Mình với chị hoảng hồn lật đật nhào tới tắt máy, kéo ẻm xuống.
bạn đang xem “Yêu Nhầm Chị Họ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!- Thôi, để em chở Uyên, chị chạy một mình được không? - Mình nói.
- Ừm, T chở bé Uyên cẩn thận nghen, coi chừng Uyên té xe đó!
Sau khi yên vị đâu đó, bắt em Uyên ôm chặt mình cho khỏi ngã, chị mới chạy đi. Mình lo cho chị nên để chị chạy trước, mình theo sau. Trời vẫn còn mưa lâm râm, đêm khuya lạnh thấu xương, nhất là những đoạn ngang ruộng, vừa tối vừa bị gió lùa vào người rét run.
Hai tay em Uyên siết chặt hông mình, người ẻm nóng hừng hực vì bia rượu. Mình chạy chầm chậm, một tay giữ tay ẻm, sợ ẻm ngồi không vững ngã thì khốn.
Chị chạy phía trước, thỉnh thoảng ngó lại, thấy bọn mình vẫn không sao mới yên tâm đi tiếp.
- T... - Em Uyên bỗng gọi khẽ.
- Hả?
- Không thích Uyên một chút nào sao...? - Ẻm im khá lâu, mới ngập ngừng nói.
- Biết thì được gì? - Mình thở dài.
Mình nghĩ không sai, ẻm vẫn chưa say đến mức không biết gì.
- Uyên muốn biết! - Ẻm cười nhỏ.
- Uyên đâu thể xen vào mối quan hệ giữa T và chị được, vậy hỏi để làm gì?
- Chả biết nữa... Uyên khùng rồi... - Em Uyên lắc đầu. Mặt ẻm áp sát vào lưng mình nên mình cảm nhận rất rõ.
- Rồi Uyên sẽ tìm được người xứng đáng thôi, đừng nghĩ lung tung nữa!!
- Nghĩ Uyên dễ yêu một người lắm sao hả?
- Uyên yêu T à? - Mình thót người.
- Không. Mới thích thôi... - Em Uyên lại cười, nghe hơi chua chát.
Trước giờ mình chỉ mập mờ suy đoán thôi, lúc này mới xác định được chắn chắn những gì mình nghĩ là đúng.
- Ừm... rồi Uyên sẽ lại thích được một người khác thôi... - Mình tiếp tục bài giảng cũ rích.
- Uyên không dễ thích một ai đâu, đừng xem thường Uyên vậy chứ??? - Ẻm nói to.
- Nhỏ thôi, chị Diễm nghe bây giờ... - Mình suỵt.
- Thì sao? Thích một người cũng có tội hả? Uyên cứ la lớn lên là thích T đó... - Ẻm càng nói càng lớn.
Mình ngao ngán lắc đầu, thôi kệ, ẻm muốn làm gì làm. Cây ngay chẳng sợ chết đứng, chị biết cũng chả sao, mình chỉ không muốn hai người ở cùng nhà cùng phòng với nhau lại không nhìn mặt nhau.
- Uyên không tin T không có cảm giác với Uyên... đừng dối lòng nữa... - Thật lâu, ẻm nói.
- Uyên muốn gì đây? T bỏ chị Diễm và quen Uyên à? - Mình cười khẽ.
- Không. Uyên chỉ hận tại sao mình lại vào nhà T ở làm gì...
- Tại sao? Để khỏi gặp T à?
- Uyên tin mình và T có duyên, không vào nhà T ở, nhưng làm cùng công ty chị Ngà, trước sau gì cũng gặp nhau thôi...
- Ừ, thì sao? Khi đó chắc gì Uyên sẽ có cảm tình với T...
- Uyên biết sẽ có... - Ẻm cười hi hi.
- ...
- Lần đầu nhìn thấy T, Uyên đã có cảm giác khác lạ không định nghĩa được...
- T đâu có gì đặc biệt, Uyên nhầm lẫn sao rồi! - Mình lắc đầu.
- Thích một người cần có lí do sao?
- Không biết.
Im lặng khá lâu, chị vẫn chạy phía trước, mình phía sau. Gió rít lên từng cơn khi đi ngang những cánh đồng trống trải.
- Tại sao Uyên lại vào đúng nhà T ở chứ? Lại ở cùng phòng với chị Diễm... tại sao... - Em Uyên dần ngấm rượu, giọng lạc đi.
- Ở và không ở có gì khác nhau? Uyên nói không ở thì nếu gặp vẫn thích T mà? - Mình chả hiểu ẻm muốn nói đến điều gì.
- Ừm... nhưng không vào nhà T... Uyên sẽ không gặp chị Diễm... sẽ không phải áy náy cắn rứt... đấu tranh trong lòng... khi muốn cướp đi người yêu của chị... hì hì...
- Tự tin quá!!
Mọi thứ lại chìm vào yên tĩnh, em Uyên gục trên vai mình, ngủ say sưa, không biết trời trăng gì nữa.
Về đến nhà, mình cõng ẻm lên lầu ném xuống giường, trong khi chị loay hoay chăm sóc cho ẻm, mình bỏ về phòng ngồi thở phì phò.
Hai năm rõ mười rồi, điều mình lo sợ cũng đến. Nhưng ít ra vẫn còn may mắn, em Uyên thấy áy náy với chị nên đến giờ vẫn không dám làm gì có lỗi.
Mình thay áo ra, lưng áo ướt đẫm ngay chỗ ẻm gục đầu vào khi nãy. Em Uyên khóc sao??? Vì mình... hay vì thằng Khang? Có lẽ là thằng Khang rồi, mong là vậy!
Chương trước | Chương sau