Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 55
5 sao 5 / 5 ( 149 đánh giá )

Vong Hoàng Lan - Chương 38

↓↓
---

bạn đang xem “Vong Hoàng Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hết giờ tập võ, Khôi Nguyên đến đón tôi về. Lúc đưa tôi ra đến cổng, Lệ Quyên còn mỉm cười với Khôi Nguyên – vẫn nụ cười che giấu đi nỗi đau sâu tận tim. Đúng vậy, khi yêu một người (si mê một người) ta sẽ thấy người đó là tuyệt vời nhất, một loại ảo giác không hiếm gặp ở những kẻ đang yêu.

Vừa về đến nhà Khôi Nguyên đã hỏi ngay kết quả mà tôi thu lượm được.

- Cô tìm được thông tin gì có giá trị không?

- Lệ Quyên không biết rõ về người đàn ông đó, ngay cả tên tuổi, mặt mũi anh ta thế nào cô ấy cũng không biết. Nhưng, về chuyện tình cảm của Lệ Quyên thì tôi biết khá nhiều, vì cả buổi cô ấy chỉ tập trung nói về cái anh chàng vũ phu đó thôi. Cô ấy đã quá si mê rồi.

- Cũng không thể nói như vậy được, đó là tình yêu.

- Tình yêu? Có loại tình yêu sâu bọ như thế sao?

- Trên đời này có bao nhiêu người thì có bấy nhiều cách yêu.

- Phần anh thì sao? Anh đã tiếp cận được anh ta chưa?

- Rồi, lúc ra về tôi đã lấy được số điện thoại của anh ta, tôi hứa sẽ mời anh ta đi nhậu. Cô cũng biết mà, khi có chút men trong người đối tượng cũng chúng ta sẽ lật sổ trình bày từ A tới Z chuyện riêng tư của mình cho người “bạn nhậu tri âm”.

- Tửu nhập ngôn xuất đây mà.

- Tạm thời gác lại mọi chuyện, chúng ta tắm rửa, rồi đi ngủ thôi Ngọc Diệp.

- Anh quyên ăn luôn à! Tối nay chúng ta đã ăn gì đâu?

- Phải rồi, tôi thật đãng trí.

- Anh đi tắm trước đi, tôi sẽ đi nấu thức ăn.

- Khổ thân cho cô rồi Ngọc Diệp.

- Cái anh này thật là... – Nói rồi, tôi đứng lên xuống bếp.

Khôi Nguyên cũng đứng dậy, bất ngờ hôn lên má tôi.

- Cám ơn!

Anh ấy đi lấy đồ tắm, tôi đứng lại miên man với niềm hạnh phúc.

---

7h30 sáng,

Quán mì quảng Hằng,

Thực khách đông nườm nượp, người đứng đợi để mua mì quảng mang về thành xếp hàng dài, một đám khác vây quay cô chủ đang chậm chạp khỡ từng sợi mì, họ đang tranh dành với nhau từng gói mì quảng, họ tranh cãi và lý sự với cô chủ quyền đến trước và đến sau.

Những thực khách ngồi ăn tại quán cũng một cảnh ngộ “éo le”, bụng thì đói gần chết mà phải vừa cầm muỗng, đũa... ngóng đợi dài cổ. Những con mắt đồng loạt hướng về phía cô chủ quán, xem đã đến phiên mình hay chưa?

- Thật mất thời gian khi cô đưa tôi đến một cái quán như thế này?

- Anh không thấy một quy luật sao?

- Quy luật gì?

- Luật mì quảng.

- Tôi không biết cái quy luật đó, chỉ biết là chúng ta đang giống như... thôi, tôi không nói nữa.

- Anh này... không biết thì để tôi giải thích cho mà nghe. Luật mì quảng tức là: anh muốn đạt được thứ gì đó thì phải có một cái giá để trả, khi ấy anh mới quý trọng, và thấy thứ đã đạt được là thứ có giá trị để đánh đổi. Tô mì quảng ở đây cũng vậy, muốn ăn được nó thì cái giá để trả là một cái bụng đói, một thời gian chờ đợi nóng ruột, và một cảm xúc bực mình khó chịu.

- Sao giống như món mầm đá của Trạng Quỳnh vậy?

- Đúng rồi đấy. Loại tâm lý này ông bà mình ngày xưa đã biết rồi. Cho nên những người bán hàng ăn họ khai thác về yếu điểm tâm lý con người. Để món ăn của họ trở nên khác biệt và có giá trị, họ phải làm sao để người khác chờ đợi trong sự nóng ruột, không được thỏa mãn ngay lòng ham muốn của người khác, bởi vì bản tính của con người là vậy, họ sẽ thấy nhàm chán với những thứ có được quá dễ dàng.

- Mọi việc khác ở đời cũng tương tự sao?

- Có thể nói như vậy. Anh phải nắm bắt được tâm lý muôn thuở của con người. Kéo căn sợi dây thun ra đến gần mức giới hạn, sau đó mới thỏa mãn ham muốn của họ.

- Như thế thì phải làm ra vẻ khó khăn một chút.

- Anh hiểu rồi đấy! – Tôi cười híp mắt.

- Bữa nào tôi đưa anh đi ăn bánh tráng chảnh.

- Bánh tráng chảnh?

- Hàng quán đó nổi tiếng lắm đấy. Chủ quán là một bà lão khó tính, thông thường người bán hàng phải chiều khách, nhưng bà lão này thì không, bà ta thậm chí chửi cả khách. Ăn được cái bánh tráng của bà lão cũng phải đợi dài cổ, và số lượng bánh tráng bán cho người mua là có số lượng nhất định. Mỗi người bà chỉ bán cho 1 cái thôi, ăn xong mà có muốn ăn nữa bà lão cũng không bán. Mua về thì miễn luôn, khi ghét ai rồi thì không bán... thế nên mọi người đặc cho là hàng quán của bà lão là quán bánh tráng chảnh.

- Chảnh thế thì sao có khách?

- Thế mà khách đông như kiến bu quanh cục đường mía vậy. Lý do, như lúc nãy tôi đã nói về quy luật tô mì quảng đó. Đó là hiệu ứng tâm lý cả thôi.

- Tôi thấy giống một cô cái kiêu kỳ hơn. Bây giờ thì tôi hiểu vì sao mẫu con gái đó, nhiều người mê đến vậy.

- Hì hì... còn tôi thì sao?

- Cô thì kiêu kỳ cái nổi gì, tâm địa phản chiếu quá rõ rồi.

- Ơ...

- Ơ gì mà ơ, cái gì cũng vừa phải thôi. Đúng không nào! Không biết đến mấy giờ tôi với cô mới được ăn sáng đây. Nãy giờ đợi gần một tiếng rồi đấy!

(...)

Chúng tôi đang nói chuyện, thì phải dừng lại. Một câu chuyện khác ở bàn bên cạnh thu hút sự chú ý của chúng tôi. Chúng tôi tập trung lắng nghe họ kể về... một câu chuyện động trời. 

Chương trước | Chương sau

↑↑
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Tên truyện: Gặp Anh Trong Chiều MưaTác giả: Himasu RinThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 25 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Tôi Ghét Thần Tượng

Tôi Ghét Thần Tượng

Tên truyện: Tôi Ghét Thần TượngTác giả: mysweetlovelydayThể loại: Truyện TeenTình

28-07-2016 22 chương
Biển có bao giờ lặng

Biển có bao giờ lặng

Lần này thì tôi sợ thật, lầu bầu chê trách Naomi một tràng rồi mới gượng nằm cách

25-06-2016
Hermes hay Dior?

Hermes hay Dior?

Cuộc sống vốn dĩ luôn rất công bằng. Nếu bạn không đẹp thì bạn sẽ giàu và

24-06-2016
Nhà vua và con vẹt

Nhà vua và con vẹt

Nhà vua và hoàng tử mỗi người nuôi một con Vẹt. Hai con Vẹt ấy cũng là hai cha con.

24-06-2016
Xao xác làng quê

Xao xác làng quê

Giữa đồng làng khi ấy, tôi như được trút đi mọi gánh nặng của cuộc sống xô bồ

24-06-2016
Đơn giản mà

Đơn giản mà

Mọi việc đơn giản mà. Có phải không? *** 1 giờ đêm. Hai anh em ngồi fix lỗi tại

24-06-2016

The Soda Pop