Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng

Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 67
5 sao 5 / 5 ( 14 đánh giá )

Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng - Chương 30

↓↓

Cánh tay trắng nõn bỗng đưa ra, giữ chiếc cốc trong tay Đông Lâm vương.

bạn đang xem “Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Đại vương...", Vương hậu đứng một bên, hạ giọng khuyên, "Đại vương mau nghĩ cách ban vương lệnh thu hồi binh phù của Trấn Bắc vương".


Đông Lâm vương quay lại nhìn ái thê đang lo lắng, cười khổ: "Chẳng lẽ không có binh phù, vương đệ không thể huy động binh mã nơi biên ải?".


Năm đó, chỉ cần một lệnh của Sở Bắc Tiệp, tất cả binh mã tinh nhuệ của Đông Lâm đã không hề do dự mà tấn công thành đô, bao vây vương cung.


Có những người bẩm sinh đã mang ma lực hiệu triệu vạn quân.


"Nhưng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, Đại vương", Vương hậu đau lòng, "Vì một Bạch Sính Đình mà vứt bỏ sự an nguy của cả quốc gia. Hành động này của Trấn Bắc vương khác gì hành động của kẻ điên? Vì tình riêng mà vứt bỏ vương tộc, sao Trấn Bắc vương có thể làm vậy?".


Ánh mắt thâm trầm của Đông Lâm vương nhìn ra ngoài điện: "Đều đã làm rồi".


Mặc kệ sinh tử, mặc kệ vương tộc, mặc kệ quốc gia.


Lần đầu tiên, Sở Bắc Tiệp vứt bỏ trách nhiệm đã được dạy dỗ từ khi chào đời, hăng hái tiến lên.


Chỉ vì một nữ nhân.


Một Bạch Sính Đình.


"Bắc Tiệp, Bắc Tiệp, đệ có còn là vương đệ vì Đông Lâm mà sẵn sàng hy sinh tất cả?" Đông Lâm vương chậm rãi đứng dậy, ngẩng lên nhìn trời xanh vô tận, cổ bỗng thấy ngứa, ho một tiếng, máu tươi nhuộm đỏ cả mấy chiếc bàn trước mặt.


"Đại vương!", Vương hậu thất kinh, giọng gấp gáp, "Người đâu! Người đâu!".


Thị vệ vội vã có mặt, thấy tình cảnh trước mắt đều vô cùng kinh hãi.


"Đại vương!"


"Đại vương bảo trọng!"


"Ngự y... Mau truyền ngự y!"


...


Mưa to gió lớn, sầm sập như lốc cuốn.


Vương cung cổ kính hùng vĩ của Đông Lâm vang lên những tiếng kêu khóc bi ai.


Trước vương vị là chiếc bàn đầy máu tươi. Đỏ như máu những thị vệ đã đổ nơi biệt viện ẩn cư, như máu nhỏ dưới lưỡi kiếm trên sa trường.


Quốc cùng gia, gia cùng nhân, ân oán chất chồng, cao như núi, dày như đất.


Bạch Sính Đình, ngươi có tài có đức gì?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Những cuộn len rối

Những cuộn len rối

Mọi thứ trong cuộc sống như những cuộn len nhiều màu sắc mà ngày qua ngày tôi vẫn

25-06-2016
Ghim lòng

Ghim lòng

Những lỗi lầm, bội phản, nỗi đau qua năm tháng ta có thể dần xóa nhòa. Thế còn vết

29-06-2016
Hiện thân

Hiện thân

"Tôi, hay chúng ta, bất kỳ ai cũng có thể là hiện thân cho sự tốt lành và ấm áp" (-

25-06-2016
Cafe yêu

Cafe yêu

Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì? *** Ciao cafe - Điều em sẽ làm

27-06-2016
Nhạc Trịnh trong tôi

Nhạc Trịnh trong tôi

Giá trị của một bài hát không phụ thuộc vào nhận xét hời hợt của những người

26-06-2016
Vậy là đã mùa hè

Vậy là đã mùa hè

Vậy là đã mùa hè. Thật dã man! Bạn mới hát Jingle Bells đó, bạn mới đi chọn mua một

24-06-2016

Polly po-cket