Teya Salat
Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 63
5 sao 5 / 5 ( 58 đánh giá )

Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử - Chương 14 - Tiêu phòng

↓↓

Trên khuôn mặt nhăn của Hoàng Quy Toàn tràn đầy nét cười, giọng điệu cũng đặc biệt cao hơn mọi ngày : "Chúc mừng tiểu chủ nhận được tiêu phòng [1] , đây chính là vinh sủng cao nhất, vinh sủng cao nhất ạ." Dứt lời liền dẫn tôi vào Oánh Tâm đường , quả nhiên bên trong rực rỡ hẳn lên , vách tường giống như mới quét lại một tầng , hương khí hết sức dịu dàng.

bạn đang xem “Hậu cung: Chân Huyên truyện - Lưu Liễm Tử” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hoàng Quy Toàn nói: "Sáng sớm hôm nay Hoàng Thượng đã có ý chỉ , bọn nô tài lập tức làm gấp cho xong , mong rằng tiểu chủ vừa lòng."


Cận Tịch cũng cười: "Tiêu phòng là quy tắc khi đại hôn mới có. Ngoài hoàng hậu ra thì phi tử bình thường không thể có được vinh hạnh này đâu. Nhận được ân sủng ngoại lệ này chỉ có tiền triều Thư quý phi và Hoa phi, tiểu chủ là người thứ ba trong cung này."


Tiêu phòng là vinh hạnh tôn quý nhất trong cung. Lấy tiêu cùng bùn bôi lên vách tường , mong muốn ấm áp, hương thơm, sinh nhiều con cái , có câu "Tiêu liêu chi thực , phiền diễn doanh sinh."


chú thích : (Hồ kia núc níu xum xuê,


Hái tiêu chốc lát con đàn cháu đông.)


Nghĩ đến đây, mặt không khỏi đỏ lên. Nhiều con, Huyền Lăng , chàng là muốn tôi sinh con cho chàng !


Hoàng Quy Toàn dẫn tôi đi vào tẩm điện: "Thỉnh tiểu chủ nhìn kỹ trên giường."


Chỉ thấy hàng loạt rèm che đổi thành lụa tơ tằm màu hồng trái cây anh đào , chăn uyên ương hồng kim tuyến . Tôi biết đây là phi tần thừa sủng mới được , ngoài điều này ra nhìn không tiếp không có gì khác thường. Nghi hoặc tiến lên gần giường , nhấc chăn ra thấy có nhiều đồng tiền cùng nhãn, táo đỏ, hạt sen, đậu phụng , hoa quả khô. Trong lòng ấm áp, chàng đem lời nói của tôi để trong lòng. Trong mắt đột nhiên ấm áp lên, lệ tuôn trào . Sợ người khác nhìn thấy , tôi lặng lẽ xoay người lau nước mắt nói: "Đây là..."


"Hoàng Thượng nghe nói hôn lễ dân gian có tập tục 'Rải giường'[2] , cố ý dặn dò nô tài làm theo như vậy."


Thấy tôi nhẹ nhàng sờ cằm, Cận Tịch nói: "Tiểu chủ cũng mệt mỏi rồi, các ngươi lui xuống trước đi. Lưu Chu, Hoán Bích ở lại hầu hạ tiểu chủ nghỉ ngơi." Vì thế dẫn mọi người đi ra ngoài.


Lưu Chu cao hứng chỉ biết dắt tay của tôi nói một từ "Được rồi". Hoán Bích ánh mắt sáng rực: "Tình hình này là Hoàng Thượng đã đem tiểu chủ để ở trong lòng. Khổ sở hơn nửa năm, chúng ta làm nô tỳ cũng có thể yên tâm."


Toàn bộ mọi thứ tốt đẹp đến quá nhanh, tốt hơn dự liệu của tôi nhiều nên nhất thời khó có thể thích ứng, như đám mây mờ mịt trong năm dặm. Vô số nỗi lòng mãnh liệt trong đầu, xúc động nói: "Hoàng Thượng đối xử với ta tốt như vậy, ta cũng không dám nghĩ tới."


Cho tới bây giờ ở trong cung khó có được sủng ái, đắc sủng càng khó, ai ngờ điều làm cho Huyền Lăng hậu đãi như thế lại là dung mạo của tôi, thông minh khiến chàng cảm thấy mới mẻ ? Có lẽ phải, lại có lẽ cũng không phải. Mệt mỏi rã rời, lệnh cho Lưu Chu Hoán Bích đem những thứ"Tát trướng" cất đi , rồi mới đi ngủ.


—————————————-


Chú thích:


[1] Tiêu Phòng : cung hoàng hậu nhà Hán ở, vách có trát bột hồ tiêu để cho thơm và ấm áp; sau được dùng để chỉ phòng ngủ của vợ vua chúa thời phong kiến


"Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào." (CO)


Đồng nghĩa: cung quế, phòng tiêu


[2] tát trướng : Là một tập tục cưới hỏi ở cổ đại , phổ biến ở người Hán. Trên giường rải nhiều lương thực khô như : đậu phụng , lạc , hạt dẻ , ... với mong ước sớm sinh quý tử , nhiều con nhiều phúc.


Ở Hàn quốc cũng có tập tục tương tự như vậy.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Vũ khuynh thành - Nam Cung Dao

Vũ khuynh thành - Nam Cung Dao

Văn án: Nàng dung mạo bình thường, bản lĩnh cũng tầm thường , chỉ cầu nhất thế

15-07-2016 1 chương
Nơi mùa xuân chưa đến

Nơi mùa xuân chưa đến

Anh tin rồi mùa xuân sẽ lại đến trên cánh đồng hoang dại. Chỉ cần ta gieo những hạt

24-06-2016
Mãi mãi

Mãi mãi

Tại sao anh lại không để em chạm vào anh? Em cũng chẳng cần biết nữa, chỉ biết là em

24-06-2016
Yêu ghê lắm

Yêu ghê lắm

- Anh không biết em có nghĩ anh quá trẻ con không. Nhưng mà anh thích em. Thích ghê

24-06-2016
Tất cả đã quá muộn

Tất cả đã quá muộn

Cô lẳng lặng giải quyết mọi việc một mình và cũng lẳng lặng chịu đựng nỗi đau

01-07-2016
Nuối tiếc muộn màng

Nuối tiếc muộn màng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016