Đại mạc dao - Đồng Hoa

Đại mạc dao - Đồng Hoa


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 40
5 sao 5 / 5 ( 74 đánh giá )

Đại mạc dao - Đồng Hoa - Chương 15 - Hẹn ước

↓↓

Giữa hai người lại chìm vào im lặng, tôi cúi đầu cắn môi, trái tim đập lúc nhanh lúc chậm, phải rất lâu sau đó, tôi mới thấp giọng nói: "Tâm sự của muội huynh đều đã biết rồi, muội muốn hỏi huynh một lần nữa. Huynh không cần phải trả lời muội ngay bây giờ, muội không thể chịu được nếu phải nghe câu trả lời tàn nhẫn từ chính miệng huynh, đợi mấy ngày nữa là năm mới rồi, huynh từng nói đấy là ngày tốt, chúng ta hôm đó gặp lại đi, cũng vừa là sinh nhật của muội, muội sẽ đợi huynh trong nhà, nếu huynh không đến, muội sẽ tự hiểu hết, nhưng..." Tôi ngẩng đầu nhìn Cửu gia chăm chú, thấy khóe mắt Cửu gia có chút ươn ướt, "nhưng thiếp hy vọng chàng sẽ đến."

bạn đang xem “Đại mạc dao - Đồng Hoa” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tôi cười sáng lạn nhìn Cửu gia, lưu luyến mãi sau mới đứng dậy: "Muội về đây, đừng mở cửa sổ lúc ngủ nữa."


Đang định mở cửa, tiếng của Cửu gia từ sau lưng vang đến: "Đợi một tí, đừng quay đầu lại, trả lời ta một câu hỏi." Giọng nói của Cửu gia khàn khàn, "Ngọc nhi, muội muốn có một gia đình không?"


Tôi đỡ lấy gạt cửa đáp: "Muốn chứ, muốn có một gia đình thật náo nhiệt vui vẻ. Muội đi đường thỉnh thoảng thấy rất ghen tị với các cặp vợ chồng ôm con cãi nhau om sòm, muội nghe kể chuyện huynh hồi nhỏ cũng rất ghen tị, có lão gia, có phụ thân, mẫu thân, còn có cả huynh đệ đôi lúc mâu thuẫn cãi nhau, một đại gia đình hạnh phúc biết bao! Huynh thì sao?"


Phía sau lưng rất lâu vẫn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, tôi có chút ngạc nhiên khó hiểu đang định quay đầu lại, chợt tiếng nói nghèn nghẹn của Cửu gia cất lên trong không gian yên lặng tĩnh mịch, hình như đã phải cố gắng kiềm chế rất nhiều cảm xúc mới nói được: "Ta cũng thế."


Tối nay đây chính là lời mà tôi muốn nghe nhất, tôi nghiêng đầu khẽ mỉm cười.


Cửu gia đột nhiên lại hỏi: "Ngọc nhi, Hoắc... Hoắc Khứ Bệnh, hắn đối xử với muội có tốt không?"


Tôi trầm mặc trong giây lát, tôi không muốn nghĩ tới điều này, nhưng cũng không thể không thừa nhận, khẽ khàng gật đầu.


Mãi lâu sau đó, tiếng của Cửu gia lại vang lên: "Muội đi về đi! Đi đường cẩn thận."


Tôi "ừ" một tiếng, mở cửa đi ra. Khoảnh khắc xoay người đóng cửa lại, đối mặt với đôi mắt đen sâu hút của Cửu gia, bên trong chan chứa nỗi nhớ nhung không đáy, cùng đủ loại cảm xúc bi thương đau khổ quay cuồng, nhìn mà khiến trái tim tôi đột nhiên cũng dậy sóng cuồn cuộn. Cửu gia không hề né tránh ánh mắt của tôi, ánh mắt hai người trong khoảnh khắc như thể ngưng tụ đã dán chặt vào nhau, giây phút ấy hệt như có gió thổi ào ạt mây trôi cuồn cuộn, bão táp phong ba.


Cánh tay đang khép cửa của tôi mất hết sức lực thả thõng xuống bên hông, nhưng cánh cửa thì vẫn theo đà khép dần lại, từ từ, chậm chạp, từng li từng tí một khép lại trước mặt tôi. Khuôn mặt của Cửu gia cũng dần dần biến mất, lần đầu tiên ánh mắt Cửu gia không hề dè dặt gì mà giao nhau với ánh mắt tôi, cuối cùng đã bị ngăn cách.


Chỉ một giây phút ngắn ngủi mà sức lực trong tôi cứ như thể vừa bừng cháy đến cực điểm. Tôi kiệt sức dựa người vào tường, rất lâu sau mới có lại sức mà nhấc chân rời đi.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ếch ngồi đáy giếng

Ếch ngồi đáy giếng

Có một con ếch sống lâu ngày trong một giếng nọ. Xung quanh nó chỉ có vài con nhái,

24-06-2016
Cải lạc loài

Cải lạc loài

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn

27-06-2016
Mẹ của bạn tôi

Mẹ của bạn tôi

Mẹ hắn khóc khô cả nước mắt vì hắn, và khuyên hắn đi học lại. Hắn không chịu,

23-06-2016
Răng của chúng mình

Răng của chúng mình

"Không phải tự nhiên mà tôi nghĩ chị đã không yêu chính chị. Có yêu ngón tay đứt

24-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru