XtGem Forum catalog
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 24
5 sao 5 / 5 ( 108 đánh giá )

Tà Áo Học Sinh - Chương 18

↓↓
Y Lam mỉm cười.

bạn đang xem “Tà Áo Học Sinh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Em đến Bắc Kinh làm việc à?” Diệp My quan tâm.

“Không ạ.” Y Lam nói, “Em học đại học.”

“Giỏi quá nhỉ!” Diệp My cười nói, “Không ngờ Lam Lam lại có được ngày hôm nay. Chị đã nói với bố Trình Phàm của em rồi, anh ấy sẽ đến đây thăm em ngay đấy.”

“Thật thế ạ?” Y Lam lấy tay che miệng, nói: “Nhiều niềm vui bất ngờ thế, em không đón nhận kịp đâu.”

“Chị nhờ bố Trình Phàm đi tìm em, họ nói, em đã đến cô nhi viện rồi, sau đó lại bị người ta nhận nuôi, nên chẳng có tin tức gì cả, chị cũng không có cách gì cả.”

Diệp My nói: “Mặc dù bộ phim đó của chúng ta không được nổi đình nổi đám, không nhận được giải thưởng và thị trưởng tiếp đón cũng không được nồng nhiệt lắm, nhưng chị thực sự không hề quên em, bố Trình Phàm của em cũng vậy. Chúng tôi nếu có tụ tập lại với nhau, thì kiểu gì cũng nhắc tới em, nói rằng không biết giờ này Lam Lam ra sao rồi.”

Mắt Y Lam bỗng chốc đỏ hoa. Thì ra, cái cảm giác được người khác nhớ đến thực sự tuyệt vời, kỳ diệu và xúc động lòng người đến như vậy.

Hai người đang trò chuyện, bỗng cánh cửa quán bar bị đẩy mạnh một cái, một người đan ông cao lớn đeo kính râm lao thẳng vào, nhìn thấy Diệp My, liền hỏi ngay: “Con bé đâu, con bé đâu rồi?”

Y Lam dù sao cũng đã là một cô thiếu nữ, bổng dưng bị một người đàn ông ôm chặt như vậy, cũng cảm thấy ngượng ngùng lắm, khuôn mặt cô lập tức đỏ lựng lên, nhưng cô cũng ngại không dám đẩy Trình Phàm ra, Diệp My cười và đánh Trình Phàm một cái, nói: “Cẩn thận không khéo bị bọn phóng viên chụp ảnh đấy, lại nói anh quan hệ với cô gái trẻ măng.”

“Con gái tôi, tôi sợ gì chứ!” Trình Phàm để râu, trông già dặn hơn mười năm trước nhiều.

“Đi nào, đi nào!” Anh ta kéo tay Y Lam nói: “Tối nay tôi mời cơm!”

“Không được đâu ạ.” Y Lam bỏ tay anh ta ra, nói: “Cháu đang làm việc mà.”

“Làm việc gì chứ, bỏ thôi, bỏ thôi.” Trình Phàm nói, “Chú giao cho cháu công việc mới đây!”

Quán bar nhỏ bé bỗng chốc có tới hai ngôi sao điện ảnh nổi tiếng, làm cho cả quán nhộn nhạo hẳn lên, chị Kỷ mãi mới kịp định thần lại, vui vẻ đồng ý cho Y Lam nghỉ sớm. Y Lam kéo chị vào phía sau quầy, ngại ngùng nói: “Tối mai em đến làm bù.”

“Có phải là có bộ phim nào đã chọn em đóng vai chính không?” Chị Kỷ nói rành rịt, “Cơ hội tốt lắm đấy, cô em đừng có mà bỏ qua, sau này thành ngôi sao nổi tiếng rồi, nhớ chiếu cố đến quán bar con con này là được rồi.”

“Chị nói linh tinh gì vậy?” Y Lam không có thì giờ để giải thích cặn kẽ cho chị Kỷ, vội chào tạm biệt rồi bước ra ngoài. Y Lam ngồi vào trong xe, Diệp My vui vẻ ôm cô vào lòng, nói: “Tối nay chúng ta phải chúc mừng đạo diễn Trình thật to vào.”

“Chú Trình Phàm có kéo đàn vi-ô-lông không ạ?” Y Lam hỏi.

“Chú chỉ biết một chút thôi, chẳng đáng nhắc đến.” Trình Phàm vừa lái xe, vừa cười, nói: “Học một chút để đóng phim thôi mà, nhắc đến lại thấy xấu hổ.”

“Không đâu ạ.” Y Lam nói, “Hồi đó, cháu thấy chú kéo đàn hay lắm.”

Trình Phàm cười vang: “Hay gì mà hay chứ, cứ như là đánh bật bông ấy.”

“Thế bây giờ chú bận đóng phim phải không ạ?”

“Em không nghe thấy chị gọi anh ấy là đạo diễn sao?” Diệp My chen lời nói, “Bây giờ người ta đã chuyển ngành làm đạo diễn rồi, bây giờ nổi tiếng lắm rồi, quay bộ phim nào là bộ phim ấy nổi tiếng ngay, chị ấy à, bây giờ muốn được đóng phim của anh ấy cũng khó như lên trời vậy.”

Nói xong, Diệp My liệt kê ra một loạt danh sách các bộ phim cho Y Lam nghe, những bộ phim đó, quả thật là Y Lam đều nghe tiếng, có một số phim cô còn xem ở trên mạng rồi, chắc là thể loại phim được yêu thích nhất.

Ba người ngồi trong phòng riêng của nhà hàng2. Căn phòng rất rộng nhưng chỉ có ba người ngồi, thật lãng phí quá. Nhân viên phục vụ đưa đồ ăn đến, rồi lại đem theo một cuốn sổ xin chữ ký của Diệp My và Trình Phàm, khuôn mặt từng người trông có vẻ rất xúc động, đến độ đỏ lựng lên. Đợi đến khi đồ ăn đã đem lên hết, xung quanh cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh, Trình Phàm rót một cốc rượu, nói với Y Lam: “Nào, con gái, ngày hôm nay chúng ta có thể gặp gỡ, hoàn toàn do duyên phận cả thôi, chúng ta hãy uống cạn ly rượu này, hãy trân trọng mối nhân duyên này!”

“Nhưng…” Y Lam không biết uống rượu, cốc rượu tuy đã nhấc lên rồi, nhưng sắc mặt thì rất khó coi.

Diệp My ngồi bên cạnh, cổ vũ: “Rượu vang không say được đâu, hôm nay vui như thế, em nhất định phải uống cạn ly.”

Y Lam thực sự cũng rất vui, cô đành liều, cụng ly với Trình Phàm, ngửa cổ lên, uống một hơi hết cả cốc rượu.

“Thế mới sảng khoái chứ!” Trình Phàm vui vẻ nói, “Ngay từ lúc nhỏ đã nhận ra được cô bé này hơn người rồi. Tôi đây đi tìm người mà không mất chút công sức nào cả. Diệp My, tôi mời cô một ly!”

“Chúc mừng anh!” Diệp My cũng nâng cốc rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Y Lam cảm thấy hơi mơ hồ, Diệp My nói với cô, “Bố Trình Phàm của em chuẩn bị quay một bộ phim điện ảnh mới, đề tài về tuổi trẻ, nhưng lại thiếu mất vai nữ chính. Lúc đó, anh ấy có nói với chị rằng, nếu có thể tìm thấy Y Lam thì tuyệt biết mấy, chắc chắn sẽ rất hợp vai diễn. Thật không ngờ chị lại tìm được em thật, em nói xem, mọi việc trên đời này có kỳ lạ không?”

“Nếu không thì sao có thể nói là có duyên được chứ!” Trình Phàm nói, “Nào Lam Lam, ăn đi, ăn đi!”

“Cháu không biết đóng phim đâu.” Y Lam vội vàng nói.

“Ta nói được là được!” Trình Phàm ngang bướng, “Ngày mai sẽ quay thử.”

“Không được, không được đâu ạ!” Y Lam vội vả xua tay, nói: “Cháu thực sự không làm được đâu, cháu không biết đóng phim đâu.”

“Đừng có khách sáo thế.” Diệp My lại có vẻ uống hơi nhiều, cô nắm lấy tay Y Lam, lè nhè nói: “Nếu như chị trẻ lại mười tuổi, có chết chị cũng cố giành lấy vai diễn này, bộ phim của Trình Phàm bây giờ có giá lắm, em có biết không, em có biết bao nhiêu người đang mong ngóng để được mời đóng. Ngay cả chị đây, được đóng vai phụ, cũng là nể mối thâm tình bấy lâu đấy, có phải không anh Trình Phàm?”

“Ha ha.” Trình Phàm cười, nói với Y Lam: “Cháu cứ yên tâm, trong bộ phim này, Diệp My cũng đóng vai nữ chính thứ ba, cô ấy sẽ hướng dẫn cho cháu, bảo đảm cháu sẽ hoàn thành bộ phim này một cách nhẹ nhàng thoải mái như chơi một trò chơi mà thôi.”

Nữ chính thứ ba?

Y Lam lòng trần đầy nghi hoặc, hỏi: “Vậy chú định để cháu diễn vai chính thứ mấy?”

“Chính nhất.” Trình Phàm và Diệp My đồng thanh trả lời.

Có lẽ trò đùa hơi quá rồi, Y Lam không ăn nổi miếng nào nữa, cảm giác như mình sắp ngất đi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tên truyện: Em Là Cô Ấy Thứ HaiTác giả: KemThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

26-07-2016 24 chương
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Tên truyện: Chuyện Tình Hoàng GiaTác giả: Du HuyễnThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 6 chương
Cáo Sa Bẫy Cáo

Cáo Sa Bẫy Cáo

Tên truyện: Cáo Sa Bẫy CáoTác giả: SâuThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhCông

23-07-2016 29 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch

Truyện Mèo Xù Ngốc Nghếch là một truyện teen khác hấp dẫn và thú vị, truyện đưa

22-07-2016 37 chương
Những dòng lưu bút

Những dòng lưu bút

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Những cây

27-06-2016
Đôi đũa lệch

Đôi đũa lệch

Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không

23-06-2016
Ba không phải là má

Ba không phải là má

Mỗi chuyến đi anh Bình thường có quà về. Quà của bạn hàng đi xe của anh tặng cho

30-06-2016