Disneyland 1972 Love the old s
Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 63
5 sao 5 / 5 ( 41 đánh giá )

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử - Chương 17 - Keo liền sẹo

↓↓

※※※※※

bạn đang xem “Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Buổi trưa ấm áp, tôi nằm cạnh cửa sổ tại tây noãn các đọc sách, trên người mặc xiêm y màu xanh nhạt, nằm trên tấm thảm rất dày, trên kim trướng bằng lụa là hồ nước sắc thu, trên giường là đôi ba bốn cái gối bằng sa tanh được thêu bằng lông ngỗng mềm mại thoải mái. Tôi nửa đọc sách, nửa ngủ trên giường. Đến khi ngủ say sưa, tỉnh lại đã là gần hết thời gian, mơ hồ nghe được bên ngoài tiếng của Tiểu Duẫn Tử cùng người nào đó đang nói chuyện, như là giọng Ôn Thực Sơ. Lúc này trong các không một bóng người, cửa sổ chỉ đóng một nửa, dẫn theo mùi hoa được gió đêm từ ngoài cửa sổ hành lang thổi tới, thổi trúng màn ẩn ẩn dao động như nước mặt gợn sóng, tiêu kim hoa văn liên miên như lóe ra ánh nắng. Tôi lười đứng dậy nên vẫn nằm như cũ trên giường, xoay người ra hướng cửa sổ mà nghe bên ngoài nói chuyện.


Chỉ nghe Tiểu Duẫn Tử nói: "Đại nhân tới muộn, nương nương đang ngủ trưa, hiện tại chưa dậy. Không biết đại nhân có chuyện gì?"


Ôn Thực Sơ nói: "Ngại quá. Ta nghe nói nương nương có thai nên cố ý tới đây thỉnh an."


Tiểu Duẫn Tử nói: "Làm phiền đại nhân ở đây chờ, nô tài cáo lui trước".


Ngoài cửa sổ im lặng một lúc. Đãng lẽ đang có ánh mặt trời mờ nhạt chiếu rọi trên cửa sổ, bỗng nhiên có tiếng bước chân rất nhỏ tới gần rồi chỉ cảm thấy cửa sổ phía trước tối sầm lại. Tôi hé mở hai tròng mắt thì thấy bóng dáng Ôn Thực Sơ thấp thoáng phía trước cửa sổ, nhìn tôi qua hai mảnh rèm, yên lặng không nói gì.


Như nha sí lông mi bao trùm dưới, hoảng hốt ta còn là ngủ, hắn cũng đã cho ta do ở ngủ say bên trong. Giây lát, tay hắn không tiếng động thân thượng song sa, hắn vẫn chưa tới gần, cũng không nhấc lên song sa nhìn trộm ta ngủ trung dung nhan, chính là như trước yên lặng đứng thẳng ngóng nhìn cho ta, ánh mắt quyến luyến — kỳ thật cách tiêu kim màn, hắn cũng không thể rõ ràng thấy ta.


Ta cảm thấy xấu hổ, lại không tiện đứng dậy mở miệng quát lớn, vì sau này vẫn phải đi chung đường. Kỳ thật hắn đối đãi với tôi cũng tốt. Vào cung hơn một năm, nếu không có hắn dốc lòng phò trợ chỉ sợ tôi cũng không thích gì làm nấy được như vậy.


Nhưng mà tôi không muốn để chữ tình ảnh hưởng tới bản thân. Hắn đối với tôi có tình ý không phải tôi không biết, cơ mà tôi không thể lay động. Nhưng nếu nghĩ cách lấy công danh lợi lộc, cũng coi như không uổng phí hiệu lực của tôi đối với hắn.


Nhưng hắn vốn phải biết rằng trong cung giữ hoa như giữ lửa, tuy rằng chiếu rọi đôi mắt của cả tôi và hắn, nhưng đã bị giam trong bốn bức hồng tường ở cung đình, hắn làm sao có thể bận tâm, suy cho cùng cũng chỉ là si tâm vọng tưởng. Huống chi tâm ý của tôi như thế nào, trước khi tôi vào cung hắn đã rất rõ ràng. Lời nói vô tình thật sự không cần tôi nói đến lần thứ hai.


Vì thế một lần nữa tôi xoay người đổi tư thế ngủ, đưa lưng về phía hắn, làm bộ như vô tình lấy một bên gối để gối đầu thế nên vô tình phất tay đánh rơi một thanh tử ngọc như ý. Tiếng ngọc thạch vỡ vụn vang lên, hắn hoảng hốt dần dần lùi xuống. Cận Tịch nghe có tiếng động liền vội vàng tiến vào noãn các, thấy tôi đang ngủ yên lại toái lui.


Được một lúc, thấy bên ngoài không còn tiếng đông, tôi giương giọng hỏi: "Ai đó?"


Hoán Bích vừa tiến vào và đáp lời, đỡ tôi đứng dậy và chỉnh lại hai cái gối lông ngỗng, nói: "Tiểu thư đã tỉnh. Vừa rồi Ôn Thực Sơ đại nhân mới qua."


Tôi làm bộ kinh ngạc hỏi: "Sao lại không mời hắn vào?"


Hoán Bích cười: "Đại nhân nguyên định vào thỉnh an tiểu thư nhưng thấy tiểu thư đang còn ngủ, bên Tồn Cúc đường lại có người tới đây truyền đã tới giờ xem mạch bình an, mời Ôn đại nhân đi qua đó."


Tôi nói: "Cũng phải. Hoàng thượng đã ra lệnh cho Ôn thái y chăm sóc cho Trầm dung hoa, hắn đã chịu trách thì không thể dễ dàng tránh." Tôi lại hỏi: "Hắn đến có chuyện gì sao?"


Hoán Bích lấy ra hai trương tố tiên nói: "Ôn đại nhân nghe nói tiểu thư bị thương trên mặt, cố ý đưa hai trương phương tử lại đây, nói là nếu vết thương có để lại sẹo thì phối son phấn với bột này có thể che khuất vết thương trên mặt tiểu chủ."


Tôi cầm lấy và ngắm, bột trân châu chính là do người làm từ phấn hoa, chưng lên thành bột; Lại viết bột ngọc trâm được chế từ ngọc trâm hoa tiễn, bình thường nhìn như bột hồ, chưng chế thành bột ngọc trâm; Bên cạnh lại có một hàng chữ nhỏ riêng ghi chú rõ, bột trân châu để sử dụng vào mùa xuân, bột ngọc trâm vào mùa thu. Mặt khác, bôi giọt sương sớm đọng trên hoa sen với bột lên mặt cùng một lúc thì hiệu quả càng tốt. Một trương khác là đơn thuốc viên, chọn thời tiết đoan ngọ, khi khắp nơi tràn đầy cây ích mẫu, trên cỏ không thể có bụi đất, phơi qua một nắng, nghiền hoa nhài ra thật nhỏ, thêm nước cùng bột mì với số lượng vừa phải rồi lại đem phơi nắng. Dùng một cái bếp lò ba tầng, lấy lửa nung khô khoảng nửa canh giờ, tiếp đó để nửa nhỏ chừng một ngày một đêm mới được viên thuốc hoàn toàn lạnh thấu, lấy bát nghiền hoa nhài đã sử dụng trước đó. Dùng chuỳ để nghiền cũng phải chú ý, lấy ngọc chùy tốt nhất. Ngọc hay sừng hươu đều có thể khiến da thịt dễ chịu, trừ ban công hiệu.


Tôi lại hỏi: "Có hỏi tình hình Trầm dung hoa thế nào không?"


Hoán Bích đáp: "Có. Ôn đại nhân nói tiểu chủ mạnh khỏe, nhưng mà chưa được xuống giường, vẫn cần phải tĩnh dưỡng." Rồi lại cười:"Tiểu thư chỉ lo cho người khác mà chính người cũng cần phải tĩnh dưỡng đó."


Tôi nhất xem qua đơn thuốc rồi lại cười nói: "Sao hắn phải vất vả vậy chứ. Chiều nay lệnh cho Tiểu Duẫn Tử đi lấy những nguyên liệu pha thuốc về đi."


Hoán Bích đáp "vâng" một tiếng rồi lui xuống.


※※※※※


Ngày hai sáu tháng hai, đến ngày tốt nhất nửa năm qua, tôi cùng Phùng thục nghi cùng sắc phong. Sáng sớm, khi sắc trời còn chưa tỏ, trong Oánh Tâm điện đã bận rộn. Cung nữ cùng nội giam đang cầm lễ hạp cùng những nghi thức chuyên dụng, đi qua đi lại. Tôi mặc áo dài được dệt bằng lông cừu đỏ thẫm. Phượng ngọc lộ xe chuyên chở phi tần được sắc phong đang lẳng lặng chờ trước Đường Lê cửa cung.


Tôi ngồi ngay ngắn ở trước đài, vừa mới rửa mặt chải đầu xong, nội giam bên người Huyền Lăng là Lưu Tích Thọ đã tự mình đưa tới y phục cùng trang sức cho lễ sắc phong. Theo lễ chế, sắc phong lễ hoàng hậu sơ Lăng Vân kế, phi sơ vọng tiên cửu hoàn kế, quý tần sơ tham loan kế, còn lại cung tần sơ như ý cao kế, cung nhân sơ phụng thánh kế. Tôi thì sơ thành tham loan kế đoan trang khiêm tốn.


Được lệnh sơ kế cho tôi là cô cô Kiều thị đã ở trong cung nhiều năm. Bà ấy cười nói: "Nương nương, trán của người thật cao, lão nô đã chải đầu qua cho nhiều vị nương nương, mà chưa thấy trán ai cao như của tiểu chủ. Nay nương nương lại mang thai, có thể thấy được phúc trạch thâm hậu không ai có thể sánh bằng."


Nữ tử trong cung ai cũng tin rằng trán càng cao thì phúc khí lại càng lớn. Tâm tình tôi đang tốt, nghe bà ấy nói như thế thì lại càng vui mừng, liền cho người đem tiền thưởng cho bà ấy.


Trâm cài đầu có sáu nhánh, được tách thành một đôi trâm san hô hồng, đôi trâm thiên bảo và đôi trâm có điểm hạt trân châu. Bộ ngọc trai là thứ đáng lẽ phải quý tần trở lên mới được dùng, tuy rằng Huyền Lăng đã ban cho tôi từ lâu nhưng hôm nay mới có thể quang minh chính đại đeo nó lên. Bộ ngọc trai mãn sức chạm rỗng cây kim ngân, lấy trân châu thanh kim thạch biên bức điểm thúy vì mui xe, tương tinh mài ngọc chuỗi hạt, thật dài thùy cho tới vành tai. Thiên bảo khánh nghi trâm thượng tinh xảo lục diệp cung hoa, linh lung phỉ thúy châu điền, thùy lạc tiêm trưởng hoa tai, hơi hơi hoảng. Chưa hết, trên búi tóc còn cài thêm một đôi hồng ngọc, khảm theo một đôi san hô tùng thạch hồ lô đầu hoa, phương hồ tập thụy tấn hoa một đôi.


Đợi đến khi trang điểm xong, tôi nhẹ nhàng quay đầu, không khỏi thốt lên: "Nặng thật."


Lưu Chu ở một bên cười hì hì: "Nay mới là quý tần mà tiểu thư đã ngại mang trang sức nặng, sau này mà làm quý phi thì chịu làm sao nổi? Nghe nói ai được sắc phong làm quý phi thì sai tử trên đầu còn có đến mười sáu chi."


Tôi quay về phía cô ấy mà sẵng giọng: "Nói bậy bạ gì đó!"


Kiều cô cô cười: "Cô nương đây nói rất đúng! Nương nương sinh ra hoàng tử chẳng lẽ còn sợ không có ngày được phong quý phi sao? Trong cung có ai khôn biết hoàng thượng hiểu rõ nhất chính là nương nương đâu."


Tôi chỉ cười mà không đáp, duỗi thân để các cô thay lễ phục cho tôi, thực hồng tú lụa hoa thụy thảo vân nhạn váy dài song ti lăng loan y tha bãi tới, chức kim thêu trang hoa khăn quàng vai thượng thùy hạ hoa lệ lưu tô, thật dài thất thải loan điểu đồ án, tự trước ngực càng kiên vẫn quanh co khúc khuỷu tới váy vĩ tản ra như mây. Cổ tay áo cũng có niệp kim thêu phiền phức, một tấc đôi thêu hoa biên rộng rãi, hơi để lộ ra mười ngón tay. Bên hông là dải lụa hoa lệ, lại ở trên cánh tay bò lên thần sa sắc kính hoa lăng phi bạch.


Tôi nhìn mình trong gương thì tự thấy cũng có tư thái đoan túc, đẹp đẽ, quý giá.


Hiện giờ nghi lễ sắc phong quý tần không còn như xưa. Hồi đó sắc phong cùng lắm là qua khẩu dụ của Huyền Lăng hoặc là phát thánh chỉ xuống hậu cung để mọi người cùng biết. Quý tần hiện nay cũng được coi như là một vị phân cao quý trong cung, nhu tế cáo ở Thái Miếu, nhận kim sách, kim ấn của chính nhất phẩm tứ phi được gọi là "kim bảo". Sau khi tế thiên tại Thái Miếu, sách cùng chương khánh trọng đại mới mở ra. Ngày thường phi tần mà được sắc phong thì cũng chỉ từ tế cáo lược tại cung Thái Miếu để tượng trưng.


Đến giờ lành, tôi quỳ sau Kính phi Phùng thị, trang nghiêm dõi theo cáo yết tại Thái Miếu, nghe người tổ chức đọc văn lời chúc mừng, quan chính phó chép sử là thượng thư Lý Liêm Ki và thị lang Trần Hi Liệt trong bản chiếu rồng phượng, , ban hạ tứ trang kim sách, Kính phi bát trang kim sách. Sau đó ban kim ấn trong hộp gấm, kim ấn vì bảo chữ triện, quảng tứ tấc chín phần, hậu một tấc nhị phân, kim bàn loan nữu. Kính phi cùng tôi hô "vạn tuế" ba lần rồi tới Chiêu Dương điện thăm viếng đế hậu.


Hoàng hậu Chu thị mặc lễ phục trăm phượng ngồi nghiêm chỉnh cạnh Huyền Lăng, cổ tay áo hơi lộ để ra một tầng đường viền hoàng hồng sa của áo trong, váy dài hạnh hoàng kim rủ xuống đường cong bằng phẳng mềm mại, không một chút dư thừa, bạch để hạnh hoàng bảo tướng văn sa chất phi bạch không tiếng động ủy duệ, tư thái của cô đoan trang an hòa. Hoàng hậu thần sắc nghiêm túc mà ánh mắt khoan thai, cất cao giọng nói: "Kính phi Phùng thị, Hoàn quý tần Chân thị được hưởng ân trời, một điềm báo tốt, từ nay về sau tu thân tích đức, hòa kính cung vi, cử chỉ cẩn thận, sinh con nối dõi."


Tôi cùng với Kính phi cúi đầu vái ba cái, kính cẩn đồng ý: "Thần thiếp nhận lời dạy của hoàng hậu, không nén được hân hoan."


Tôi ngẩng đầu, thấy Huyền Lăng mặc áo bào Cửu Long màu vàng, bào khâm hạ đoan tú giang nha nước biển văn, cái gọi là "cương sơn vạn dặm", kéo không dứt. Ngẩng đầu lần nữa, tôi đón nhận ánh mắt của chàng nhìn tôi như gió xuân phong, trong lòng ấm áp, không khỏi mỉm cười nhìn nhau.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Đại mạc dao - Đồng Hoa

Đại mạc dao - Đồng Hoa

Giới thiệu: Tập 1: Lớn lên giữa bầy sói, Ngọc Cẩn cứ ngỡ mình giống như Lang

15-07-2016 40 chương
Cổ tích của Lọ Lem

Cổ tích của Lọ Lem

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Chuyện bình thường

Chuyện bình thường

Phan Nam Anh người Hải Phòng, lên Hà Nội để thi đại học. Phan thuê ở một ngôi nhà

30-06-2016
Tình bạn ngọt ngào

Tình bạn ngọt ngào

Hai mươi mốt năm về trước, chồng tôi mang Sam - một chú chó giống Đức tám tuần

30-06-2016