Bên này người đang ăn cơm, đánh thức Hoàn Nhan Kiệt. Hoàn Nhan kiệt dụi dụi mắt nhận làm tới, liền nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất.
bạn đang xem “Quỷ vương kim bài sủng phi - Chá Mễ Thố” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Cô cô!" Hoàn Nhan kiệt cao hứng chạy đến bên người Mộ Dung Thất Thất, hắn cực kỳ yêu thích vị tiểu cô cô này, cho nên mỗi lần Mộ Dung Thất Thất tiến cung, Hoàn Nhan Kiệt quấn quýt bên nàng rất lâu.
"Kiệt nhi có đói bụng không? Tới đây, ăn cơm!"
Biết những đại nam nhân này sẽ sơ ý, nhất định quên còn có một tiểu hài tử ở đây, Mộ Dung Thất Thất đặc biệt vì Hoàn Nhan kiệt mà chuẩn bị "Những món ăn dinh dưỡng cho tiểu hài tử" . Quả nhiên, Hoàn Nhan kiệt rất đói bụng, trực tiếp ngồi ở bên cạnh, một bàn tay phải muốn lôi kéo tay của Mộ Dung Thất Thất mới bằng lòng ngoan ngoãn ăn cơm.
Mặc dù có nhiều điều muốn nói cùng Mộ Dung Thất Thất, nhưng nhất định là do Đông Phương lam đã dạy bảo"Khi ăn không nói chuyện ,ngủ không nói chuyện", cho nên lúc ăn cơm , Hoàn Nhan kiệt vẫn lại là cực kỳ quy củ, cộng thêm tay nghề vô cùng tốt của Tô Mi,Hoàn Nhan kiệt ăn đến cuối rồi mới ngước lên.
"Ăn ngon thật!" Hoàn Nhan kiệt ngồi ở bên cạnh Mộ Dung Thất Thất cười lên lộ ra hàm răng thiếu mất răng cửa với răng nanh."Tiểu cô cô, đồ ăn người mang đến đúng là so với ngự thiện phòng làm, ăn ngon hơn! Ta thích ăn đồ ăn của người!"
"Kiệt nhi thật ngoan nha!" Mộ Dung Thất Thất yêu thương sờ sờ đầu Hoàn Nhan kiệt, "Lần trước cô cô đưa cho con món đồ chơi, thích không?"
"Rất thích! Ta thích nhất tiểu cô cô !"
Bình thường hắn đều bị đòi hỏi phải thể hiện từ cử chỉ đến lời nói phải mang theo bộ dạng của một bậc đế vương , cho nên Hoàn Nhan kiệt vô luận thượng triều hay sau khi hạ triều, đều phải có bộ dáng của người bề trên, chỉ có ở trước mặt Mộ Dung Thất Thất, hắn mới khôi phục là tiểu hài tử hồn nhiên ngây thơ. Cô cô xinh đẹp này là người tốt, chuyện này ở trong lòng Hoàn Nhan kiệt đã hình thành một kết luận.
Mộ Dung Thất Thất vốn thích tiểu hài tử, cộng thêm Hoàn Nhan kiệt thân thế đáng thương như vậy, cho nên đối với hắn càng thêm quan tâm. Bên cạnh ,Hoàn Nhan Khang bọn hắn còn đang ăn cơm, Mộ Dung Thất Thất thì lại nắm lấy bàn tay nhỏ của Hoàn Nhan kiệt, mang hắn đến bản đồ bên cạnh đặt ở trên bàn .
Bởi vì Hoàn Nhan kiệt thân không đủ cao, cho nên Mộ Dung Thất Thất ôm hắn, để cho hắn đứng ở trên ghế tựa.
"Kiệt nhi, con xem, đây là Giang Sơn Bắc Chu quốc ."
Mộ Dung Thất Thất tỉ mĩ giới thiệu cho Hoàn Nhan Kiệt tình hình thực tế của Bắc Chu quốc, hơn nữa chỉ cho hắn xem Yến Môn Quan, Thạch môn Quan cùng Ngư Thủy quan cùng với Đông Lỗ quốc, Tây Kỳ Quốc cùng Nữ Chân tộc."Đây là lãnh thổ Bắc Chu, hiện giờ lại bị người khác xâm chiếm, con dân Bắc Chu quốc, bị kẻ thù bên ngoài ức hiếp, Kiệt nhi, con nói phải làm gì?"
"Đánh!" sau khi Mộ Dung Thất Thất làm hắn kích động, Hoàn Nhan Kiệt nắm chặt quả đấm, "Đuổi bọn hắn trở về!"
Hoàn Nhan Kiệt ý chí chiến đấu hăng hái, làm cho Mộ Dung Thất Thất cực kì tán thưởng, "Kiệt nhi, con phải nhớ kỹ, làm hoàng đế, phải là người bảo vệ dân chúng của con, phải bảo vệ quốc gia của chính mình, đây là mục đích tồn tại của Đế vương, là đem quốc gia của mình trở thành một quả đấm luôn nắm chặt, làm cho cả nước từ trên xuống dưới đều nhất trí đoàn kết, quốc gia mới có thể trở nên mạnh mẽ, dân mới có thể trở nên giàu có, Bắc Chu quốc mới có thể trở thành vương giả trên đại lục , người khác cũng không dám tùy tiện coi thường chúng ta."
"Cô cô, ta biết rõ! Ta sẽ trở thành một vị hoàng đế tốt, không cho bất luận kẻ nào coi thường con dân của ta!" trên khuôn mặt nhỏ của Hoàn Nhan kiệt, đều là vẻ mặt kiên định, bàn tay nhỏ cũng nắm thành quả đấm.
Mộ Dung Thất Thất nói vài câu,làm cho Hoàn Nhan Kiệt, hiểu rõ đạo lý lớn, trái lại làm cho người ngoài nhìn thấy kinh ngạc.
Chờ bọn họ ăn xong, Mộ Dung Thất Thất lại cùngHoàn Nhan kiệt nói rất nhiều, thanh âm ôn nhu của nàng, ngôn ngữ ngắn gọn dễ hiểu, thông qua việc kể chuyện xưa, giáo dục tri thức, làm cho Hoàn Nhan kiệt vừa nghe liền rõ ràng ."Cô cô, người so với phu tử dạy tốt hơn nhiều! Những gì người vừa nói, ta toàn bộ đều hiểu rõ !"
Hoàn Nhan kiệt tính trẻ con mà nói đùa làm cho Tô Mi cùng Tố Nguyệt bên cạnh đều đã nở nụ cười.
"Thật không? về sau cô cô thường thường tiến cung, kể chuyện xưa cho con có được hay không?" Mộ Dung Thất Thất nắm lấy cái mũi nhỏ của Hoàn Nhan kiệt .
Vừa nghe được Mộ Dung Thất Thất thường xuyên đến nhìn hắn, Hoàn Nhan kiệt đương nhiên vỗ tay hoan hô, "Tốt a! Ta thích nhất cô cô ! Cô cô nhất định phải đồng ý thường xuyên đến với ta!"
"Nhất định!" Mộ Dung Thất Thất cùng Hoàn Nhan kiệt ngoéo tay đồng ý, sau đó Thiện Hỉ đưa Hoàn Nhan kiệt đi Cẩm Huyền Cung nghỉ ngơi. Lúc đi, Hoàn Nhan kiệt vẫn cực kỳ không đành lòng, liên tục quay đầu nhìn nhiều lần, "Cô cô, nhất định phải thường xuyên đến thăm ta!"
"Được!" Mộ Dung Thất Thất phất phất tay, lại hứa hẹn, Hoàn Nhan kiệt mới lưu luyến không rời bằng lòng rời khỏi ngự thư phòng.
Bát đũa trên bàn đã được dọn dẹp sạch sẽ, đêm nay Phượng Thương cùng Hoàn Nhan Khang xem ra là muốn ở lại hoàng cung ."Nàng trở về sớm một chút nghỉ ngơi đi, không cần chờ ta!" Phượng thương dìu Mộ Dung Thất Thất đưa đến cửa, "Chú ý an toàn!"
"Ừ!" Mộ Dung Thất Thất biết hiện tại tình huống nguy cấp, không phải lúc cho tình cảm nam nữ. Liền hôn môi Phượng Thương , cùng Tô Mi và Tố Nguyệt rời khỏi hoàng cung.
Trở lại Nhiếp Chính vương phủ, Mộ Dung Thất Thất giữ Tô Mi cùng Tố Nguyệt lại, gọi Nạp Lan Tín cùng Tấn Mực tới, lúc chờ bọn hắn sang đây, Mộ Dung Thất Thất biểu tình trở nên nghiêm túc .
"Nạp Lan Tín, tình huống Đông Lỗ quốc bên kia hỏi thăm như thế nào?"
"Vương Phi, sự việc đột nhiên xảy ra, rất nhiều tình báo không thể đưa đến. Nhưng dựa vào căn cứ tình báo thực tế của chúng ta đã nắm giữ, đông Lỗ quốc tiến vào đánh mượn cớ là vì thương tiếc báo thù cho Hạ Vân Tích, để cho Đại tướng quân Hồ Học Sâm dẫn mười lăm vạn nhân mã, đánh bất ngờ Yến Môn quan. Hiện giờ, Yến Môn quan bị công chiếm, Hồ Học Sâm đã xâm nhập vào phía Đông ba tỉnh của Bắc Chu, bất quá gặp sự kháng cự rất lớn, đã bị chặn lại ở ba vùng Bình ấp, Cao Dương cùng Tấn Nguyên."
"Vì sao mười lăm vạn quân đánh bất ngờ, quân ta không có bất luận phát hiện gì sao? Là có nội gián, haylà. . ."
"Vương Phi, người có điều không biết. Bắc Chu cùng đông Lỗ quốc nhiều thế hệ đều có giao hảo, chưa từng có chiến tranh. Đông Lỗ quốc đến gần Yến Môn quan do thành thị lớn thứ hai đông Lỗ quốc là ngư quan. Ngư quan từ xưa giàu có và đông đúc, bắt đầu từ nhà Tần lúc trước, đông Lỗ quốc lo lắng ngư quan trở thành con mồi của nước khác, vẫn luôn phái trọng binh trấn giữ. Thói quen này đã có từ trước, cũng thành ưu thế đánh bất ngờ của bọn họ, vì vậy quân ta không có phòng bị ."
Nạp Lan Tín phân tích, làm cho Mộ Dung Thất Thất hiễu rõ được nguyên do. Thế lực Phật sinh môn tại Bắc Chu quốc cùng Đông Lỗ quốc đều nhiều, cho nên khi hỏi thăm tình huống, độ chân thật rất chính xác.
"Tố Nguyệt, Tây Kỳ quốc sao lại thế này?"
"Tiểu thư, ngay lúc mười ngày trước, Long Trạch Vũ sắc phong Long Trạch Cảnh Thiên làm thái tử, đề nghị xuất chiến, là do Long Trạch Cảnh Thiên đề ra . Long Trạch Cảnh Thiên đề nghị đánh là dựa vào sự giúp đỡ của Thượng Quan gia tộc cùng Đoan Mộc thế gia . Thượng Quan thế gia sớm muốn báo thù rửa hận vì chuyện Nhạn Đãng sơn, lần này Long Trạch Cảnh Thiên có thể lên ngôi vị thái tử, là do sự giúp đỡ đắc lực từ Thượng Quan thế gia. Có thể nói, sở dĩ Long Trạch Cảnh Thiên có thể lên ngôi thái tử, là do chiếm được sự ủng hộ của quân đội!"
Nghe được Long Trạch Cảnh Thiên tên này, Mộ Dung Thất Thất cau mày, người này có dã tâm , trước kia nàng đều biết. Chẳng qua nàng không nghĩ tới, Long Trạch Cảnh Thiên lại lợi dụng tấn công Bắc Chu quốc làm ván cầu.
"Người lãnh binh là ai?"
"Tiểu thư, Tây Kỳ quốc lãnh binh tướng lĩnh là Thượng Quan Vô Kị. . ."
Thượng Quan Vô Kị? Qua một hồi,Mộ Dung Thất Thất vô cùng yên tĩnh. Nàng cùng Thượng Quan Vô Kị là bằng hữu, cũng không muốn sau này hai người lại vì lợi ích hai nước mà đối địch. Xem ra, thiên hạ này không có bữa tiệc nào mà không tàn. Rất nhiều chuyện, đều là thân bất do kỷ.
Chẳng qua, lúc ở Bắc Chu cùng Tây kỳ, trong lúc đó Phượng Thương cùng Thượng Quan Vô Kị, Mộ Dung Thất Thất khẳng định vẫn lựa chọn người trước.
"Còn Nữ chân tộc kia thì sao? Mười năm trước, Nữ Chân tộc không phải bị Phượng Thương đánh tới đại mạc sao? Vì cái gì lần này Nữ Chân tộc lại tụ tập tại Bắc Phương?"
Chương trước | Chương sau