một cái thật nhanh, khi thấy ánh mắt nhi tử, tâm Phượng Thương đột nhiên như bị thứ gì mãnh liệt động phải.


"Thương, chàng nhìn, đôi mắt của cục cưng giống chàng y như đúc đây! Thật xinh đẹp a ——" Mộ Dung Thất Thất lôi kéo tay Phượng Thương, để cho hắn dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào con của bọn họ.


Cảm xúc mềm mại, từ ngón tay truyền đến, khiến cho trong lòng Phượng Thương càng thêm rung động.


"Có phải rất giống chàng hay không?"


"Ừ!" Phượng Thương gật đầu, khóe miệng khẽ cong lên, ngón tay đặt trong bàn tay nhỏ của Tiểu bảo bối mới sinh.


"Ngô ——" Tiểu bảo bảo phát ra nho nhỏ thanh âm, khóe miệng phun bọt khí, ánh mắt màu tím nhìn Phượng Thương, cái miệng nho nhỏ khẽ mở khẽ hợp.


Nhìn nhi tử của mình, Phượng Thương bỗng nhiên có chút hối hận, hối hận rằng mình lúc nãy không nên chán ghét con như vậy. Hắn nhỏ như vậy nằm ở bên cạnh Mộ Dung Thất Thất, không rành thế sự, tay nho nhỏ ôm chặt lấy ngón tay Phượng Thương, hắn ngón tay út thượng truyền tới ấm áp, xuyên thấu qua đầu ngón tay Phượng Thương, truyền lại đến trong lòng Phượng Thương.


Đây hài tử của ta, con trai của ta a. . . . . . Lòng Phượng Thương mềm nhũn, ngón tay nhẹ nhàng mà đụng vào lòng bàn tay của tiểu bảo bảo.


Đột nhiên, "Oa ——" một tiếng, Tiểu bảo bảo sinh khóc lên. Đột nhiên xuất hiện nước mắt, dọa Phượng Thương sợ đến nhảy dựng, vội vàng rút ngón tay về, khẩn trương nhìn Mộ Dung Thất Thất:"Nó, sao nó lại khóc a?" Ý ở ngoài lời nói, ta đây cái gì cũng không làm!


Bộ dáng "ngốc nghếch" của Phượng Thương, chọc cho Mộ Dung Thất Thất cười, Hoàn Nhan Minh Nguyệt ở bên cạnh cũng cười ."Hài tử đói bụng! Cho nên mới khóc!"


Hoàn Nhan Minh Nguyệt tiến lên, đem trẻ mới sinh ôm đặt ở trong ngực Mộ Dung Thất Thất, nhìn hài tử ở trong ngực Mộ Dung Thất Thất chăm chú bú sữa, Phượng Thương rốt cuộc biết nghĩa của hai từ hạnh phúc.


Chờ Tiểu bảo bảo mới sinh ăn no, Hoàn Nhan Minh Nguyệt ôm bảo bảo ra khỏi Thính Tùng Lâu.


"Mau, mau tới để cho ai gia xem một chút!" Khi Đông Phương Lam nhận lấy tiểu bảo bảo, tay có chút run rẩy, chờ thấy được bộ dáng hài tử, Đông Phương Lam nở nụ cười, "Lông mày, ánh mắt giống như Phượng Thương, lỗ mũi cùng miệng giống như Thất Thất! Là một đứa bé trai khỏe mạnh! Đến, để cho ông ngoại hắn ôm!"


Phượng Tà lần đầu tiên ôm đứa trẻ, có chút khẩn trương. Hài tử mới sinh mềm nhũn, Phượng Tà sợ mình khí lực quá lớn, làm chau bị thương, chỉ có thể căng người, vẫn duy trì một tư thế.


"Không phải là như vậy !" Hoàn Nhan Minh Nguyệt điều chỉnh tư thế Phượng Tà "Ôm tiểu hài tử như vậy mới có thể khiến nó thoải mái!"


Một nhóm người vây quanh ở bên cạnh Phượng Tà, đánh giá Tiểu thế tử mới sinh. Hoàn Nhan Kiệt vóc dáng thấp, với không tới, chỉ có thể bắt y phục Hoàn Nhan Khang dùng sức nhảy lên: "Ngũ thúc, cho ta xem tiểu đệ đệ, Ngũ thúc, mau cho ta xem!"


"Được được, nhìn này!" Phượng Tà ngồi chồm hổm xuống, để cho Hoàn Nhan Kiệt nhìn hài tử trong ngực.


"Hoàng thượng, ngươi thật đúng là miệng vàng lời ngọc a! Tiểu đệ đệ chính là nghe nói ngươi muốn sắc phong hắn vì Bình Đông Vương, sợ ngươi đổi ý, mới lập tức ra tới!" Mộ Dung Thất Thất thuận lợi sinh , Hoàn Nhan Khang cũng thở phào nhẹ nhỏm, lúc này cũng bắt đầu trêu ghẹo Hoàn Nhan Kiệt.


Nghe xong Nhan Khang nói như vậy, Hoàn Nhan Kiệt lắc đầu, "Ta là hoàng thượng, một lời nói một gói vàng! Làm sao lại có thể đổi ý! Tiểu đệ đệ mới sẽ không nghĩ như vậy, nhất định là Ngũ thúc gạt ta !"


Lời của Hoàn Nhan Kiệt chọc mọi người "ha ha" cười không ngừng, Hoàn Nhan Khang đùa với Tiểu bảo bảo mới sinh, nhìn về phía Hoàn Nhan Kiệt, "Vậy lời cháu vừa nói đều là thật?"


"Dĩ nhiên! Tiểu đệ đệ là Bắc Chu quốc Bình Đông Vương!"


Trong nhà Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất nghe nói nhi tử mình sinh ra liền nhận "thân phận cao quý", đều nở nụ cười.


Tên hài tử Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất đã sớm chuẩn bị xong, Phượng Kiêu. Danh tự này, là Mộ Dung Thất Thất đặt , là muốn cho hài tử trở thành một đời kiêu hùng. Phượng Thương muốn để con đầu mang họ "Phượng" của Mộ Dung Thất Thất. Một là bởi vì hắn yêu Mộ Dung Thất Thất, hai là vì muốn báo đáp công ơn nuôi dưỡng của Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt .


"Đôi mắt của Tiểu đệ không giống với chúng ta!" Khi Hoàn Nhan Kiệt nhìn thấy Phượng Kiêu mở mắt, thấy đôi mắt khác màu của hắn liền kinh ngạc hô lên. Tiếng kêu của hắn, hấp dẫn sự chú ý của mọi người.


Đã biết thân phận của Phượng Thương, mọi người cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ có Minh Nguyệt Thịnh cùng Cổ Quân Uyển, nhìn đến cặp kia màu tím ánh mắt sau, có chút giật mình.


"Làm sao, lại có đôi mắt xinh đẹp như vậy!" Cổ Quân Uyển than nhẹ một tiếng, chẳng qua là, cha mẹ đứa nhỏ này đều có màu mắt bình thường, vì sao hài tử có đôi mắt màu tím đây? Nghĩ như vậy, Cổ Quân Uyển nhìn về phía Minh Nguyệt Thịnh, mà Minh Nguyệt Thịnh đang suy nghĩ đến thân phận lúc trước Phượng Thương đã công bố, sữa chữa thành hắn là Long Ngạo Thiên sau, trong lòng nghĩ đến một việc.


Chẳng lẽ, Phượng Thương là hậu duệ Long thị tiền triều? Chỉ có huyết thống Long thị mới mắt màu tím! Mà đôi mắt của hài tử mang màu tím thuần khiết, như vậy Phượng Thương nhất định mang theo huyết thống Long thị thuần khiết.


Cửa phủ Nhiếp chính vương, Phượng Tề chỉ huy người đem chuẩn bị xong pháo bầy đặt được chỉnh tề, đốt toàn bộ. Mà chuyện Trấn Quốc công chúa sinh Tiểu thế tử , không đầy một lát đã truyền khắp cả kinh thành.


Bách tính biết Mộ Dung Thất Thất sinh bé trai, Phượng Thương có nhi tử , rối rít ra đường ăn mừng. Nguyên nhân ăn mừng, một mặt là cảm thấy cao hứng thay Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất, ở một phương diện khác, tự nhiên là bởi vì Mộ Dung Thất Thất sinh nhi tử, khiến cho tiền của họ đặt ở sòng bạc thuận lợi tăng lợi nhuận.


Thời đieems Nhiếp chính vương phủ cùng dân chúng khắp kinh thành đều ở cao hứng vui mừng, trong thư phòng Mục Phủ của Mục Thừa tướng, Mục Hoa bày ra khuôn mặt bình tĩnh.


"Biết rồi, sinh ra bé trai, ngươi đi xuống đi!" Mục Hoa phất phất tay, quản gia lui xuống.


Chờ quản gia sau khi đi, dựa vào tường giá sách một ít, bỗng nhiên tới đây, ba người xuất hiện ở trước mặt Mục Hoa. Trong đó một, chính là Tây kỳ quốc từng thái tử, Long Trạch Cảnh Thiên.


"Mộ Dung Thất Thất sinh? Có phải là nhi tử? Vậy Phượng Thương không phải là mừng đến điên cuồng?"


Một nữ nhân đầu đầy tóc tế ngồi ở trên ghế, da nàng ngăm đen, má trái vẽ hình phượng hoàng, trên tóc gắn đầy ngọc thạch cùng hồng mã não. Nếu Phượng Thương ở chỗ này, nhất định có thể nhận ra nữ nhân này là Tháp Cát Cổ Lệ của Nữ Chân tộc. Khóe miệng nàng mang theo nụ cười vừa khinh thường vừa lãnh ngạo, con mắt trái nhìn qua có chút cổ quái, nhìn kỹ, sẽ phát hiện khóe mắt nàng có một vết sẹo thật sâu.


"Có nhi tử, dĩ nhiên cao hứng!" Một bên là một nam nhân khác, ngồi ở bên cạnh Tháp Cát Cổ Lệ, hắn nghiêng thân, một tay chống cằm, tuổi chừng chừng ba mươi tuổi, "Bất quá, chúng ta cũng có thể cao hứng cao hứng, tiền đặt trong sòng bạc, lần này thu lợi gấp đôi! Hẳn là nên cảm tạ cái này Tiểu thế tử!"


"Độ Nhất, ngươi có thể đừng nhắc tới chuyện của đứa nhỏ này được hay không?" Tháp Cát Cổ Lệ nghiêng mặt, nhìn về phía nam nhân, "Ta ghét đứa nhỏ này, ngươi đừng nhắc đến nó!"


"Cổ Lệ, đừng như vậy, ngươi sớm muộn mà đối diện thực tế!" Dựa vào một chút lưng ghế dựa, đung đưa bắp chân."Phượng Thương có nhi tử, ngươi cũng nên hết hy vọng rồi!"


"Khốn kiếp!"


Cổ Lệ đột nhiên rút ra đao, đặt ở dưới cổ Độ Nhất, ép sát vào cổ họng, "Lời của ta, ngươi không có nghe rõ sao! Không cho nói!"


"Được được được, ta cái gì cũng không nói, ngươi cũng đừng tức giận a!" Độ Nhất cười một tiếng nói xin lỗi, đưa tay đẩy đao trên cổ ra: "Ta biết ngươi không thích, sau này ta không đề cập nữa, có được hay không? Ta nghe ngươi, vẫn không được sao!"


"Hừ!" Thấy Độ Nhất như vậy, Cổ Lệ thu đao."Chúng ta bây giờ nên làm như thế nào? Đệ đệ của ta không còn, bộ lạc của ta cũng thành năm bè bảy mảng, thù này, ta phải báo!"


"Đúng! Báo thù ta cũng vậy muốn!" Độ Nhất vừa nghe lời này, ngồi thẳng người, "Mẹ kiếp , Phượng Thương thật sự là quá ghê tởm! Ta thiếu chút nữa đã chết ở dưới tay hắn rồi! Cái thù này ta cũng vậy phải báo!"


Độ Nhất giọng điệu cứng rắn nói xong, Cổ Lệ thanh âm lại cao thêm , "Không được đụng tới Phượng Thương, hắn là của ta! Ta không cho ngươi đụng hắn!"


Lúc này, Độ Nhất cũng không có giống như lúc trước như vậy nói chuyện, "Ta nói Cổ Lệ, ngươi sao lại vậy chứ? Phượng Thương là địch nhân chung của chúng ta, làm sao ngươi có thể che chở hắn như vậy!"


"Ta mặc kệ! Phượng Thương là nam nhân ta nhìn trúng, là nam nhân của Tháp Cát Cổ Lệ ta, ta sẽ không để cho bất luận kẻ nào đụng đến một sợi tóc của hắn! Đối nghịch với Phượng Thương, chính là đối nghịch với Cổ Lệ!"


"Đồ điên, đồ điên ——" Độ Nhất xoay đầu: "Nếu không phải Phượng Thương, ba người chúng ta sẽ không rơi vào hoàn cảnh như vậy! Đông Lỗ quốc cùng Tây kỳ quốc sẽ không bị diệt, đệ đệ ngươi, bộ lạc của ngươi cũng sẽ không gặp gỡ chuyện như vậy, Phượng Thương là địch nhân của chúng ta!"


"Độ Nhất, không được đụng tới Phượng Thương! Cho dù ngươi muốn động Phượng Thương, cũng nên ngươi suy nghĩ một chút năng lực của mình. Ngươi, xứng sao? Ngươi có thể ở đáp lại mấy chiêu của Phượng Thương?"


Lời của Cổ Lệ hoàn toàn khiến lửa giận trong lòng Độ Nhất bùng cháy.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Không phải là tình yêu

Không phải là tình yêu

Cô và anh gặp nhau là duyên, nhưng cuối con đường thì chỉ có thể là lựa chọn của

23-06-2016
Trăng vàng Tà Nung

Trăng vàng Tà Nung

Thịnh nhớ mùi mít chín, nhớ mùi khói của củi cà phê và đặc biệt hơn là nhớ mùi

25-06-2016
Em thích làm vợ anh!

Em thích làm vợ anh!

Nhưng chồng tôi cũng có bắt tôi phải cưới anh đâu, chính tôi là người đã cầu hôn

29-06-2016
Dòng sông quê hương

Dòng sông quê hương

Hồi tôi còn nhỏ cũng thế, nếu không sợ mẹ đau lòng thì tôi đã không đem đổ cả

29-06-2016
Có duyên không phận

Có duyên không phận

Một con dao, một dòng máu đỏ, một cái xác ôm một người. Tiếng gió rít mạnh mùa

27-06-2016
Con gái nhỏ của bố

Con gái nhỏ của bố

- Mẹ nói với bố hộ con nhé! Thật là tồi tệ khi tôi biết mình mang thai ở tuổi

01-07-2016