Thiên thần của lòng mình... bao ước mơ... bao dự định hạnh phúc cho tương lai... giờ chỉ còn lại cái xác không hồn...
bạn đang xem “Yêu Nhầm Chị Họ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Nước mắt mình nhỏ xuống, ướt đẫm gương mặt thánh thiện đang nhắm nghiền của chị. Nỗi đau tưởng như chết đi sống lại ập lên đầu mình, bóp nát vụn trái tim mình ra muôn vạn mảnh nhỏ loang máu...
Mình khuỵu xuống... đau đến mức không thở được...
- Đừng buồn... em theo chị đây... - Mình vuốt ve mặt chị, cười nhẹ.
Khẩu súng giơ lên, kê ngay thái dương. Mình nhắm mắt lại, đơn giản thôi mà... chỉ một cái nhích tay, mình sẽ được gặp lại chị...
- T... - Thanh sida kêu lớn.
- Đừng mà T... đừng... - Em Uyên gào to.
- Vĩnh biệt tất cả!!! - Mình nói khẽ, tay siết cò.
Đúng lúc này, một cử động thật nhẹ từ chị truyền sang, dù rất nhẹ nhưng cũng khiến mình giật bắn người, vội mở mắt ra.
Mình không nhìn lầm chứ, cánh mũi chị vừa phập phồng, chị vẫn còn sống.
- Còn sống... chị còn sống... - Mình la to, nước mắt ràn rụa.
Thanh sida và em Uyên nghe vậy liền lao tới. Chị vẫn còn thở nhưng rất khẽ, hơi thở mỏng manh như tơ... có thể đứt bất cứ lúc nào...
Đang loay hoay chưa biết làm thế nào, may sao xe cấp cứu trờ đến, mình vội vã bế chị lên xe... miệng lầm thầm cầu nguyện cho chị qua khỏi...
...
Căn phòng trắng toát bao trùm một màu tang tóc, lạnh lẽo.
Dì Hai, dượng Hai ôm thân hình lạnh giá của chị khóc rưng rức.
Mẹ mình nước mắt ướt đẫm áo, ba mình ngồi thẫn thờ... hai chị mình không kềm được những tiếng nấc...
Em Uyên ngồi ngay góc phòng, hai mắt sưng mọng đỏ quạch, nước mắt của ẻm đã cạn rồi...
Mình là người tỉnh táo nhất. Từ lúc đưa chị vào đây, mình đã biết hy vọng rất mong manh, gần như không có hy vọng cứu sống chị.
Mình chuẩn bị tâm lý sẵn rồi... nên rất bình thản đón nhận tin dữ từ bác sĩ. Chị đi cũng chẳng sao cả... mình sẽ đi theo chị... chỉ tội ba mẹ mình, vừa mất chị lại mất thêm mình, chẳng biết ông bà sẽ ra sao...
Nhưng biết làm thế nào đây... thiếu chị... mình chẳng thể sống nổi thêm một phút giây nào trên cõi đời này nữa... mọi thứ trống rỗng... thật vô nghĩa...
Tiếng chân rầm rập vang ngoài hành lang, một toán cảnh sát bước vào.
- Chúng tôi nghi ngờ anh T có liên quan đến một vụ thanh toán giết người. Mời anh theo chúng tôi về hợp tác điều tra. - Chú Quyết khổ não nói.
Mình cười khẽ, móc khẩu súng còn đúng 1 viên đạn từ túi quần ra, kê lên thái dương.
- Con làm gì vậy T? Bỏ xuống đi!!! - Mẹ mình kêu hoảng.
- T... đừng làm bậy... - Ba bàng hoàng.
- T...
- T...
Thật nhiều tiếng kêu hoảng loạn vang lên, cả tiếng của những anh cảnh sát nghiêm nghị đe dọa bắt mình buông súng.
- Lúc tôi cần nhất, các anh đang ở đâu??? - Mình cười chua chát, siết cò.
- Đoàng...
Cảm giác nóng rực như thanh sắt cháy đỏ xuyên qua đầu, mình gục xuống... chị đi rồi... còn gì luyến tiếc nữa...
"Chị ơi... em đến với chị đây..." - Suy nghĩ cuối cùng còn lại trong đầu mình trước khi chìm vào cõi vĩnh hằng u tối.
...
- T... T ơi... - Tiếng ai đó vang bên tai mình.
- Hả? - Mình ngồi bật dậy, trán đau buốt.
- T làm gì mà nửa đêm kêu la dữ vậy, chảy nước mắt nữa nè... - Chị nhăn mặt, cầm khăn giấy lau cho mình.
Người mình đầy mồ hôi, đầu nóng hừng hực, mệt mỏi kinh khủng. Nhưng mình lại vui như điên, hóa ra nãy giờ mình chỉ nằm mơ thôi sao, giấc mơ thật kinh khủng. Chị vẫn còn đây, thiên thần của lòng mình vẫn còn đây, đang khỏe mạnh tràn đầy sức sống ngay cạnh mình.
Mình siết chị vào lòng thật chặt, hôn ngấu nghiến khắp mặt chị, nhưng nước mắt vẫn trào ra.
- Gì vậy? T làm sao vậy?? - Chị nằm yên trong vòng tay mình, hai mắt mở to nhìn mình lo lắng.
- Không sao. Em nằm mơ thấy ác mộng thôi, giờ thì hết rồi!! - Mình nhẹ chùi mắt, cười sung sướng nhìn chị.
- Nằm mơ gì mà ghê vậy? La om sòm luôn, làm chị hết hồn à!! - Chị hôn má mình.
- Nằm mơ thấy hai đứa mình đám cưới. - Mình cười.
- Mình đám cưới mà sợ la vậy hả? Hứ... ghét... không muốn cưới chị chứ gì? - Chị vùng vằng.
- Muốn! Bởi vậy giật mình dậy, biết là nằm mơ, không được cưới chị, em mới chảy nước mắt nè!
- Hi hi... xạo quá à...
Mình lại siết chị vào lòng. Thật ấm áp!!!
Mong rằng giấc mơ chỉ mãi là giấc mơ. Mình đã đánh mất chị một lần trong cơn mê ấy rồi, không bao giờ để lạc mất chị thêm một lần nào nữa...
Chương trước | Chương sau