Pair of Vintage Old School Fru
Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 63
5 sao 5 / 5 ( 107 đánh giá )

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử - Quyển III - Chương 1 - Ngữ kinh tâm

↓↓

Huyền Lăng cười nói : " Thật vất vả cho nàng đích thân làm chuyện này, nói đi nói lại, nếu không phải do nàng, sao trẫm ho khan cơ chứ?"

bạn đang xem “Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lăng Dung kinh ngạc, cũng mang theo vài phần tủi thân : " Vâng. Là thần thiếp sai. Vậy xin Hoàng Thượng cho biết thần thiếp sai ở chỗ nào?"


Huyền Lăng lộ tia cười xấu xa, véo vành tai của muội ấy nói : "Tối hôm qua trẫm tưởng nàng thay đổi bộ dáng, soa nàng mắc cỡ không chịu, nếu không phải cái đó, sao trẫm bị phong hàn được?"


Lăng Dung lúng túng, sắc mặt hồng rực như thấm máu, vội vàng nhìn bốn phía, thấy không có người mới thấp giọng hờn dỗi : "Hoàng Thượng phi lễ chớ ngôn." Thẹn thùng bức tâm người như vậy, Huyền Lăng bật cười, tiếng cười hù dọa chim chóc trong rừng, cũng hù dọa trái tim tôi. Chỉ cảm thấy, chết lặng...


Thật lâu sau, Huyền Lăng và Lăng Dung đã đi xa. Ánh tà dương đưa tình hơi chút nhởn nhơ, như nhuộm, sắc hồng như máu, chung quanh vắng lặng như tờ. Thỉnh thoảng có chim bay lên, "vù" một tiếng đi xa.


Tôi vô cảm đi tới, mắt ngây ngô không giọt nước mắt, tim gan run rẩy đau đớn, cô đơn khó chịu. Tay chân từng đợt rét run, cũng không biết bản thân muốn đi đâu. Nếu về cung với bộ dạng này, bọn người Lưu Chu sẽ vì tôi mà lo lắng. Nhưng không quay về, thâm cung to như vậy, tôi có thể đi nơi đâu nương náu.


Dưới chân vô lực, dường như đã dẫm nát hết đống cây bông vừa dày vừa nặng, đi thật lâu thật lâu, mới bước đến con đường vĩnh hạng lát đá trơn nhẵn và cứng rắn. Chẳng may đụng phải Cận Tịch vẻ mặt đầy lo lắng, thấy tôi mới từ từ thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội vàng cầm cẩm tú áo choàng trong tay choàng lên người tôi, nói : " Là nô tỳ không tốt, quay về muộn. Khiến nương nương phải chờ lâu." Cô cô thấy tôi giống như hồn bay phách lạc, chạm vào bàn tay tôi run lẩy bẩu, lại càng sợ hãi : " Nương nương làm sao vậy? Vừa rồi người đi đâu, đừng làm nô tỳ lo lắng."


Tôi dùng lực lau khóe mắt sớm khô khốc nước mắt, miễn cưỡng mở miệng nói : "Không có gì, gió thổi mờ mắt thôi."


Cận Tịch đâu dám trì hoãn, lo lắng nói : "Sợ là gió lạnh thổi vào thân thể đang nóng, nô tỳ hầu hạ nương nương đi về nghỉ tạm nhé."


Trở lại trong cung, thấy Hoán Bích và Lưu Chu thấy tôi trong bộ dạng này cũng bị dọa nhảy dựng cả lên, lại không dám hỏi nhiều, tôi không cho mời thái y đến, chỉ đuổi bọn họ ra ngoài. Sắc trời đã trễ, trong điện vẫn chưa châm ánh nến, âm u sâu xa yên tĩnh.


Tôi đắp kín chăn, nhịn lúc lâu mới khóc, chút giọt lệ thấm ướt trên chiếc chăn bông dày mềm mại này, cả mảng ẩm ướt mà nóng.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Thu không anh

Thu không anh

"Chào em nhé, anh sắp bay rồi, em ở lại học giỏi, mạnh khỏe và phải luôn hạnh phúc

01-07-2016
Như là tương tư

Như là tương tư

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Would you wait

27-06-2016
Yêu đơn phương

Yêu đơn phương

Chú mày biết không, anh đã từng yêu đơn phương 1 cô gái trong 10 năm. Đến tận mấy

23-06-2016
Người thực vật

Người thực vật

(khotruyenhay.gq Tham gia viết bài cho  tập truyện kinh dị số 1) Lan vẫn chưa hay biết, ở

27-06-2016
Cô dâu

Cô dâu

  Vốn dĩ cô luôn có đức tính thẫn thờ. Bởi cái nắm tay, cái nháy mắt của anh

27-06-2016
Thư gửi bé con

Thư gửi bé con

(khotruyenhay.gq) Con gái yêu quý của dì! Con là thiên thần nhỏ của cả nhà đấy, con

28-06-2016