Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng

Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 67
5 sao 5 / 5 ( 126 đánh giá )

Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng - Chương 44

↓↓

"Mọi người đều tưởng muội chết rồi sao? Chẳng trách đám thị vệ lúc nãy thấy muội mà sắc mặt như gặp ma." Sính Đình vô cùng áy náy, "Là muội không tốt, không giữ đúng lời hẹn ba ngày ở đó đợi mọi người. Không tìm thấy muội, chắc tỷ và Túy Cúc lo lắm. Túy Cúc đâu? Mau bảo Túy Cúc ra đây, để nàng ấy yên tâm".

bạn đang xem “Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Ai là Túy Cúc?"


Sính Đình sững người: "Túy Cúc không đến tìm mọi người sao?".


Cả Tắc Doãn và Dương Phượng đều ngơ ngác, lắc đầu không hiểu.


Trong lòng cảm thấy không ổn, Sính Đình vội hỏi: "Nếu không gặp Túy Cúc, không lên núi tìm kiếm, không phát hiện ra muội mất tích, làm sao mọi người lại đoán muội đã chết?".


"Chúng ta tìm thấy dưới chân núi một bộ y phục và xương cốt của nữ nhân bị sói ăn thịt, trong đó có cây trâm dạ minh châu Dương Phượng tặng tiểu thư, Dương Phượng cứ ngỡ tiểu thư đã..."


"Ông Trời ơi..." Cả người cứng đờ, Sính Đình bịt miệng, hai mắt mở trừng trừng, mãi một lúc sau mới đứt ruột đứt gan kêu lên một tiếng, "Túy Cúc!".


Cảnh cuồng phong bão tuyết ở sơn mạch Tùng Sâm như lại hiện ra trước mắt nàng.


Trong nỗi hốt hoảng, Túy Cúc quay đầu, vê cây kim bạc. Cây kim bạc phản chiếu ánh tuyết, càng lúc càng sáng, như thể chỉ cần cây kim ấy cũng đủ soi sáng cả đất trời.


Nhưng, sau khoảnh khắc cực sáng, trời đất lại tối sầm. Toàn thân Sính Đình mệt mỏi rã rời, cảm thấy trước mắt trời đất bỗng chao đảo, hai đầu gối khuỵu xuống, ngã ra đất.


Dương Phượng thất kinh: "Sính Đình! Sính Đình! Muội làm sao thế?". Dương Phượng cố bước xuống giường. Tắc Doãn sợ Dương Phượng ngã, nhanh chóng đỡ lấy nàng, nói: "Dương Phượng, cẩn thận...".


"Mặc kệ thiếp, chàng mau đi xem Sính Đình đi, đi đi!"


Tắc Doãn vội bế Sính Đình đã ngất xỉu, quát lên: "Đại phu, mau gọi đại phu".


"Mau đi hầm ngay loại nhân sâm tốt nhất."


"Phu nhân, nhân sâm là để chữa bệnh cho phu nhân..."


Gặp được Sính Đình, tâm bệnh không còn, cả người khỏe lên được một nửa, Dương Phượng nhướng mày, nói: "Sính Đình vẫn sống, thiếp còn có bệnh gì? Mau đi".


Quát tháo một hồi, thấy đám người hầu đã nghe lệnh chạy đi hầm nhân sâm, Dương Phượng mới dừng lại. Vừa trải qua một trận ốm, Dương Phượng cũng cảm thấy tim đập thình thịch, tay chân không còn sức, bèn gọi một thị nữ đến, thều thào: "Đi, sắc thuốc luôn cho ta rồi mang lên đây".


Còn sống.


Đều vẫn còn sống.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ngày hôm sau không đến

Ngày hôm sau không đến

Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở

30-06-2016
Khi nào em cưới anh?

Khi nào em cưới anh?

Tôi nhìn nàng vài giây rồi bảo "Tại sao lần này em không cầu hôn anh nhỉ?" "Em à?" -

23-06-2016
Niềm quên quen thuộc

Niềm quên quen thuộc

Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa

29-06-2016
Chỉ là để yêu

Chỉ là để yêu

(khotruyenhay.gq - Truyện ngắn dự thi cho tuyển tập: "Rồi sẽ qua hết, phải không?') Có

25-06-2016

XtGem Forum catalog