Teya Salat
Đại mạc dao - Đồng Hoa

Đại mạc dao - Đồng Hoa


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 40
5 sao 5 / 5 ( 65 đánh giá )

Đại mạc dao - Đồng Hoa - Chương 5 - Nụ hôn đầu tiên

↓↓

Một trận so đấu, chẳng ngờ lại dẫn đến kết quả thế này, người Hán tuy ngoài mặt mừng rỡ, nhưng rất sợ Y Trĩ Tà, im re không dám nói câu nào, thậm chí có người còn lén lút chuồn đi. Người Hung Nô cũng mặt mày ủ rũ, trầm mặc lê chân rút lui. Người các nước Tây Vực sớm đã quen với cảnh hai đế quốc Hán và Hung Nô tranh đấu, càng trung lập không thiên vị bên nào, bây giờ xem náo nhiệt xong rồi cũng lặng lẽ tản ra.

bạn đang xem “Đại mạc dao - Đồng Hoa” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Vu Thuận kéo Trần Lễ đến hành một lễ cảm ơn Hoắc Khứ Bệnh, Hoắc Khứ Bệnh khẽ gật đầu lạnh nhạt, Vu Thuận vốn muốn nói vài câu, nhưng Trần Lễ rất sợ Y Trĩ Tà, nhất thời không dám lưu lại, ra sức kéo Vu Thuận vội vã bỏ đi.


Sự tình thay đổi nhanh chóng, vừa rồi tôi còn một lòng một dạ tuyệt đối không để hắn vì lo lắng cho mình mà kiêng dè băn khoăn, trong lòng đã quyết, đợi hắn đi rồi sẽ theo sau. Lúc này lòng tôi mới chùng xuống, nghĩ lại vừa rồi chỉ chậm một bước thì hắn sẽ ngay trước mặt tôi, hắn sẽ... tôi lại ngây ra nhìn hắn.


Hoắc Khứ Bệnh cũng đăm đăm nhìn tôi, bỗng cả hai cùng mỉm cười, đồng thời cất bước tiến lại gần, tay nắm lấy tay, không nói lời nào mà tâm ý tương thông, xoay người dắt nhau bước đi.


Y Trĩ Tà lớn tiếng gọi từ đằng sau: "Xin dừng bước, dám hỏi danh tính hai vị?"


Hoắc Khứ Bệnh cười sang sảng: "Duyên bèo nước tình cờ gặp nhau, có duyên sẽ gặp lại, tên họ đâu dám nhắc đến."


Y Trĩ Tà cười nói: "Thật lòng muốn kết bạn với hai vị, chỉ nói đến tình bạn, không nói gì khác. Lâu lắm rồi chưa gặp được cặp phu thê nào tài đức như hai vị, và cũng lâu lắm rồi mới vui như thế này, muốn mời hai vị một chén rượu, cùng say một bữa."


Hoắc Khứ Bệnh nói: "Ta cũng rất bái phục tấm lòng và khí phách của huynh đài, chỉ là bọn ta còn có việc phải làm, phải gấp rút đi đón người nhà, thực sự không thể lưu lại lâu."


Y Trĩ Tà khẽ thở dài: "Thế thì đành hy vọng có duyên gặp lại." Hắn ra lệnh cho thị vệ dắt hai con ngựa tới, trên mình một con vẫn còn treo bộ cung tên dùng vừa nãy, ân cần nói: "Hai vị đã vội đi đường thì xin đừng từ chối hai con ngựa này."


Tuy ngựa là ngựa tốt đắt tiền, nhưng Hoắc Khứ Bệnh cũng không phải người câu nệ, bèn mỉm cười, vô tư nhận lấy: "Từ chối nữa e bất kính, đa tạ."


Chúng tôi thúc ngựa rời đi, sau khi chạy được một đoạn khá xa, Hoắc Khứ Bệnh mới quay đầu nhìn về phía Y Trĩ Tà, than thở: "Người này quả thật là đặc biệt! Xem cử động của hắn, lúc vừa mới có kết quả, hắn chắc chắn đã nghi ngờ đám thủ hạ giở trò ma, nhưng vì muốn ép ta làm theo ý mình mà giả bộ như không biết, cho đến tận khoảnh khắc cuối cùng mới vạch trần. Người này tâm cơ thâm trầm, lòng nghi ngờ rất sâu, thủ đoạn tàn nhẫn độc địa, vô tình, nhưng trong khi hành xử vẫn lộ ra vẻ quang minh lỗi lạc, không thể nhìn thấu được!"


Tôi trong lòng chấn động, buột miệng nói: "Nhưng nhìn cách cư xử của chàng với hắn về sau, đối với hắn rất tán dương, dường như cái gì cũng chưa phát hiện ra, giống hệt như bộ dạng giang hồ hào kiệt..." Lời chưa nói hết đã hiểu ra, Hoắc Khứ Bệnh và Y Trĩ Tà chính ở khoảnh khắc cuối cùng ấy mới đang đọ sức, trước đấy chỉ là so xem ai dũng cảm hơn, về sau lại so về mưu, nếu Hoắc Khứ Bệnh đi sai một bước, khiến cho Y Trĩ Tà sinh ra ngờ vực, chỉ e cái Y Trĩ Tà tặng chúng tôi không phải là ngựa nữa.


Một người thúc ngựa lướt nhanh qua vai chúng tôi, đảo mắt liếc qua mặt Hoắc Khứ Bệnh, vẻ mặt đột nhiên biến đổi.


Hoắc Khứ Bệnh lập tức vung cương quất vào ngựa của tôi một roi, lại quất vào ngựa của mình một roi, cười nói: "Sóng cũ vừa lặng, sóng mới lại dâng. Ngọc Nhi, chúng ta phải chạy tháo thân thôi. Người vừa rồi là Triệu Tín, tướng cũ của Hán triều, tướng mới của Hung Nô. Hắn đã nhận ra ta, chắc chắn sẽ không để ta sống sót rời khỏi đây, chỉ hy vọng nơi này không có quân đội của Hung Nô, chứ vài chục người thì không đáng sợ."


Tôi vừa tăng tốc thúc ngựa, vừa gượng cười: "Chỉ... chỉ sợ vùng phụ cận có quân đội Hung Nô, nhân số tuy không nhiều, nhưng khẳng định đều là tinh nhuệ của tinh nhuệ."


Quay người nhìn về phía xa, thấy Triệu Tín nhảy xuống ngựa hành một lễ với Y Trĩ Tà xong, Y Trĩ Tà và tùy tùng lập tức cùng tung mình lên ngựa, Hoắc Khứ Bệnh cười nói: "Quả như ta suy đoán, người này ắt phải có địa vị rất cao ở Hung Nô."


Truy binh đuổi theo sau lưng ngày càng đông. Vó ngựa rầm rập, chấn động cả thảo nguyên.


Tôi bặm môi, rồi nói: "Hắn... hắn tên là Y Trĩ Tà."


Chương trước | Chương sau

↑↑
Khi đang giận dữ...

Khi đang giận dữ...

Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi

30-06-2016
Gửi người yêu dấu

Gửi người yêu dấu

Giữa dòng đời bất tận, bản tình ca nào sẽ đi vào thiên thu? Giấc mơ nào sẽ tiến

25-06-2016
Mãi mãi là bao lâu?

Mãi mãi là bao lâu?

Có người nói với tôi rằng: "Chẳng có thứ gì là mãi mãi và vĩnh cửu, tất cả rút

29-06-2016
Trong veo học trò

Trong veo học trò

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Người ta vẫn

27-06-2016
Ông nội

Ông nội

(truyenngan. com. vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Mẹ bảo:

27-06-2016
Một thời Yahoo

Một thời Yahoo

Nhớ yahoo, nhớ cả một chặng đường đời của mình gắn với nó... *** 1. Nhớ nhất

23-06-2016