Nhận em Uyên từ tay mình, Thanh sida và chị vội vàng đưa ẻm lên bờ hồ. Chị Diễm nhấn mạnh hai tay vào phía trên bụng gần ngực cho ẻm nôn nước ra. Em Uyên vẫn còn thở bình thường, chỉ có điều khá gấp gáp dồn dập và ho sù sụ vì sặc nước, chắc uống cũng vài chục ngụm.
bạn đang xem “Yêu Nhầm Chị Họ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!- Có cần hô hấp nhân tạo không? - Thanh sida luống cuống hỏi.
- Hô hấp vô mặt mày! - Đang loay hoay chùi máu mũi và lo lắng tình hình em Uyên, nghe nó hỏi mà mình buồn cười, có thằng bạn cơ hội vãi.
Một bên má mình hơi sưng lên, chảy máu mũi, cú đạp của ẻm mà lệch đi chừng vài cm nữa thôi chắc mình vẹo mũi, phải đi phẫu thuật chỉnh hình lại chắc luôn. Đai đen taekwondo có khác, đạp mạnh còn hơn bò đá.
- Được rồi... đừng nhận nữa... tức ngực quá... - Em Uyên lồm cồm ngồi dậy, miệng thở dốc.
- Uyên đỡ chưa? - Chị lo lắng hỏi.
- Đỡ rồi... chỉ hơi no và ù tai... - Ẻm nhăn nhó, đồng thời mắt liếc chung quanh sắc như dao.
Đám đông bu quanh lúc này cũng giải tán, toàn là đàn ông con trai tranh thủ cơ hội lại soi hàng. Giờ bị em Uyên lừ mắt, thằng nào cũng ngán lượn thật nhanh.
- Trời, sao T bị chảy máu mũi vậy? Mặt sưng luôn rồi nè! - Chợt nhìn qua thấy tình trạng của mình, chị la hoảng.
- Bị bà chằn lửa đạp chứ sao nữa. - Mình tát nước rửa, miệng lầm bầm.
- Để chị coi coi... - Chị đưa tay xoa mặt mình, tay vốc nước rửa máu.
- Nhẹ thôi, đau đó... - Mình kêu khẽ.
- Ừm... sưng rồi nè, về nhà đắp muối chắc sẽ hết, cũng còn may chưa sao! Mà tại T hết đó, tự dưng kéo bé Uyên ra sâu chi vậy? Giỡn gì kỳ cục!!!
- Tình đùa chút thôi, sẵn tiện tập cho Uyên bơi luôn, ai dè làm ơn mắc oán, nỡ lòng nào đạp thẳng vô mặt em vậy đó!
- Cho chừa cái tật, muốn nữa không?? Đạp thêm cho vài cái nữa nè! - Em Uyên bỗng đứng dậy, đi lại gần mình, nghiến răng nói.
- Ax... không giỡn nhen!! - Mình hoảng hồn lật đật xua tay. Mới ăn có một đạp đã te tua thế này, lãnh thêm vài cú nữa chắc mình nằm luôn.
- Nghĩ sao mà giỡn kiểu đó vậy? Có ghét Uyên thì nói chứ! – Trừng mắt nhìn mình hồi lâu, em Uyên bỗng bặm chặt môi, rồi nước mắt lã chã rơi xuống, nhỏ trúng chân mình.
Suýt chết đuối không khóc, giờ bỗng dưng lại khóc. Em Uyên làm bọn mình ai cũng chưng hửng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có lẽ chỉ mình hiểu được nguyên do, và phần nào đó là chị Diễm, riêng Thanh sida thì ngơ ngác hết nhìn em Uyên lại nhìn mình như chờ một lời giải thích.
Mình nhớ từng đọc đâu đó một câu danh ngôn, nói về những người phụ nữ cứng rắn, kể cả những người đứng đầu một nước, nắm quyền lực tuyệt đối trong tay, chưa khi nào khóc trước mặt ai, nhưng họ lại trở nên mềm yếu khi ở cạnh người đàn ông họ yêu. Em Uyên cũng mạnh mẽ như vậy, nhưng từ lúc biết mình đến giờ, không ít lần ẻm khóc trước mình. Phải chăng ẻm yêu mình là thật lòng? Mình có nên tin vào điều đó hay không?
Chưa ai kịp phản ứng gì, em Uyên đã bỏ đi một mạch qua khu trượt ống, định tìm cảm giác mạnh để khỏa lấp hay sao đây?
- T đi theo an ủi bé Uyên đi! - Chị thì thầm vào tai mình.
Nhìn sâu vào mắt chị, mình thấy nhiều tâm sự, cảm xúc lẫn lộn trong đó. Sao chị không tự đi an ủi ẻm, mà phải kêu mình? Chẳng lẽ...
Càng ngày mình càng tin chắc một điều, chị đã biết nhiều hơn mình nghĩ. Chị có thể ngây thơ và rất cả tin, nhưng chị không hề ngốc mà ngược lại vô cùng nhạy cảm. Nhìn chị... lòng mình chợt đau nhói, môi mình hé ra, định nói mặc kệ ẻm đi, mình không quan tâm. Nhưng tay chị đã bịt chặt miệng mình lại, không cho thốt thành lời.
- Chạy theo lẹ đi T, để bé Uyên một mình với tâm trạng như vầy nguy hiểm lắm!!! - Chị mỉm cười rạng rỡ. Nụ cười đẹp nhất mình từng thấy, tỏa ra ánh sáng của lòng bao dung và rộng lượng, của sự chia sẻ cảm thông, nét đẹp toát lên từ chính tâm hồn chị.
- Còn chị? - Mình liếm đôi môi khô khốc.
- Chị với Thanh đi theo sau. Không sao đâu, T đi lẹ đi mà! - Chị lại hối thúc.
- Em đi một chút rồi quay lại liền. - Mình hôn mạnh vào má chị, rồi đứng dậy chạy theo hướng em Uyên đã khuất bóng.
Chương trước | Chương sau