- k nói thôi- tôi giả vờ giận
bạn đang xem “Vợ Xăm Hình, Hổ Báo, Nhưng Rất Chung Tình ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!- thì nó chạy ẩu. Vượt đèn đỏ. Lúc này tao chạy tới thì bị nó húc cho bay ra xe. Người tao quay mồng mồng.Tao hoảng quá vì người toàn máu me và ê buốt. Nhưng trời tối nên chả ai quan tâm tao. Tao đành móc đt ra gọi cho anh họ tao và mấy đứa bạn tao tới hốt xác tao về nên giờ mới còn đc ngồi đây nè
Em nói xong thì tiếp tục nhăn nhó mỗi khi cử động.
- mẹ nó. Đúng là trời tính k bằng mấy thằng chạy ẩu tính.- tôi nói theo. Em lườm tôi phát cùng với nụ cười mỉm trong thời điểm này làm tim tôi đập nhanh như máy cắt lúa.
- mày còn đau nhìu ko?- tôi hỏi tiếp
- còn.
- hay tao đi mua thuốc cho mày nha.- chả hỉu lúc này có cái động lực gì mà khiến tôi hành động như thế nữa
- thôi đi. Giờ ai bán cho mày mua
- thì ra thử xem sao. Người ta kinh doanh biết đâu thức khuya
Em chỉ im lặng có lẽ em khoái gần chết mà còn làm bộ. Đoán đc tâm sinh lí của em tôi liền đứng lên bước về phòng lấy xe dọt đi. Lỡ đâm theo lao thì phải theo thôi. Quay đầu là vực thẩm. Phía trước là thung lũng. Nói chung quanh tôi chỉ còn cách tiến tới thôi. Vừa ra khỏi phòng xỏ đôi dép lào vào thì em gọi
- cho tao sdt với lấy xe tao mà đi cho nhanh nè
- ờ nè..không chín không hái, chín rồi cũng k hái, ai hái chặt gãy tay...rồi đó. Lưu vào đi. Đưa chìa khoá xe và giấy tờ xe đây luôn.
- hờ..giờ còn đùa. Ngon lấy xe tao xem. Kìa chìa khóa kìa
Em chỉ về phía bàn học. Có chùm chìa khóa nằm trên đó. Tôi dắt xe ra và phóng đi ngay trong đêm. Ra ngoài mới biết cái cảnh khuya hoang vắng. Dù SG nhưng khuya phải công nhận vắng thiệt. Đi quả xe Sirus của em ồn ào cả phố làm cho tôi càng sợ ma thêm. Đi đc 1 cây số lại 1 tiệm thuốc tây gần đó chả có ma nào bán thì tôi cũng đâm ra nản và quay xe lại về. Chạy đc tí thì em đã gọi cho tôi. Chả biết lo cho tôi hay cho cái xe đây
- ola
- đi tới đâu rồi
- đang ghi biên lai cầm xe
- đm bớt đùa dùm đi.
- hehe..đang về nè. K có tiệm nào mở cửa hết
- chứ hơn 3h rồi mở cửa đón trộm à
- hề. Hay chạy qua bệnh viện ta. Bển mở cửa 24/42
- thôi khuya rồi về đi. Tao ở nhà tự nhiên sợ quá cũng bớt đau rồi
- vậy hả..vậy tao về
- ừm. Vậy thôi à
Bỏ điện thoại vào túi. Tôi kéo xe 1 hơi inh ỏi cho sướng tai. Con sirus của em đc ông anh họ em tân trang đẹp lắm. K có độ gì cả nhưng đi kiểng thì đẹp và chất lắm. Cách đây vài tháng tôi và em vẫn dùng nó đi phượt nhưng bị công an tóm xong nát cmn xe luôn. Em ghét quá đem bán luôn rồi. Giờ chạy chiếc đạp điện đi làm mới hài.
Lát sau thì tôi cũng về tới phòng em. Dắt xe vào phòng xong, tôi lại ngồi xuống cạnh em. Em nhìn tôi và nói:
- cám ơn mày nha
- đù. K có gì, hề
- mà sao mày ko ngủ mà qua phòng tao
- tại nảy đi đái xong tình cờ thấy phòng mày còn sáng nên sang xem sao
- mày đái ở ngoài hả..cầu tiêu sao ko xài
- k có. Tao đái xong mới ra ngoài
- là sao. Mày lạ nhỉ. Hay bị mộng du đó
Em cười khúc khích trước câu phát ngôn bừa bãi của em mà k nghĩ tới tác hại. May mà em đang là thương binh chứ k là tôi....cũng k làm gì đc em.
- mà sao giờ mày k ngủ. Mai sáng sao đi học - em hỏi tôi
- chứ sao giờ mày k ngủ mai mày cũng học mà - tôi hỏi lại. Học là phải hỏi. Muốn giỏi thì phải học. Cơ mà câu này nghe hình như k liên quan nhỉ
- tao bị vầy sao học nổi
- à quên hì hì
- khùng
- khùng cái mùng..vậy thôi tao về phòng ngủ lát nha. Nghe bù ngủ quá. Hề - tôi gãi đầu cười trừ
- ừm. Hơ..ngủ ngon
- mày cũng vậy
- ừm...
Chương trước | Chương sau