XtGem Forum catalog
Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 63
5 sao 5 / 5 ( 2 đánh giá )

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử - Chương 8 - Ngọc ách

↓↓

Tôi đột nhiên nhớ tới một chuyện, mở to hai mắt : "Cuối cùng năm đó Hoa phi sảy thai?...."

bạn đang xem “Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Chàng chậm rãi gật đầu : "Năm đó Đoan phi bị oan uổng."


Tôi rơi lệ : "Việc này tất nhiên bí mật, nhưng sao Hoàng thượng lại muốn nói cho thần thiếp?"


Mắt chàng mơ hồ ngấn lệ : " Trẫm là quân, cũng là người cha. Trẫm giết đứa con của mình, làm sao có thể không đau?!" Chàng nghiêng một bên đầu : " Trẫm nhiều đứa con như vậy nhưng không bảo vệ được, phải chăng là trời báo ứng?"


Lời nói của tôi, khiến tôi nhớ tới lời hoàng hậu và chàng nói ngày đó khi tôi mất con, nội tâm đau thương và càng thêm sợ hãi : " Hoàng hậu nương nương.... Cũng biết phải không?"


Chàng thở dài : "Biết. Là Nghi Tu tự mình chuẩn bị thuốc." Tiếng thở dài trầm trọng như tảng đá đặt trong lòng tôi, chàng nói : " Trẫm thân là thiên tử, cũng có nhiều bất đắc dĩ. Nàng hiểu được sao ?"


Tôi khóc, nhưng lại khóc oán hận thì làm sao ? Đứa con của tôi, cuối cùng cũng không thể trở lại. Hiện thực đáng sợ như vậy, từng chút từng chút để lộ trước mặt tôi, mà, sống trong một góc bóng mờ hậu cung rộng lớn. Cho dù Hoa phi lòng dạ độc ác, cô cũng thật đáng thương.


Tôi cố nén dạ dày đang cuồn cuộn chua xót, chàng là quân vương, chàng là chủ thiên hạ. Đường thái tông còn có chòm sao Huyền Vũ thay đổi, Đường Huyên tông bị dồn ép đến cô Thái bình công chúa cùng kết giao sinh ba người con. Tôi nhất quyết dằn lại, líu lưỡi nói : "Không thể không giết."


Lời vừa ra khỏi miệng, đầu gối cũng đã mềm nhũn. Tôi còn có thể nói cái gì, phản bác cái gì. Đứa con Hoa phi chết sớm, chàng biết, Hoàng hậu cũng biết, nói thật Thái hậu cũng hiểu rõ sự tình. Tôi có thể có dị nghị sao ? Huống hồ lâu như vậy rồi.


Mà tay của tôi, vị tất cũng không có dính máu tươi.


Vừa vào cửa cung này, tôi sớm không phải là Chân Huyên được nuông chiều mà tự do phóng khoáng nữa rồi.


Tôi cũng không phải nữ tử lương thiện thơ ngây. Tôi bức điên Tần Phương nghi, Lệ quý tần, rồi hạ lệnh treo cổ Dư thị. Tôi chưa từng trong sạch vô tội. Tôi là một người sống trong cung, muốn được sống tốt, là dẫm xuống máu người khác để xuống.


Mà oán hận Huyền Lăng, chỉ làm bức bách tôi, ép tôi không có đường để đi, để đi, cũng không có đường thối lui.


Chàng nói : "Huyên Huyên. Nếu trẫm không nói cho nàng biết, đứa nhỏ này chết chính là ngọn nguồn trẫm với nàng khúc mắc nhau."


Chàng cũng vô tâm, tôi có thể như nào ? Sau khi mất con, chàng thẳng thắn nói ra, tôi chỉ có thể tha thứ. Tha thứ cho chàng là bất đắc dĩ. Tôi lệ rơi đầy mặc, nói : "Nếu không vì Nhữ Nam vương và gia tộc Mộ Dung, Hoàng thượng không đến nỗi thế này ; mà nếu không có Hoa phi ương ngạnh độc ác, đứa con trong bụng thần thiếp cũng không đến nỗi như này." Tôi yên lặng một chút, nói : "Hình như những ngày sắp tới, xin Hoàng thượng nhất định lấy công đạo cho thần thiếp."


Chàng nghiêm mặt, nghiêm nghị nói : "Nhất định là thế."


Tôi gắng sức gật đầu một cái, thể xác và tinh thần đều mỏi mệt. Tôi đưa tay ôm lấy chàng, rưng rưng nói : "Tứ lang !"


Gọi chàng như vậy, là thật tâm. Rất lâu rồi tôi không có nhiệt tình gọi chàng như vậy, thần sắc chàng xúc động và kinh hỉ, cúi đầu hôn tôi, trong môi và răng chàng nóng bỏng quen thuộc mà gần gũi, ang áng như ngày xưa.


Chàng thẳng thắn thành khẩn như vậy, đột ngột như vậy, kinh sợ mà khó có được thành thật, làm dịu ngăn cách giữa tôi và chàng ngăn cách, làm sâu thêm tình cảnh.


Đáy lòng ảm đạm thở dài một tiếng, tôi trầm tĩnh đóng hai mắt lại.


Giữa minh nguyệt như sương, tôi ôm chàng thật chặt, dịu dàng đáp lại chàng hơi có chút thô bạo nhiệt tình. Giờ khắc này đây đó có thể hiểu được, đủ để duy trì chúng tôi cùng tiến cùng lùi, cùng nhau trải qua rất nhiều ngày.


Chú thích :


Thụ tử : nghĩa là tiểu tử. Ý chỉ lời nói trong lúc tức giận mắng chửi.


Chương sau

↑↑
Vũ khuynh thành - Nam Cung Dao

Vũ khuynh thành - Nam Cung Dao

Văn án: Nàng dung mạo bình thường, bản lĩnh cũng tầm thường , chỉ cầu nhất thế

15-07-2016 1 chương
Viên chocolate cuối cùng

Viên chocolate cuối cùng

Đằng sau lời chia tay hay câu chối từ,có thể một câu chuyện rất dài và đầy uẩn

24-06-2016
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Em muốn làm đàn bà

Em muốn làm đàn bà

Em cứ nhìn đăm đắm vào tôi. Và tôi thấy em đẹp. Chúng tôi dừng ở một hàng thuốc

01-07-2016
Vì vợ rồi lại vì con

Vì vợ rồi lại vì con

(khotruyenhay.gq) Tôi không biết mình nên cảm ơn hay oán ghét Thanh Hải vô thượng sư, vì

30-06-2016
Làm dâu bản Bơn

Làm dâu bản Bơn

Chẳng biết rồi ngày mai sẽ ra sao nhưng Hương thấy làm dâu họ Cà Mảy, làm vợ Pản

24-06-2016
Tin tưởng nơi anh

Tin tưởng nơi anh

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Những dòng lưu bút

Những dòng lưu bút

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Những cây

27-06-2016