Snack's 1967
Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng

Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 67
5 sao 5 / 5 ( 6 đánh giá )

Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng - Chương 17

↓↓

Sính Đình im lặng, đôi mắt long lanh như hai giọt thủy ngân nhìn quanh một lượt những khuôn mặt tang thương ngưng trệ. Nàng rời gót sen, hai tay nhận lấy từng chiếc áo bào của họ, có cả chiếc áo của thượng tướng quân Tắc Doãn, tất cả là mười hai chiếc, rồi trang trọng đặt lên bàn. Nhìn những áo bào nhuộm đỏ máu của tướng sĩ Bắc Mạc và cả máu của kẻ thù, nàng thở dài nói: "Chiến tranh thực sự đáng sợ, mong rằng chúng ta vĩnh viễn không bao giờ phải đối mặt với chiến tranh".

bạn đang xem “Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Đông Lâm rút quân, chiến sự đã kết thúc." Tắc Doãn đứng dậy, sắc mặt nghiêm trang, chắp tay nói với Sính Đình, "Đại vương có chỉ, xin tiểu thư lập tức trao trả binh phù và lệnh tiễn, trở về thành đô Bắc Nha Lý nhận phong thưởng".


Sính Đình gật đầu: "Nên thế". Nàng lấy binh phù và lệnh tiễn ra, trao trả cho Tắc Doãn.


Trút bỏ hết trách nhiệm nặng nề, bỗng chốc cảm thấy thoải mái hơn nhiều, Sính Đình cười đáp: "Người từ thành đô Đông Lâm đến Kham Bố truyền tin ít nhất cũng phải mất năm ngày, từ đó có thể thấy, Đông Lâm vương đã hôn mê được năm, sáu ngày rồi". Nói xong, thấy cả Tắc Doãn và những người có mặt đều lộ vẻ ngạc nhiên, nàng vội hỏi, "Sao vậy?".


Sâm Vinh lắc đầu, nói oang oang: "Đã nửa ngày rồi mà tiểu thư vẫn không biết tin tức cụ thể sao? Vương cung Đông Lâm đại loạn không phải vì Đông Lâm vương hôn mê, mà bởi hai vị vương tử chưa đầy mười tuổi của Đông Lâm đều bị trúng độc mất mạng, hiện giờ tất cả những người thuộc vương tộc Đông Lâm có tư cách kế vị đều đang rục rịch chuẩn bị".


Sính Đình mở choàng hai mắt, đầu nàng như sắp nổ tung, đất trời chao đảo.


Tai nàng ong ong, trong mơ hồ nàng chỉ còn thấy các tướng sĩ như đang nói gì, nhưng chẳng nghe thấy một lời nào.


"Cái gì..." Sính Đình yếu ớt nói ra được hai chữ, thì cổ họng nàng đã tanh nồng, nôn ra một ngụm máu tươi. Trước mắt nàng bỗng trắng xóa, sau đó trời đất tối đen, nàng ngã vật ra sau.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Về miền đất thương

Về miền đất thương

Những ngày gió mùa về, Hà Nội se lạnh, cái lạnh và từng đợt gió thốc làm mình

23-06-2016
Đời cười

Đời cười

(khotruyenhay.gq) Trong tôi lại hiện về kí ức của một sân khấu chật kín người, đứa

26-06-2016
Em sẽ đợi anh về

Em sẽ đợi anh về

"Em biết, giờ này ở đất nước xa xôi ấy có một chàng trai cũng ngồi nhâm nhi ly cà

29-06-2016