Nằm 1 lúc thì cô ấy cựa quậy, chắc là tỉnh ngủ. Tôi nhìn xuống dưới bât gặp ánh mắt cô ấy đang ngước lên
- Giỏi nhờ! Ai cho e xuống đây nằm
- Tại e thấy a co quắp lạnh nên xuống sưởi ấm tí. Hì, a ko thích à
- À thì cũng...thích! Nhưng mà e đang ốm đấy.
bạn đang xem “Yêu Người Cùng Tên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!- E khỏi rồi mà
- Khỏi gì mà khỏi. E có nhớ gì ko?
- Nhớ gì cơ ạ.
- Ô thế hôm qua chúng mình sản xuất e bé mà giờ không nhớ à.
- Hả...cái...cái gì cơ - vừa nói cô ấy vội vàng lật cái chăn lên nhìn. - Đừng nói với e là thật nha.
- Ơ thật, anh nhớ rõ ràng là....
- Chết mất thôi, anh ơi, ko được đâu, làm gì bây giờ.
- Ai biết- tôi tỉnh bơ
- Ơ, nhưng mà sao quần áo e vẫn còn mặc nguyên xi nhỉ. Anh dám trêu e phải không. Cái "ông" này.
- Biết trêu sao vẫn còn ngây thơ thế. Haha
- E còn đang ngái ngủ, đầu óc chưa tỉnh táo mà anh đúng là...
- Là người yêu e chứ gì. Hê hê
- Anh mà làm thật thì...hic
- Thì sao? À, a nghe nói là buổi sáng mà sản xuất e bé thì rất tốt cho sức khỏe, tốt cho cả e bé nữa. Hay là.... - tôi đá mắt đầy khiêu khích
- Anh đợi đấy, đồ lắm trò. Còn lâu nha, lêu lêu - Linh Nga lật tung chăn ra rồi ngồi bật dậy
- Thì vẫn đang đợi đấy thôi. Hehe
- Đợi .... Đến khi nào e sẵn sàng đã nhé. Hì - Linh Nga véo nhẹ vào má tôi rồi thì thầm vào tai.
- Tất nhiên là phải đợi rồi. Với lại anh cũng ko muốn ép buộc e đâu. - tôi nói nhỏ - e cứ làm như a ham lắm không bằng
- Vâng, hì. À mà anh ăn gì e dậy nấu
- Bây giờ e đi đánh răng rửa mặt đi, anh đi nấu đồ. Hôm qua anh đã nói là anh chăm e mà. E ko phải làm gì hết.
- E khỏi rồi, thật mà, anh cứ quan trọng hóa vấn đề lên thế
- Kể cả không ốm cũng để a làm. E chăm anh nhiều rồi, để anh chăm lại chứ.
- E có chăm cho anh được tí nào đâu - phụng phịu
- Thôi, ko nói nhiều, người ốm là phải được nghỉ ngơi. Dậy nào
- Vâng.
Tôi và Linh Nga cùng dậy
- Anh, đi vào đánh răng cùng e
- Sao lại đánh răng cùng, xem phim hàn nhiều quá bị nhiễm hả. Ngại lắm, e đi đánh răng trước đi
- Đi mà, chẳng mấy khi, với lại e đang ốm, a chiều e đi - nũng nịu
- Ừ thì đi
Chúng tôi đi vào nhà tắm, tôi thì vẫn còn đang cởi trần
- Để e lấy kem đánh răng cho anh nha. Đây! - Linh Nga lấy kem đánh răng cho tôi và cô ấy. 2 đứa mồm đầy bọt quay sang nhìn nhau.
- Anh ko thấy thú vị à - cô ấy hỏi
- À thì ...bình thường - cười thầm
- Vậy là không thích chứ gì. Biết thế e chẳng rủ anh.
- Anh đã nói rồi mà, không giống như trong phim đâu. Hề. Nhưng mà....
- Sao anh?
- Có thêm em bé của chúng mình đánh răng cùng nữa thì vui. Hê hê
- Aaaaaa, anh thích e bé đến thế cơ à?
- Thích chứ, hay đánh răng xong chúng mình...- tôi gợi đòn
- Rất tiếc, có thể e ko xinh gái nhưng e rất tỉnh. Anh sản xuất e bé 1 mình đi nhé. Hí hí- Vừa nói dứt câu thì cô ấy đánh răng xong.
- Ơ...1 mình làm sao ấy được
- Việc của anh, chứ ấy là cái gì ,e chịu.
- Thì là ấy í
- E ko biết, anh đánh răng đi, e giặt khăn mặt cho a rồi đây. E xong rồi - nói xong Linh Nga đi ra ngoài
- Ơ kìa đợi anh đã.
Tôi vội vàng đánh răng rửa mặt xong ra ngoài. Linh Nga đang lúi húi pha sữa
- Đã bảo để anh làm mà, e ra ngồi xem tivi đi. Mà ăn bánh mì nhé. Dịch ra để a làm cho.
- Anh đúng là ông già, thế định không cho e làm gì thật hả
- Đàn ông nói là làm. Cứ để anh
- Không biết sau này cưới nhau rồi anh có như thế này không nhỉ.
- Có. Tất nhiên là có rồi. Mẫu đàn ông của gia đình. Mẫu đàn ông chuẩn mực đang đứng trước mặt e đây. - cười
- E biết rồi. Hì, anh làm đi nhé, e ra xem mèo oggy.
- Mèo oggy là cái gì ?
- Thì cái anh hay gọi là cà tun đó.
- Ừ - Linh Nga ôm cổ tôi rồi hôn chụt tôi 1 cái vào má rồi chạy ra ngoài phòng khách
Giá như lúc nào 2 đứa cũng vui vẻ như thế này có phải tốt không nhỉ. Cái mà tôi muốn là lúc nào cô ấy cũng vui vẻ, yêu đời. Không phải lo lắng gì về tôi cả. Thấy cô ấy cười như thế tôi cũng phần nào yên tâm. Chắc những ngày qua cô ấy lo lắng về chuyện của chúng tôi nhiều lắm. Tâm lí con gái mà, thấy người con gái khác bên cạnh người yêu mình ai cũng như vậy thôi. Nhưng tôi cảm phục Linh Nga về cách xử những chuyện như vậy. Không ghen tuông, không tỏ ra khó chịu trước mặt tôi.
Tôi nướng bánh mì, rán vài cái xúc xích, 2 quả trứng với pha sữa xong đem ra phòng khách 2 đứa cùng ăn
- E xem gì thế?
- Mèo oggy anh!
- Đâu con nào là mèo oggy?
- Cái con màu xanh kia kìa, nó đó
- Sao anh trông nó chẳng giống con mèo gì vậy. Mũi thì như quả cà chua nhót. Xấu òm
- Thì là hoạt hình mà, anh cứ vặn vẹo. Thế anh cho e ăn gì bây giờ
- Đây, nhiệm vụ của e là 1 cốc sữa, 1 quả trứng, 1 cái xúc xích, 2 miếng sandwich. Thế thôi
- Trời, sao nhiều thế.
- Vậy con kêu nhiều, thôi ăn đi, ko trứng nguội nó tanh
- Vầng
Vừa ăn được vài miếng thì Linh Nga có điện thoại
- Dạ e nghe.... Dạ e ốm chị ạ.... E quên mất chưa điện cho chị.... E ko sao,.....Dạ vâng....
- Ai gọi thế e
- Chị Huyền anh ạ, hôm qua anh chưa điện cho chị Huyền à
- Chết , anh quên mất. Đầu óc anh để đi đâu không biết.
- Không sao đâu a, chị cũng vừa nói e nghỉ ngơi cho lại sức rồi đi làm.
- Ừ. Mà e này, vợ chồng thằng Vũ định bao giờ khai trương cửa hàng mới thế
- Cuối tuần sau anh ạ, giờ đang làm nội thất bên nhà mới thuê hay sao í
- Ừ, e ăn nhanh đi
Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho thằng Vũ
- Cho Linh Nga nghỉ ốm mấy hôm nhé, nhắn luôn vợ mày cho tao.
- Ok
Cái thằng, nhắn cả 1 đống chữ mà nó nhắn lại có 1 từ. Mọi hôm thì bô bô sao hôm nay tiết kiệm lời vậy
- Anh - Linh Nga gọi
- Ừ, anh đây
- E lo quá, không biết sắp tới e có kham nổi cái cửa hàng mới không.
- E cứ làm đi, sổ sách kế toán có gì ko hiểu anh nhờ ông anh anh cho.
- Sổ sách thì e ko sợ. E chỉ sợ làm ở đó rồi. Lại không có thời gian dành cho a.
Chương trước | Chương sau