Polly po-cket
Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 63
5 sao 5 / 5 ( 7 đánh giá )

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử - Chương 17 - Sát khí sơ hiện (thượng)

↓↓

Tôi trầm giọng nói : " Vậy thì nói hết ra , nếu như có nửa câu nói dối , lập tức kéo ra ngoài đánh chết , đánh chết ngươi cũng không ai dám hỏi nửa câu !"

bạn đang xem “Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


" Trước khi nô tỳ đến Đường Lê cung đã hầu hạ Dư canh y vì Dư canh y bị tội không cần nhiều người hầu hạ , cho nên đuổi nô tỳ đi. Trước khi nô tỳ đến Đường Lê cung một ngày , Dư canh y gọi nô tỳ đến , thưởng nô tỳ không ít vàng bạc , buộc nô tỳ phải đồng ý làm làm việc cho người dó. Nô tỳ ... nhất thời hồ đồ. Xin tiểu chủ tha tội ! " Nói xong , vừa khóc vừa đập đầu.


Giọng tôi lạnh băng : " Ngươi chỉ việc nói chuyện của ngươi. Đây là cơ hội ngươi lập công chuột tội , nếu như có nửa phần lừa dối , ta quyết không tha cho ngươi!'


" Dư canh y nói không cần nô tỳ làm việc khác , chỉ cần trong thang thuốc cho tiểu chủ bỏ thuốc vào là được. Buổi tối hôm nô tỳ vào Đường Lê cung, theo lời dặn Dư canh y đào một cái lỗ dưới chân tường. Dư canh y có dặn dò gì , đưa đồ gì vào , sẽ có người nhét một mảnh giấy ở cái lỗ đó. Nô tỳ đi lấy là được."


Cận Tịch nghiêm mặt hỏi : " Vậy thuốc kia cũng được truyền vào như vậy à ? Cũng là Dư canh y dạy ngươi gian kế nấu nắp bình trong thuốc à ?"


Hoa Tuệ gật đầu thừa nhận.


Tôi ngẩng đầu cười lạnh , nói : " Các ngươi nghe đi , đã chuẩn bị chờ ta vào chỗ chết đấy ! Nếu không phát hiện sớm , chỉ sợ ngay cả ta chết thế nào cũng không biết ! Có thể thấy được chúng ta hồ đồ thế nào rồi !'


Mọi người đồng loạt ngồi xuống , cúi đầu sợ đến nỗi không dám thở mạnh. Tôi nói : " Đứng lên đi. Khôn hơn chút. Mấy người các ngươi đều lâu năm trong cung , bị người khác giở trò mà không biết ,"


Tôi xoay mặt hỏi Hoa Tuệ : " Trong cung này còn đồng đảng nào nữa ?"


Hoa Tuệ hoảng sợ , dập đầu nói : " Không ạ ."


" Khi nào Dư canh y sẽ đưa tờ giấy cho ngươi ?"


Hoa Tuệ chần chờ , Lưu Chu ở bên cạnh quát : " Tiểu Liên Tử , tách miệng cô ta ra , gắp than cho vào."


Tiểu Liên Tử lên tiếng , làm bộ vạch miệng ra . Hoa Tuệ sợ đến mặt không còn chút máu , lại không dám khóc lớn , chỉ cúi sát đất , liên tục la hét : " Tôi nói , tôi nói ." Lúc này tôi mới bảo Tiểu Liên Tử buông cô ta ra , nói : " Nói từng câu từng chữ một."


" Cứ cách ba ngày Dư Canh y sẽ sai người đem thuốc đến , nô tỳ tự đi lấy là được."


" Cách ba ngày một lần , không phải là đêm nay chứ ? Đưa thuốc lúc nào , có tiếng động gì?"


" Lúc canh một , ngoài tường có người giả hai tiếng cúc cu là được , nô tỳ chỉ cần bắt chước lại ."


" Ngươi có thấy người đưa không ?"


Nô tỳ chưa từng thấy qua , chỉ biết đó là tay nam nhân , lòng bàn tay phải có vết sẹo."


Tôi nhìn Hoa Tuệ bĩu môi , nói với Tiểu Liên Tử : " Trói cô ta vào nhà kho , nhét giẻ vào miệng. Ai hỏi gì cứ nói cô ta trộm vòng ngọc của ta bị phát hiện. Rồi tìm hai thái giám trông giữ cô ta , không được để cô ta tự sát . Nếu cô ta trốn hoặc chết , cứ mang đầu cô ta tới cho ta xem."


Vẻ mặt Hoa Tuệ hoảng sợ nhìn tôi , tôi trừng mắt một cái : " Yên tâm , ta không muốn cái mạng của ngươi." Tiểu Liên Tử nhanh chân nhanh tay kéo cô ta vào nhà kho. Tôi bảo Hoán Bích đóng cửa lại , nhìn Cận Tịch nói : " Đêm nay cô cô cải trang thành Hoa Tuệ đi lấy thuốc." Quay sang nói tiểu duẫn tử : " Bảo Tiểu Liên Tử và mấy thái giám đắc lực , đêm nay chúng ta há miệng chờ sung."


Bố trí xong cuôi , thấy mọi người tự lui ra hết , Lưu Chu ở bên cạnh tôi nói nhỏ : " Đã biết là Dư canh y hạ thủ , tiểu thư có cách gì đối phó chưa ?"


Tôi nhìn ánh nắng chiều xế tà dần lặn ở hướng Tây ngoài cửa sổ , có vài cây hoa ở sân đã nở , hoa kia vốn đỏ như lửa , nay có ánh mặt trời chiều đốt như hoa lửa . Gió nóng thổi qua cành lá , mang theo mùi hương hoa nhẹ . Trên người tôi mặc y phục mỏng manh có chút lạnh , không khỏi thở dài một tiếng : " Cho dù ta buông tha người khác , liệu người khác có chịu buông tha ta ?"


Hàm răng trắng đều của Hoán Bích nhẹ nhàng cắn đôi môi đỏ bừng , mắt trợn tròn : " Tiểu thư còn muốn nhường nhịn sao ?"


Tôi im lặng không nói . Gió đêm lướt nhẹ cây thông , sắc trời đã tối , bầu trời xuất hiện vài lấm tấm ánh sáng nhỏ. Tôi hít hơi một cái , khép chặt ngón tay nói : " Người khác đã để đao ở trên cổ ta , hoặc vươn cổ đợi ta chết , hoặc phản kích. Lẽ nào ta có thể chịu được sao ?"


Lưu Chu đỡ lấy tay tôi : " Muội và Hoán Bích thề sẽ sống chết che chở tiểu thư."


Tôi chậm rãi thở dài : " Nếu không muốn làm cá trên dao thớt , chỉ có thể hợp lực lại mà thôi."


Tôi vốn hiểu rõ , ở hậu cung, không lấy được sủng thì phải nhẫn , lấy được sủng phải tranh. Nhẫn và tranh , chính là lý tưởng sống của nữ nhân trong hậu cung. Tình thế hôm nay , xem ra tôi không tranh không được.


Tôi đưa tay gỡ cây trâm trên đầu ra , hỏi : " Hôm nay Hoàng thượng có chọn bài tử ai không? Là ai thị tẩm."


Lưu Chu đáp : " Là Hoa phi."


Tôi nhẹ giọng hỏi : " Được rồi. Truyền lệnh đi, ăn cơm no mới có sức lực đối phó đêm nay."


Chương trước | Chương sau

↑↑
Đôi tai của tâm hồn

Đôi tai của tâm hồn

Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại

01-07-2016
Trân trọng cuộc sống

Trân trọng cuộc sống

Khi đến với thế giới này, điều trước tiên chúng ta làm đó là hít vào, khởi đầu

24-06-2016
Con đường có hoa mimosa

Con đường có hoa mimosa

Mấy cành mimosa nở vàng èo ọt, có lẽ nó cũng buồn khi em không tới. Em đang làm gì

25-06-2016
Lung linh mắt nắng

Lung linh mắt nắng

Tính em là vậy, khi đã yêu mến ai thì quan tâm hết mình. Con người sống để yêu nhau.

24-06-2016
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương