Thử Yêu Côn Đồ

Thử Yêu Côn Đồ


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 42
5 sao 5 / 5 ( 29 đánh giá )

Thử Yêu Côn Đồ - Chương 14

↓↓
Gia Linh sợ hãi cắn môi. Vẻ sợ hãi cũng có điều bất thường.Yến buông cô ta ra quay về nơi xuất phát, chẳng thèm đoái hoài đến phía sau mình. Lúc này cô cần viện trợ, rút điện thoại ra điện cho Hiếu, cô nói gấp:

bạn đang xem “Thử Yêu Côn Đồ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Chuyển máy cho Thanh Tuấn!

Cậu nhíu mày nhìn màn hình điện thoại rồi chuyền cho hắn đang ngồi kế bên.

Khuôn mặt hắn vẫn lạnh như tờ cầm điện thoại. Nghe tiếng lộc cộc, biết là đã chuyển máy nên cô nói:

- Minh Minh bây giờ đang mất tích tìm không ra!

- Sao?- Ánh mắt hắn khẽ dao động nhưng nhanh chóng trở về vẻ tĩnh mặc.

- Tuy là anh và nó có vẻ không thích nhau nhưng tôi biết anh sẽ không bỏ rơi nó. Dù sao anh cũng tốt hơn người anh của mình!

- Nơi?

- Ngoại ô, anh đi xe khoảng 1 tiếng sẽ đến, tôi sẽ đón.

Thanh Tuấn quẳng chiếc điện thoại của Hiếu sang 1 bên. Tên Hiếu khóc ròng trong bụng. Hắn quay đầu lại:

- Trông nhà!

Chỉ 30 giây sau, chẳng còn thấy bóng dáng hắn và chiếc xe mui trần nghe đâu nữa, giống như cơn lốc. Hắn ngồi trên chiếc xe, lao vun vun trên đường cao tốc. Nhấn ga đến 150km/h, chiếc xe lạng lách điêu luyện như vũ bão, bỏ lại những tiếng còi inh ỏi và chữi rủa phía sau. Chiếc xe của trường đã về được nửa đoạn đường chạm mặt hắn. Cắn chặt môi, chân hắn đạp mạnh, vận tốc lao kinh hoàng hơn nữa, chỉ 1 cái thắng gấp, phanh có để đứt mà lao xuống những bờ vực ngoằn ngoèo của ngoại ô. Đó là lí do mà chẳng ai dám lái xe vào buổi đêm.

Hải Yến đứng ngồi không yên thấp thỏm chờ hắn. Chiếc xe mui trần đen giảm tốc độ. Hắn không mở cửa xe mà phóng qua, tỏ vẻ rất rất gấp rút. Hắn đến trước mặt cô, Hải Yến hít thở sâu 1 hơi:

- Chúng tôi đi tìm lá cây mà trường giao cho, đến ngã tư thì không còn biết

Minh Minh đi hướng nào, tìm mãi chẳng thấy!

- Hướng rừng?

- Ừ!

- Ở đây. Buổi tối trong rừng rất đáng sợ!- Hắn dặn dò cô rồi phóng như bay vào rừng. Hắn là bóng ma của tốc độ. Hải Yến ngồi trên tảng đá, tay đan và nhau cầu nguyện.

Quả như hắn nói, buổi đêm trong rừng rất đáng sợ, Minh Minh khóc không ngừng. Cô sợ nhất là bóng tối, hơn nữa, trong rừng chẳng lẽ không có rắn rít? Bên tai cô là tiếng ve, tiếng dế, lâu lâu lại nghe 1 vài tiếng con vật nào đó, có vẻ không hiền lành tí nào. 18 tuổi, sống chưa đủ dài mà cô phải bỏ thây ở đây sao? Cổ họng cô đã khô rát vì đã gọi đúng 3 tiếng đồng hồ mà không ai trả lời. Minh Minh chỉ biết hoảng sợ mà khóc sướt mướt.

- Minh Minh!- Giọng nói khàn khàn trầm ấm vang lên trong buổi đếm tĩnh mịch. Nghe có người gọi tên mình, Minh Minh nhanh chóng nói to:

- Tôi ở đây!- Nhưng cổ họng cô quá đau, giọng cô bị lạt đi. Người đó tiếp tục gọi to:

- Ở đâu?

- Trong cái hố!- Minh Minh đúng là không ngu ngốc lắm khi liên tục ném cành cây khô và đá lên miệng hố. Người đó đi đến, Minh Minh ngẩn khuôn mặt tèm lem nước mắt lên nhìn, là Thanh Tuấn. Hắn thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt có chút dịu lại. Hắn chìa tay ra trước mặt cô:

- Lên!

- Chân đau!- Cô nói nhỏ, đứng còn chẳng được huống hồ chi là leo lên. Hắn phóng xuống, nhìn thấy đúng là hắn, Minh Minh òa khóc lớn.

- Được rồi! Đừng sợ, có tôi đây…- Hắn kéo cô vào lòng. Minh Minh cũng chẳng còn sức để nói chuyện nữa mà rút vào lòng hắn. Sau khi cô ngừng khóc, hắn bế cô đặt lên vai mình. Hắn đúng là người khổng lồ, Minh Minh chạm ngay đến miệng hố. Cô yên vị trên đó. Trong tích tắc, hắn leo lên như trở bàn tay. Hắn ngồi cạnh tôi xem xét cái chân đau. Minh Minh khẽ nhăn mặt khi hắn chạm vào. Hắn nhìn cô:

- Bong gân rồi! Tôi cõng!- Hắn xoay lưng về phía cô. Minh Minh khẽ thở dài rồi leo lên lưng hắn. Thấy tay hắn chạm vào chân mình có chút cộm cộm ướt ướt, Minh Minh nhìn xuống, máu đã ướt đẫm tấm băng quanh tay hắn. Cô nhăn mặt:

- Thả tôi xuống đi! Tay anh đang chảy máu kìa!

- Ngồi yên! Đừng chống lệnh.- Hắn thở hắt ra. Minh Minh nín bật, hắn đúng là kì lạ, không thấy tay mình đang bị thương hay sao? Trong phút chốc, cô thấy hắn không hoàn toàn đáng ghét. Lòng cô se lại, chột dạ:” 3/7 rồi!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ là một truyện rất teen nhí nhảnh nhiều lúc gây cười phù hợp cho

22-07-2016 8 chương
Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo

Truyện này đem lại cho mình rất nhiều tiếng cười, nó không có những tình tiết rắc

23-07-2016 32 chương
Hắc Miêu

Hắc Miêu

Phùng Tất Đắc là học trò, thường trú ở quận Hoàn Kiếm, bình sinh chuộng hư danh,

27-06-2016
Học sinh khó ưa

Học sinh khó ưa

Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi.

30-06-2016
Cha

Cha

20h30phút, nó vừa kết thúc một cuộc gọi về nhà, và cũng như những lần khác sau khi

24-06-2016
Những ngày cuối năm

Những ngày cuối năm

Sài Gòn những ngày cuối năm. Nắng bàng bạc trải lên những phiến lá sót lại của mùa

24-06-2016
Vì sao?...

Vì sao?...

Anh sẽ khóc chứ nếu em chết? Ừ, anh sẽ khóc Vì sao? Vì sao ư? *** Who can say for the

29-06-2016
Trân quý từng lời nói

Trân quý từng lời nói

Hãy trân quý từng lời nói của mình, bởi vì tổn thương từ lời nói có thể sẽ vĩnh

24-06-2016
Em không đáng...

Em không đáng...

Anh nói đúng, cô không đáng, thực sự không đáng... Vậy để anh đi đi. Cứ để anh

24-06-2016

Teya Salat