
Vị Tình Đầu
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 18-07-2016
Số chương: 50
5 / 5 ( 106 đánh giá )
Hân (H): chuẩn bị về đến đâu rồi?
Cô: sắp xong hết rồi
H: nhanh ghê hen, còn có một tuần nữa là cục cưng của tao đã có mặt ở VN rồi
bạn đang xem “Vị Tình Đầu ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Cô: mong không?
H: cũng thường thôi à
Cô: vậy tao về gặp người ta trước rồi quay lại gặp mày sau nhen
H: thoải máiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Cô: sao chữ mái kéo dài thế kia :mắt chớp chớp:
H: để cái icon nhìn phát ghét
Cô: hihi, cố tình trêu Hân Hân mà
…
H: đã chuẩn bị quà cho M chưa ?
Cô: rồi
H: mày tặng gì ?
Cô: tao đan cái khăn
H: lãng mạn vậy!
Cô: chuyện, HN mờ
H: còn tặng tao cái gì?
Cô: bí mật, hihi, về nhà rồi biết
H: mày về lúc mấy giờ
Cô: đến nơi chắc là phải 11h đêm đó
H: trước khi bay rồi về đến nơi phải gọi điện cho tao ngay, nghe chưa ?
Cô: biết rồi, làm sao mà quên mày được
H: đi với ba mẹ thôi à, con ai nữa không?
Cô: à, có QC nữa. Chắc hai ba hôm nữa QC đến đây rồi đi cùng nhà tao về VN chơi
Cô: chắc ba tao sợ đi một mình buồn, với lại lâu lắm QC cũng chưa về thăm quê nên ba tao xin nhà QC cho về chung luôn.
H: lâu lắm tao cũng chưa gặp nó. Nó dạo này thế nào
Cô: QC sang chỗ tao chơi suốt. Dạo này xinh lên nhiều lắm. Vẫn cá tính nhưng mà chín chắn hơn. Nhìn nó bây giờ con trai có mà đổ ầm ầm. Da trắng hồng, mũi cao, mặt lạnh, hic hic
H: kiểu này HN nhà mình mất ngôi hoa hậu trong họ cũng nên, haha
Cô: mất rồi ấy chứ. QC cao 1m66, trong khi tao có 63 thôi. Nhìn khỏe khoắn. Tao chỉ được cái mặt thôi chứ mấy thứ khác thì … thua
H: sao tự ti thế này. HN tự tin hàng ngày của tôi đâu rồi ?
Cô: giờ ổn rồi, giờ tao sẽ chạy bộ lại. Ốm xong thử chạy một chút mà đã thở muốn chết…
…
Cô: M dạo này thế nào rồi?
H: M hả? Chắc vẫn bình thường…
Cô: sao ngập ngừng vậy? Có chuyện gì hả?
H: không, có gì đâu
Cô: vậy được rồi. Tao háo hức ngày gặp M quá !
H: ừm. Chờ đợi lâu thế còn gì…
*
**
***
Ngày về VN…
Vừa cùng ba mẹ và QC bước ra khỏi cửa ga đến, cô đã thấy Hân chờ sẵn, mặc dù lúc đó đã gần 12h giờ. Trời lạnh căm, sương mù dày đặc. Không kịp nghĩ, cô chạy ngay đến chỗ Hân đang chờ. Hân thấy cô nhảy cẫng lên như một đứa trẻ con khi thấy mẹ mua cho mình món đồ chơi bao lâu nay thèm muốn. Cô chạy đến véo cái mũi đang đỏ ửng lên vì lạnh của Hân.
- “Muộn rồi, sao còn ra đây làm gì?”, cô nói với cái giọng vừa thương vừa giận.
- “Nay thứ 7, mai chủ nhật mà. Với lại nhớ mày quá !”, Hân vừa cười vừa để hai tay mình nắm hai tay cô.
- “Xoay một vòng tao xem nào”, Hân buông hai tay cô, ra lệnh. Cô làm theo lời Hân. May mà giờ này ít người chứ không chắc cô độn thổ vì xấu hổ mất.
- “Không sứt mẻ miếng nào. Trắng hơn, xinh hơn. Đi nước ngoài về có khác, ghen tỵ quá đi nha”
- “Thôi đừng có trêu tao…”
Đúng lúc đó, ba mẹ cô và QC cũng vừa bước đến.
- “Con chào cô chú”, Hân nhanh nhảu.
- “QC đây hả. Nhìn không nhận ra luôn. Xinh hơn, cao hơn, hic. Ai cũng xinh đẹp lên, có mỗi mình mình là càng ngày càng xí đi”, nghe đến thế ai cũng bật cười.
Giờ cô mới có dịp nhìn kĩ Hân. Hơn một năm không gặp, nhìn Hân không khác nhiều lắm. Có chăng nhìn đằm thắm và nữ tính hơn. Thật ra, cô không bất ngờ lắm chuyện Hân đến sân bay để đón cô. Ngay từ khi Hân hỏi giờ cô đến VN là cô đã đoán được. Chắc kiếp trước cô tu nên kiếp này mới gặp được đứa bạn thân tốt như Hân. Cô muốn tình bạn này kéo dài mãi…
*
**
***
Ngày thứ 6 ở VN…
Hôm nay, cô dành nguyên ngày cho Hân. Ngày kia, cô sẽ bay vào Huế thăm quê ngoại. Sau đó 5 ngày cô sẽ đến VT để gặp anh…
Hồi ở nhà, còn đi học chung, cô và Hân cứ rảnh rỗi lại rủ nhau đến một nơi có tên gọi “Trà Hoa Quán”. Cô thích chỗ này vì nó có không gian yên tĩnh, tạo cho khách có cảm giác thư thái và dễ chịu. Quán được sơn bằng những gam màu dịu nhẹ, tạo cảm giác ấm áp vào mùa đông và mát mẻ vào mùa hè. Bên cạnh đó, những chiếc bình hoa độc đáo vừa mang trong mình vẻ dân dã, vừa mang trong mình vẻ sang trọng được chủ quán kì công chọn lựa nhằm mang lại một không gian thật sự khác biệt nơi này. Cô và Hân qui ước đây nơi “hẹn hò” của hai đứa, vì cả hai đều không thích những nơi huyên náo, xô bồ.
Trời đang đông, rét tê tái. Ngồi trong quán vẫn còn run.
- “Lạnh thật đấy”, cô xuýt xoa.
- “Ừ”
- “Lâu lắm rồi tao mới lại được hít hà không khí mùa đông ở VN thế này”
- “Bên kia có mùa đông mà. Bộ nó khác mùa đông ở đây à”, Hân thắc mắc.
- “Cũng lạnh, nhưng mà không có buốt vì gió mùa như ở mình. Nhà bên Đức người ta xây kĩ lắm, nên vào trong nhà là ấm chứ không như ở VN. Cái nữa, dù gì bên kia cũng là đất khách quê người, làm sao mà nhiều tình cảm như ở đây được chứ”.
- “Hì. Anh, à nhầm chị chứ, đi chị nhớ quê nhà có khác”, Hân trêu.
- “Buồn gì đâu. Nói thật, tao chỉ muốn nhà mình bớt giàu đi một chút, mà cả nhà tao được sống ở đây, tao thấy hạnh phúc hơn”, cô trầm ngâm.
- “Nhà giàu cũng khóc hen”
- “Ừ. Cái lắc tay tao tặng đâu?”
- “Đây, của nàng đây”, nói đồ Hân vén tay áo lên cho cô nhìn thấy. “Nàng tặng ai mà dám không đeo”
- “Hihi, ngoan thế !”
…
- “Mấy hôm nữa là tao được gặp M rồi. Hồi hộp quá. Không biết lúc đó tao phải nói gì nữa đây. Mày nghĩ tao phải bắt đầu như thế nào hả Hân”, cô quay sang nhìn đứa bạn thân.
- “À ừm…”
Cô hơi giật mình khi Hân không biểu lộ cảm xúc chung vui với cô như bình thường. Thấy cô quay sang cùng với gương mặt hí hửng, chờ đợi, Hân vội tránh ánh mắt đấy…
- “Có chuyện gì với M, phải không?”, cô dò hỏi.
- “… không có gì đâu”, Hân trả lời, không dám nhìn vào đôi mắt của cô.
- “Thái độ của mày lạ lắm. Mày không phải là đứa giỏi che giấu cảm xúc. Tao biết có chuyện. Nói tao nghe đi…”, cô nói với cái giọng van nài nửa đùa nửa lo. Tự dưng trong lòng cô, cảm giác bất an bắt đầu xâm tỏa.
- “…”, Hân nhìn chỗ khác vẫn giữ im lặng. Hình như, Hân mong muốn kéo dài hạnh phúc của bạn mình phút nào hay phút đấy.
- “Nói đi Hân, làm ơn… Mày đang giết tao đấy, mày biết không?”.
Nhìn ánh mắt van lơi của cô, biết là không thể giấu. Hân chậm chạp cất tiếng…
- “Những gì tao nói không sai HN ạ. Đàn ông, con trai người ta không có yêu hết lòng như con gái tụi mình đâu…”
- “Đừng bảo tao là M có người khác rồi nhé…”, cô hỏi mà lòng nặng trịch…
Cô nhìn Hân và chờ đợi một tiếng “tao đang đùa” từ đứa bạn thân. Tim cô khẽ nhói khi cô hiểu rằng Hân không phải là người thích đùa những chuyện thiêng liêng thế này… Hy vọng mong manh quá… Nhưng, cô vẫn muốn níu kéo một ít niềm tin vẫn còn đang leo lắt sót lại. Bao nhiêu nước mắt, nhớ mong, tình cảm của cô không thể trôi xuống sông xuống biển dễ dàng như thế này được…
- “Trả lời tao đi, Hân! Nói với tao là tao đang nghĩ sai đi…”, giọng cô khẩn khoản.
Cô lay hai vai Hân. Khi cô kéo được mặt đứa bạn sang đối diện với mình… cô thấy mắt Hân đã hoe đỏ từ khi nào…
Cô thấy trái tim mình vỡ vụn … Cô bật khóc… tức tưởi …
Cô lê bước chân trong vô thức. Cô không biết mình đã đi đâu và đi bao xa. Cô để mặc cho đôi chân rong ruổi. Cô như người say bước đi không phương hướng. Tâm trạng… hoàn toàn trống rỗng, cô thấy mọi thứ xung quanh trở nên nhật nhẽo và vô vị. Bây giờ, dù trời có sụp xuống thì cô cũng mặc kệ.
Cô bắt đầu yêu anh bằng mùa đông…
Đừng Đùa Với Gái Hư
Tên truyện: Đừng Đùa Với Gái HưTác giả: khoailepho (VOZer)Thể loại: Truyện VOZTình
Gấu Em Là Hot Girl
Tên truyện: Gấu Em Là Hot GirlTác giả: ngocanh216Thể loại: Truyện VOZTình trạng: Còn
Bạn Gái Tôi Là Lớp Trưởng
Tên truyện: Bạn Gái Tôi Là Lớp TrưởngTác giả: Chưa RõThể loại: Truyện VOZTình
Hối Hận Vì Lấy Vợ Sớm
Tên truyện: Hối Hận Vì Lấy Vợ SớmThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:
Người Con Gái Ao Trắng Trên Quán Bar
Tên truyện: Người Con Gái Ao Trắng Trên Quán BarTác giả: kin_3689Thể loại: Truyện
Vì Cuộc Đời Là Những Luống Rau - Review
Chào các anh các chị,các cô các chú,vú nhỏ vú to,khoai môn khoai sọ,chào từ các cháu nhi
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp
Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình
Cô Gái Của Sếp
Tên truyện: Cô Gái Của SếpTác giả: wanderlustThể loại: Truyện VOZ, Hồi ỨcTình trạng:
Đừng rời xa tao nhé
Đêm đã khuya mà Minh vẫn chưa tài nào ngủ được. Gió rít lên từng hồi, lùa cả vào
Tháng Tư, em chờ đợi điều gì...
Tháng Tư, con phố bỗng bâng khuâng đến lạ lùng... *** Phải chăng phố chưa quen với
Con trai của bác sĩ
Tôi phát hoảng, và không kịp suy nghĩ, tôi kêu lên: - Cháu là con của bác sĩ Eppley. Tôi
Cụ già ven đường
Trên một con đường mòn người ta đang làm đường dở, xe cộ đi lại đông nghịt,
Sức mạnh của ý chí
Tại ngôi trường làng nhỏ bé của một vùng quê nghèo thuộc bang Kansas, Mỹ, có một
Đợi người khi mùa hoa gạo nở
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau
Yêu Tổ quốc, yêu Đồng bào
Biết yêu Tổ quốc, để luôn nung nấu quyết tâm đòi lại không thiếu một mẩu đất,
Me ola hài cập nhật ngày 15-07-2016
Kể từ ngày mai Honda chen lấn với tay ga. “>Lom khom vài cặp trên ghế đá. “>Lác đác
Ngày không bình thường
Tôi không biết tại sao tôi lai ấn tượng ngay lập tức với cô gái ở quán cafe hôm ấy
Luật cho người thay thế
- Anh đã có người yêu, thứ anh cần chỉ là niềm vui ở bên em. Em cần anh, cần người
