Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 63
5 sao 5 / 5 ( 88 đánh giá )

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử - Chương 17 - Sát khí sơ hiện (thượng)

↓↓

Tôi trầm giọng nói : " Vậy thì nói hết ra , nếu như có nửa câu nói dối , lập tức kéo ra ngoài đánh chết , đánh chết ngươi cũng không ai dám hỏi nửa câu !"

bạn đang xem “Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


" Trước khi nô tỳ đến Đường Lê cung đã hầu hạ Dư canh y vì Dư canh y bị tội không cần nhiều người hầu hạ , cho nên đuổi nô tỳ đi. Trước khi nô tỳ đến Đường Lê cung một ngày , Dư canh y gọi nô tỳ đến , thưởng nô tỳ không ít vàng bạc , buộc nô tỳ phải đồng ý làm làm việc cho người dó. Nô tỳ ... nhất thời hồ đồ. Xin tiểu chủ tha tội ! " Nói xong , vừa khóc vừa đập đầu.


Giọng tôi lạnh băng : " Ngươi chỉ việc nói chuyện của ngươi. Đây là cơ hội ngươi lập công chuột tội , nếu như có nửa phần lừa dối , ta quyết không tha cho ngươi!'


" Dư canh y nói không cần nô tỳ làm việc khác , chỉ cần trong thang thuốc cho tiểu chủ bỏ thuốc vào là được. Buổi tối hôm nô tỳ vào Đường Lê cung, theo lời dặn Dư canh y đào một cái lỗ dưới chân tường. Dư canh y có dặn dò gì , đưa đồ gì vào , sẽ có người nhét một mảnh giấy ở cái lỗ đó. Nô tỳ đi lấy là được."


Cận Tịch nghiêm mặt hỏi : " Vậy thuốc kia cũng được truyền vào như vậy à ? Cũng là Dư canh y dạy ngươi gian kế nấu nắp bình trong thuốc à ?"


Hoa Tuệ gật đầu thừa nhận.


Tôi ngẩng đầu cười lạnh , nói : " Các ngươi nghe đi , đã chuẩn bị chờ ta vào chỗ chết đấy ! Nếu không phát hiện sớm , chỉ sợ ngay cả ta chết thế nào cũng không biết ! Có thể thấy được chúng ta hồ đồ thế nào rồi !'


Mọi người đồng loạt ngồi xuống , cúi đầu sợ đến nỗi không dám thở mạnh. Tôi nói : " Đứng lên đi. Khôn hơn chút. Mấy người các ngươi đều lâu năm trong cung , bị người khác giở trò mà không biết ,"


Tôi xoay mặt hỏi Hoa Tuệ : " Trong cung này còn đồng đảng nào nữa ?"


Hoa Tuệ hoảng sợ , dập đầu nói : " Không ạ ."


" Khi nào Dư canh y sẽ đưa tờ giấy cho ngươi ?"


Hoa Tuệ chần chờ , Lưu Chu ở bên cạnh quát : " Tiểu Liên Tử , tách miệng cô ta ra , gắp than cho vào."


Tiểu Liên Tử lên tiếng , làm bộ vạch miệng ra . Hoa Tuệ sợ đến mặt không còn chút máu , lại không dám khóc lớn , chỉ cúi sát đất , liên tục la hét : " Tôi nói , tôi nói ." Lúc này tôi mới bảo Tiểu Liên Tử buông cô ta ra , nói : " Nói từng câu từng chữ một."


" Cứ cách ba ngày Dư Canh y sẽ sai người đem thuốc đến , nô tỳ tự đi lấy là được."


" Cách ba ngày một lần , không phải là đêm nay chứ ? Đưa thuốc lúc nào , có tiếng động gì?"


" Lúc canh một , ngoài tường có người giả hai tiếng cúc cu là được , nô tỳ chỉ cần bắt chước lại ."


" Ngươi có thấy người đưa không ?"


Nô tỳ chưa từng thấy qua , chỉ biết đó là tay nam nhân , lòng bàn tay phải có vết sẹo."


Tôi nhìn Hoa Tuệ bĩu môi , nói với Tiểu Liên Tử : " Trói cô ta vào nhà kho , nhét giẻ vào miệng. Ai hỏi gì cứ nói cô ta trộm vòng ngọc của ta bị phát hiện. Rồi tìm hai thái giám trông giữ cô ta , không được để cô ta tự sát . Nếu cô ta trốn hoặc chết , cứ mang đầu cô ta tới cho ta xem."


Vẻ mặt Hoa Tuệ hoảng sợ nhìn tôi , tôi trừng mắt một cái : " Yên tâm , ta không muốn cái mạng của ngươi." Tiểu Liên Tử nhanh chân nhanh tay kéo cô ta vào nhà kho. Tôi bảo Hoán Bích đóng cửa lại , nhìn Cận Tịch nói : " Đêm nay cô cô cải trang thành Hoa Tuệ đi lấy thuốc." Quay sang nói tiểu duẫn tử : " Bảo Tiểu Liên Tử và mấy thái giám đắc lực , đêm nay chúng ta há miệng chờ sung."


Bố trí xong cuôi , thấy mọi người tự lui ra hết , Lưu Chu ở bên cạnh tôi nói nhỏ : " Đã biết là Dư canh y hạ thủ , tiểu thư có cách gì đối phó chưa ?"


Tôi nhìn ánh nắng chiều xế tà dần lặn ở hướng Tây ngoài cửa sổ , có vài cây hoa ở sân đã nở , hoa kia vốn đỏ như lửa , nay có ánh mặt trời chiều đốt như hoa lửa . Gió nóng thổi qua cành lá , mang theo mùi hương hoa nhẹ . Trên người tôi mặc y phục mỏng manh có chút lạnh , không khỏi thở dài một tiếng : " Cho dù ta buông tha người khác , liệu người khác có chịu buông tha ta ?"


Hàm răng trắng đều của Hoán Bích nhẹ nhàng cắn đôi môi đỏ bừng , mắt trợn tròn : " Tiểu thư còn muốn nhường nhịn sao ?"


Tôi im lặng không nói . Gió đêm lướt nhẹ cây thông , sắc trời đã tối , bầu trời xuất hiện vài lấm tấm ánh sáng nhỏ. Tôi hít hơi một cái , khép chặt ngón tay nói : " Người khác đã để đao ở trên cổ ta , hoặc vươn cổ đợi ta chết , hoặc phản kích. Lẽ nào ta có thể chịu được sao ?"


Lưu Chu đỡ lấy tay tôi : " Muội và Hoán Bích thề sẽ sống chết che chở tiểu thư."


Tôi chậm rãi thở dài : " Nếu không muốn làm cá trên dao thớt , chỉ có thể hợp lực lại mà thôi."


Tôi vốn hiểu rõ , ở hậu cung, không lấy được sủng thì phải nhẫn , lấy được sủng phải tranh. Nhẫn và tranh , chính là lý tưởng sống của nữ nhân trong hậu cung. Tình thế hôm nay , xem ra tôi không tranh không được.


Tôi đưa tay gỡ cây trâm trên đầu ra , hỏi : " Hôm nay Hoàng thượng có chọn bài tử ai không? Là ai thị tẩm."


Lưu Chu đáp : " Là Hoa phi."


Tôi nhẹ giọng hỏi : " Được rồi. Truyền lệnh đi, ăn cơm no mới có sức lực đối phó đêm nay."


Chương trước | Chương sau

↑↑
Vũ khuynh thành - Nam Cung Dao

Vũ khuynh thành - Nam Cung Dao

Văn án: Nàng dung mạo bình thường, bản lĩnh cũng tầm thường , chỉ cầu nhất thế

15-07-2016 1 chương
Nhật kí tháng 12...

Nhật kí tháng 12...

Tình cảm, sợ nhất là những cơn say nắng. Không phải yêu, chỉ là thích. Người đến

23-06-2016
Mẹ ơi, ba đâu?

Mẹ ơi, ba đâu?

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") Ngồi

27-06-2016
Đàn ông tồi…

Đàn ông tồi…

Tôi tìm cách gọi cho em giữa đêm, một phần vì nhớ, một phần vì muốn thỏa mãn dục

26-06-2016
Nếu tôi là cha mẹ

Nếu tôi là cha mẹ

Tờ 1: Nếu tôi là cha mẹ, tôi sẽ mua cho con cái áo siêu nhân như của thằng Tèo nhà

29-06-2016
Thu không anh

Thu không anh

"Chào em nhé, anh sắp bay rồi, em ở lại học giỏi, mạnh khỏe và phải luôn hạnh phúc

01-07-2016
Hạnh phúc dưới chân

Hạnh phúc dưới chân

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc

29-06-2016

Insane