- Vespa trắng, cô gái mặc áo đỏ. - Mình bồn chồn đáp.
bạn đang xem “Yêu Nhầm Chị Họ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Chạy nãy giờ mà chẳng thấy em Uyên đâu, hay là ẻm rẽ qua đường khác rồi? Chắc là thế, hi vọng trong lòng mình tắt dần. Chẳng lẽ đến đây rồi phải quay về sao?
- Không biết bé Uyên đi đâu mà xa vậy hén T? - Chị lo âu.
- Em nghi đi gặp thằng Khang. - Mình nghiến răng.
- Hả? Sao T nghĩ vậy? - Chị tròn mắt.
- Linh cảm thôi. Chút mình sẽ rõ mà. - Mình đang tập trung suy nghĩ nên không thể giải thích nhiều.
- Phải chiếc xe phía trước không? - Tài xế bỗng kêu to.
- Đúng rồi, anh chạy theo sau giùm em! - Mình như bắt được vàng, gật đầu như máy.
Từ xa nhưng mình vẫn nhìn khá rõ, đúng là em Uyên. Vừa nhìn thấy thì ẻm đã quẹo vào một khu nhà cao tầng khá lớn. Mình rất rõ về tên và chức năng của khu nhà này, hotel Mimosa.
Taxi vừa trờ tới thì dính đèn đỏ, không chạy theo kịp. Mình vội vàng cùng chị xuống xe, thanh toán tiền rồi chạy bộ tới. Tay mò điện thoại gọi cho Thanh sida.
- Gì mày? - Thanh sida hỏi.
- Mày đang ở đâu vậy? - Vừa chạy mình vừa hỏi.
- Đang đánh bida với Hưng mập. Sao?
- Tao đang lại hotel Mimosa, tụi mày tới liền được không? Em Uyên đi vô đó hình như hẹn với thằng Khang hay ai tao không rành, có chuyện rồi.
- Đệt, tụi tao tới liền. Mày chờ tao lại, đừng manh động! Móa, chưa lành đó!
Khi mình và chị vào tới sảnh hotel, nhìn quanh có vài người khách, tuyệt không thấy em Uyên.
Mình bước lại quầy tiếp tân, hỏi:
- Chị cho hỏi có cô gái tóc ngắn, mặc áo đỏ vừa vào đây thuê phòng nào vậy?
- Anh là... - Tiếp tân khá xinh nhìn mình nghi ngại. Hotel lớn thường rất chú ý bảo mật danh tính khách hàng thì phải.
- Là bạn. Đi chung mà nó giận bỏ vô trước, chị cho em thuê phòng kế bên là được.
- Anh chị cho xin chứng minh nhân dân. - Nghe thuê phòng, chị tiếp tân nhanh nhảu ngay.
- Chỉ có một giấy của em thôi, chị thông cảm!
- Thuê một lúc thì được, còn qua đêm thì...
- Một lúc thôi. Chị cho xin chìa khóa, em đang gấp! - Mình nói nhanh.
- À vâng, đây, phòng 406, anh lên trên rẽ trái. - Như hiểu mình đang gấp chuyện gì, chị tiếp tân nhìn mình và chị Diễm cười bí ẩn.
- Mình đi. - Mình nắm tay chị kéo đi. Từ lúc vào đây chị toàn cúi đầu nép vào người mình vì ngại, tội chị thật.
Tranh thủ lúc đi thang máy, mình gọi thông báo số phòng cho Thanh sida biết.
Thang máy vừa dừng, mình bước vội lại phòng 406. Mẹ kiếp, phòng mình nằm giữa hai phòng 405 và 407. Lúc này quên hỏi rõ, giờ biết phòng nào em Uyên vào đây? Phải thử từng phòng thôi, mình không có ý định chờ Thanh sida tới mới hành động. Lúc đó xôi hỏng bỏng không rồi, thời gian chẳng chờ đợi ai cả.
Mình gõ cửa phòng 405.
"Két"
Chờ một lúc, cửa hé ra, một người đàn ông ngoại quốc lạ hoắc tầm 40 tuổi, người quấn khăn nhìn mình.
- Hello! What's happen? - Ông tây hỏi.
- Sorry, I'm want... - Mình gãi đầu, dốt english bẩm sinh chả biết nói gì. Miệng lắp bắp tay đẩy cửa nhìn vào trong.
Một ông tây khác đang trần truồng nằm trên giường, nhìn mình vẫy tay chào. Hơ... gặp anh em voz rồi, tiếc là không có neptune để vào chung vui.
- Sorry, sorry... You are continue... - Mình xua tay liên hồi, kéo chị chạy sang phòng 407. Phòng kia không phải, vậy chắc chắn là phòng này.
"Cộc... cộc.."
Mình hít sâu một hơi lấy tinh thần, lặng lẽ gõ cửa. Hàng trăm suy nghĩ trong đầu chạy loạn xạ, cố mường tượng cảnh sắp thấy trước mắt và cách xử lý sao cho vẹn toàn.
Chương trước | Chương sau