"Cô nương?" Mấy hôm nay ngủ trong phòng Sính Đình, Túy Cúc dụi mắt, khoác thêm chiếc áo, bước xuống giường, đến bên Sính Đình, "Khát à?"
bạn đang xem “Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Sính Đình lắc đầu.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt nàng càng thanh tú, thêm đôi chút ưu tư, "Chim chóc hoảng loạn, trên núi đối diện có người."
Túy Cúc nhìn về phía núi xa xa ngoài cửa sổ, đêm tối đen như mực, rừng vẫn im lìm như mãnh thú đang say ngủ: "Chắc tiều phu?"
"Giờ này, tiều phu lên núi làm gì? Rừng núi tối om, đất trời ngập tuyết, dã thú chịu đói lâu ngày, có muốn lên núi họ cũng phải đợi đến khi trời sáng." Sính Đình khẽ nhắm mắt, rồi ngẩng lên, nói với Túy Cúc, "Tìm Mạc Nhiên."
Túy Cúc nhanh nhẹn vén tấm rèm, bảo đại nương vẫn túc trực bên ngoài đi tìm Mạc Nhiên.
Một lúc sau, Mạc Nhiên xuất hiện, y phục chỉnh tề, không chút lộn xộn như người vừa ngủ dậy. Bước vào phòng, thấy Sính Đình đang ngồi trên giường, Mạc Nhiên hỏi: "Bạch cô nương có việc gì?".
"Muộn thế này Tướng quân vẫn chưa ngủ sao?" Sính Đình nhìn Mạc Nhiên, "Đã xảy ra chuyện gì?"
Mạc Nhiên đáp: "Mạc Nhiên thân mang trọng trách bảo vệ, giờ này hằng đêm đều phải đi tuần một vòng. Lúc nãy trên núi đối diện chim chóc bỗng bay tán loạn, Mạc Nhiên vừa cử mấy thị vệ đi điều tra, chắc không có chuyện gì, nhưng cẩn thận vẫn hơn." Mạc Nhiên bỗng như tỉnh ngộ, "Bạch cô nương bị đám chim chóc đánh thức sao?"
Sính Đình nghe nói đã cử người đi xem xét, trong lòng cũng yên tâm hơn, khẽ gật đầu: "Ta từng tòng quân, đêm khuya tĩnh lặng, chim chóc bay tán loạn, thông thường sẽ là dấu hiệu kẻ địch đang bí mật tiếp cận."
Mạc Nhiên nở nụ cười, gật đầu: "Đúng thế. Ở trong quân lâu, nghe tiếng chim bay cũng phải cảnh giác. Có điều, Bạch cô nương không cần lo lắng, ở đây có Mạc Nhiên cùng các cận vệ canh giữ. Đêm khuya gió lạnh, cô nương vẫn nên ngủ sớm thì hơn."
Đang có việc cần xử lý, Mạc Nhiên an ủi đôi ba câu rồi cáo lui.
Túy Cúc che miệng ngáp, uể oải nói: "Cô nương nghe Sở tướng quân nói rồi đó, không cần lo lắng, Tướng quân còn lo lắng hơn cô nương nhiều. Gió lạnh quá, Túy Cúc đóng cửa sổ nhé."
Sính Đình vốn ngủ không sâu, xảy ra việc như thế đã hoàn toàn tỉnh táo. Hai mắt sáng ngời, nàng đâu chịu nằm xuống, cười đáp: "Trăng tròn mùa đông đẹp nhất, chiếu xuống mặt tuyết sáng lung linh. Đắp thêm cái chăn sẽ không lạnh."
Túy Cúc lườm nàng một cái, biết cố khuyên cũng chẳng ích gì, đành thở dài bất lực, "Rõ ràng một người thông minh, lanh lợi là thế, sao có lúc lại như hài tử?" Nói rồi, Túy Cúc chui vào chăn, nằm cùng Sính Đình, ngó đầu ngắm trăng.
"Vương gia cũng đến lúc trở về rồi?", ánh mắt Sính Đình dịu dàng nhìn trăng, giọng xa xăm.
Túy Cúc cười khúc khích, xuýt xoa: "Túy Cúc cũng đoán trong lòng cô nương đang nghĩ đến câu này, ai ngờ còn nói ra thành lời." Túy Cúc vừa cười vừa nắm cổ tay, bắt mạch cho Sính Đình, một lúc sau mới đặt tay nàng xuống, không cười nữa, nói, "Tình ái quả thực hại người, Vương gia là bậc anh hùng uy vũ trong thiên hạ, cô nương vốn phong lưu khoáng đạt, nhưng hễ vướng phải chữ tình, đều lo được lo mất, khiến người khác phải đau lòng", rồi lặng lẽ thở dài.
Sính Đình quay người, chăm chú nhìn Túy Cúc: "Giờ ngươi cứ chê cười ta đi. Chỉ ai vướng vào chữ tình mới biết hương vị của nó thế nào." Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, như bị ánh trăng bàng bạc hút hồn, thích thú: Trăng đẹp quá, nếu đánh đàn trên tuyết, tiếng đàn hòa với ánh trăng, thật đẹp biết chừng nào."
Túy Cúc lập tức ngăn: "Đừng nghĩ nữa. Trời lạnh như vậy, cô nương còn muốn đánh đàn trên tuyết sao? Chẳng biết nghĩ cho bản thân gì cả. Khó khăn lắm mới tĩnh dưỡng được thế này, cô nương lại muốn giày vò mình ư?"
Biết Túy Cúc nói có lý, Sính Đình không nói gì thêm.
Đánh đàn dưới trăng hay thì hay thật, nhưng thiếu tri âm, sao gọi là thập toàn thập mỹ?
Nàng lặng lẽ ngắm sắc tuyết chìm đắm trong ánh trăng, chợt nhớ tới Hoa phủ ngày trước, Sở Bắc Tiệp vì mộ tiếng đàn của nàng mà đến, nghe một khúc lại muốn nghe thêm khúc nữa.
Lúc đó, chưa biết thân phận của Sở Bắc Tiệp, nhưng cũng đoán ra chàng dùng tên giả, nàng đã làm khó chàng.
"Công tử đến để nghe đàn, có việc cậy nhờ ta, tất phải thành tâm thành ý, khai báo tên thật."
"Không lẽ tiểu thư lại không cầu bất cứ điều gì?"
"Ta cầu việc gì?"
"Thứ mà tiểu thư cầu, đương nhiên là một vị tri âm."
Nàng vẫn nhớ tiếng cười thấp trầm đầy tự tin của Sở Bắc Tiệp.
Nam nhân điềm tĩnh dường ấy, cứ ngỡ thiên hạ này sẽ chẳng gì có thể khiến chàng cau mày.
Nay nghĩ lại mới biết, nàng không hề quên bất cứ cử chỉ, lời nói nào của chàng hôm đó. Tất cả thời khắc nàng được ở bên chàng đều còn nguyên, chưa từng bị lãng quên.
Điều không ngờ là họ vẫn có được ngày hôm nay. Nếu đây là ân huệ của ông Trời, thì quả thật ông Trời đối với nàng không bạc. Nàng đã mang trên mình một sinh mạng, sinh mạng ấy sẽ lớn lên, ngoan ngoãn nằm trong bụng nàng.
Sính Đình khẽ khàng ôm vùng bụng vẫn bằng phẳng của mình. Bụng nàng ấm áp, khiến bàn tay và cả trái tim cũng ấm áp, dường như có dòng máu nóng đang chảy trong sinh mạng nhỏ bé ấy, giống hệt như chàng, tràn đầy nhiệt huyết, rất đỗi cao ngạo.
Nàng quay đầu, khẽ bảo: "Túy Cúc, cảm ơn ngươi."
"Cảm ơn Túy Cúc vì điều gì?"
"Cảm ơn ngươi đã đồng ý để ta được nói với Vương gia tin vui này", ánh mắt nàng dịu dàng, tựa như đang chìm trong giấc mộng, "Đó chắc là thời khắc xúc động nhất đời ta."
Sính Đình nhìn ra ngoài, phương Đông yên tĩnh, bức tường mờ mịt và những cành cây cổ thụ ngăn trở tầm nhìn của nàng.
Đó là đường về của Sở Bắc Tiệp.
Sắc trời dần sáng.
Tiếng khóc vọng ra qua khe hở của cánh cửa khép chặt nơi tẩm cung Lệ phi, sức mạnh như sấm rền, vang dội vào trái tim những người đã thức cả đêm.
"Sinh rồi?", Đông Lâm vương đứng bật dậy từ chiếc ghế được kịp thời mang ra.
Ngự y đã bận rộn cả đêm, vội vã bước ra từ sau cánh cửa, sắc mặt nhợt nhạt, cố dốc chút hơi sức cuối cùng hành lễ với Đông Lâm vương và Vương hậu, "Chúc mừng Đại vương, chúc mừng Vương hậu nương nương, cuối cùng Lệ phi nương nương cũng bình an sinh hạ."
"Là trai hay gái?", Vương hậu xen vào.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về phía ngự y.
"Bẩm Vương hậu nương nương, là tiểu công chúa."
Khuôn mặt mọi người dường như đều trầm hẳn xuống.
Không phải vương tử.
Đông Lâm vẫn chưa có được một vị tân thái tử.
Ngự y cũng biết đây chẳng phải tin tốt, khẽ bẩm báo: "Mẫu tử Lệ phi nương nương đều bình an. Đại vương có muốn vào thăm không?". Ngự y ngước lên nhìn trộm sắc mặt Đông Lâm vương.
"Được." Đông Lâm vương gật đầu, bỏ lại Vương hậu, hàng mày cau lại cả đêm giờ mới giãn ra, "Lệ phi cũng vất vả rồi". Bất chợt, ánh mắt của Đông Lâm vương quay lại phía sau, dừng ở đệ đệ của mình.
"Chúc mừng vương huynh." Sở Bắc Tiệp bước tới, trịnh trọng hành lễ, sau đó đứng thẳng dậy, "Chiến sự nơi tiền tuyến đã cận kề, không thể chậm trễ. Đệ sẽ về cung lấy binh phù rồi lập tức xuất phát, không quay lại từ biệt vương huynh nữa. Đợi đến khi khải hoàn, đệ sẽ cùng vương huynh uống chén rượu mừng."
Đông Lâm vương ngạc nhiên: "Vương đệ gấp gáp quá. Chủ soái xuất phát, ít nhất cũng để quả nhân ra đầu thành tiễn biệt."
Sở Bắc Tiệp trầm giọng đáp: "Việc quân khẩn cấp, giờ không phải lúc cho những lễ nghi rắc rối." Tuy nói với Đông Lâm vương, nhưng đôi mắt đen của Sở Bắc Tiệp lại hướng về phía Vương hậu, chú ý từng thay đổi trên khuôn mặt đó.
Lòng thầm kinh hãi, nhưng ngoài mặt Vương hậu vẫn tỏ ra bình tĩnh nói với Đông Lâm vương: "Đại vương, Trấn Bắc vương nói có lý. Việc quân nguy cấp, Trấn Bắc vương đã ở lại trong cung mấy ngày rồi, các tướng sĩ nơi biên cương cũng đang nóng lòng chờ chủ soái."
Đông Lâm vương quay về phía Vương hậu, ánh mắt quét qua ái thê, thuận nước đẩy thuyền: "Vậy vương đệ hãy xuất phát, đi đường cẩn thận. Quả nhân sẽ thết sẵn yến tiệc, đợi đệ khải hoàn."
Trấn Bắc vương đáp một tiếng, rồi quay người lùi đi, bước chân uy vũ.
Đợi bóng dáng hiên ngang kia khuất sau hành lang, Vương hậu lập tức vẫy tay, ra hiệu cho tổng quản thị vệ Đổng Chính vừa nhậm chức: "Lập tức sai người phong tỏa cung Chiêu Khánh. Đã chuẩn bị đủ những điều ta nói chưa?".
"Bẩm Vương hậu nương nương, đã chuẩn bị chu toàn. Cung tên đều đã đổi sang loại dùng khi tập trận, bên trên có tẩm thuốc mê, bắn vào người không sâu quá nửa tấc. Thị vệ bên đó cũng chẳng người nào quen thuộc với Vương gia."
"Được." Vương hậu gật đầu, ngước mắt nhìn Đông Lâm vương bên cạnh, vẻ đầy kiên định, trầm giọng, "Đi đi."
"Tuân lệnh!"
Chương trước | Chương sau