Phượng Tù Hoàng - Thiên Hữu Y Phong

Phượng Tù Hoàng - Thiên Hữu Y Phong


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 295
5 sao 5 / 5 ( 72 đánh giá )

Phượng Tù Hoàng - Thiên Hữu Y Phong - Chương 283 - Trời đất mênh mang

↓↓

Hoàn Viễn chứng kiến tình hình này, vội chắn trước người Sở Ngọc, nhưng Lưu Tử Nghiệp chỉ cần đẩy một cái, lập tức khiến hắn té văng ra. Hoàn Viễn vốn đang nắm tay Sở Ngọc, cho nên khi ngã xuống cũng kéo nàng ngã theo. Nàng không ngã nặng nề như hắn, nhưng lại không ngồi dậy, cứ nằm im không nhúc nhích giữa đám tuyết, giống như một pho tượng không có sự sống.

bạn đang xem “Phượng Tù Hoàng - Thiên Hữu Y Phong” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lưu Tử Nghiệp lẳng lặng nhìn Sở Ngọc.


Mấy năm qua, hắn không ngừng tìm kiếm nàng. Hắn tin rằng nàng chưa chết. Hắn nhất định tìm nàng để hỏi đến tận cùng, nhất định phải giết nàng để rửa nỗi hận trong lòng.


Năm đầu tiên, lòng hắn chỉ có căm hận, chỉ muốn tìm giết Sở Ngọc càng nhanh càng tốt.


Năm thứ hai, năm thứ ba, hắn đi từ nam ngược lên phía bắc, dọc đường chứng kiến rất nhiều, cũng trải qua không ít khó khăn. Dần dần, hắn hiểu ra một số chuyện, biết lúc trước mình làm hoàng đế là thế nào.


Nhưng hắn vẫn không ngừng tìm kiếm. Hắn đã đi rất xa, từ cực bắc của Bắc Ngụy đến cực nam của Nam triều, đã làm rất nhiều chuyện, giết người có mà cứu người cũng có, và rốt cuộc nhận ra ngày trước mình toàn làm việc sai lầm.


Nhưng dù thế nào hắn cũng không cam lòng. Dù hắn đã phụ hàng ngàn, hàng vạn người, cũng chưa từng phụ Sở Ngọc. Hắn muốn tìm nàng để đòi lại công bằng, mà rốt cuộc đã tìm thấy.


Lưu Tử Nghiệp rút dao bên hông, bước đến bên Sở Ngọc, kề trên cần cổ mảnh mai của nàng, nhưng lại chậm chạp không cắt xuống. Hắn vốn tưởng rằng nàng sẽ sợ hãi khóc thút thít, cầu xin tha thứ. Nhưng giờ đây, dáng vẻ nàng so với người chết còn giống xác chết hơn.


Bỗng thấy cổ áo choàng của Sở Ngọc mở ra, gió lạnh lùa vào, bất giác hắn buông dao, cài lại cổ áo cho nàng. Cảnh tượng này, động tác này hình như quen thuộc. Lưu Tử Nghiệp bỗng nhớ ra, năm đó lúc sắp chia tay, hắn cởi áo choàng lông cáo trên người, mặc cho Sở Ngọc, còn cẩn thận cài kín cổ.


Lúc này, nàng đang mặc chính tấm áo lông cáo đen của hắn năm đó. Mấy năm rồi mà vẫn còn mới tinh, mấy năm rồi mà nàng không hề vứt bỏ.


Thời gian làm thay đổi tàn khốc như thế, biến yêu thành hận, cũng có thể hoàn toàn xóa bỏ hận thù.


Tay Lưu Tử Nghiệp run rẩy. Hắn đột nhiên đứng dậy, dùng lực đá Sở Ngọc rồi hét lên: "Sao tỷ có thể như vậy? Sao tỷ có thể như vậy?"


Vì sao nàng còn giữ tấm áo này? Khiến hắn không thể nào hạ thủ được.


Như bừng tỉnh giữa cơn điên cuồng, hắn xoay người chạy xuống núi, rất nhanh chóng mất hút bóng dáng.


... Tuyết lại rơi.


Trên mặt đất, dấu chân và vết máu đều bao trùm một màu bàng bạc, thê lương mà sạch sẽ.


Hoàn Viễn lảo đảo đứng dậy, đến bên Sở Ngọc, dùng lực ôm lấy nàng.


Tuyết rơi dày, lơ phơ lất phất, vùi lấp mọi yêu và hận.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhớ thầy

Nhớ thầy

Tôi còn nhớ như in hình hài thầy tôi nằm đó, trên chiếc giường trắng, vẫn còn mặc

24-06-2016
Răng khểnh

Răng khểnh

Mà cũng có chuyện gì to tát lắm đâu, có một cái việc ấy thôi thế mà cứ mỗi độ

27-06-2016
Số điện thoại ma

Số điện thoại ma

Hằng ngày, tôi vẫn nhắn tin vào cái sim điện thoại ma ấy. Vẫn tỉ tê hàng tá chuyện.

24-06-2016
Son môi và Anh

Son môi và Anh

Tôi ghét những thỏi son, chính xác là như vậy nhưng đó là tôi của thời điểm 3 năm

23-06-2016
Không thể nói yêu em

Không thể nói yêu em

Và khi chứng kiến em gục ngã trên vai người con trai khác tôi hiểu rằng giá như chưa bao

23-06-2016
Lâu đài cát

Lâu đài cát

Với tôi, cuộc sống đẹp là khi ta sống mà có điều gì đó để hy vọng, trông mong.

24-06-2016
Đứa Trẻ Giấy

Đứa Trẻ Giấy

Câu chuyện bắt đầu bằng mẩu tin có thật được công bố trên Thông tấn xã liên hợp

19-07-2016 38 chương

Snack's 1967