XtGem Forum catalog
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 44
5 sao 5 / 5 ( 20 đánh giá )

Sống Như Tiểu Cường - Chương 43

↓↓
Đêm nay thời gian trôi chậm quá, tôi không chợp mắt chút nào. Có quá nhiều chuyện, quá nhiều hồi ức hiện về trước mắt tôi, khổ đau có, vui vẻ có, buồn bã có và có cả sự ngọt ngào nữa.

Tôi dậy rất sớm định từ biệt Tứ Mao, thấy Tiểu Thúy và Tiểu Nguyệt đang ở trong phòng, tôi bảo chúng nó: “Mình và mẹ định trở về thị trấn. Bao ngày qua với nhiều chuyện xảy ra mình đã phát hiện ra rằng mình thực sự không muốn xa các cậu, nhưng ngày chia xa cuối cùng cũng phải đến, nếu có cơ hội thế nào mình cũng trở lại thăm mọi người.”

Mấy đứa đều sững sờ nhìn tôi, trông bộ dạng của tôi đúng là không giống như tôi đang đùa, li biệt đến đột ngột quá.

Cả cuộc đời dù vấp phải nhiều điều bất ngờ nhưng chúng ta vẫn vững tâm bước tiếp.

bạn đang xem “Sống Như Tiểu Cường ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Tứ Mao trầm ngâm bảo: “Tiểu Cường, mình tin là bọn mình sẽ có ngày gặp lại, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

Nó vỗ vỗ vai tôi, có rất nhiều điều chẳng cần nói ra vì mọi người đều hiểu.

Tứ Mao bảo tôi: “Mình và Tiểu Thúy đã bàn bạc với nhau rồi, bọn mình định cùng nhau mở một quán bán đồ ăn sáng.”

“Ái chà!” Tôi thấy mừng quá, làm cái này cũng kiếm được kha khá đấy.

Tứ Mao hào hứng tiết lộ: “Mình quen nhiều người bán thịt lắm, khi quán ăn khai trương và đi vào hoạt động, họ sẽ cung cấp thịt cho mình với giá rẻ nhất. Mấy loại thịt như thịt thủ, má lợn và cả thịt lợn sề, chỉ cần xay nhuyễn là người ta ăn cũng không phát hiện được.”

Tôi hết lời tán dương: “Thật không hổ danh là bạn của Trương Tiểu Cường, có đầu óc kinh doanh đấy!”

Tứ Mao kể: “Dạo này, mình và Tiểu Thúy đang rèn luyện tay nghề, ngày nào cũng tập nặn sủi cảo và bánh bao.”

Được lắm, Tứ Mao và Tiểu Thúy ạ, các cậu nỗ lực phấn đấu vì lý tưởng thế này mình hết sức cảm động, hết sức tự hào về các bạn. Mình tin là hai vợ chồng cậu kết hợp có thể phát triển được sự nghiệp lớn, mà không phải, hai đứa vẫn chưa cưới nhau, bây giờ mối quan hệ này vẫn chỉ là tằng tịu thôi.

Tứ Mao khoái chí kể: “Tiểu Cường, cậu biết gì không? Bọn mình đã luyện được cách làm nhân bánh càng ngày càng nhỏ lại mà nhìn cứ như càng ngày càng to ra ý.”

Thật vậy sao? Cái này là kỹ xảo có đẳng cấp rồi đây! Tứ Mao, Tiểu Thúy, cố lên nhé! Mình tự hào về hai cậu quá.

Tôi nói: “Chắc chắn các cậu sẽ thành công”. Tôi chúc phúc cho hai đứa.

Tứ Mao lại thở dài: “Tiếc là bọn mình vẫn chưa đủ vốn, chắc phải tích góp một thời gian nữa.”

Tiểu Nguyệt nãy giờ không nhịn được bèn bảo: “Anh Tứ Mao, hay để em đầu tư cho mọi người mở cửa hàng nhé! Coi như em vì anh đi.”

“Hả?” Tứ Mao hí hửng nhìn Tiểu Nguyệt: “Thế thì tốt quá, anh em mình cùng hợp tác mở cửa hàng nhé!”

Tiểu Nguyệt nhìn Tứ Mao thẹn thùng. Tiểu Thúy thấy thế cũng không chịu đứng yên lập tức to tiếng với Tiểu Nguyệt: “Ngô Tiểu Nguyệt, cậu định làm cái trò gì đấy hả? Sao cứ quấn lấy Tứ Mao? Tôi gọi Tứ Mao là anh thế là cậu cũng gọi hả?”

Tiểu Nguyệt không chịu kém cạnh cũng đanh giọng ngay với Tiểu Thúy: “Anh Tứ Mao cũng chẳng phải của chị, chị dựa vào đâu mà gọi anh ý?”

Tứ Mao ngồi bên tôi khẽ nói: “Lại bắt đầu rồi đấy, đàn bà thật phiền phức!” Bộ mặt nó đắc ý lắm.

Tiểu Nguyệt và Tiểu Thúy tranh cãi chán bỗng cùng quay sang hỏi Tứ Mao.

Tiểu Thúy nói: “Tứ Mao, anh nói một câu đi, từ nay về sau không bao giờ nhìn mặt con bé này nữa.”

Tiểu Nguyệt bảo: “Tứ Mao, anh không mau đá đít đứa con gái điêu ngoa này đi à?”

Tiểu Thúy hét lên: “Mày mới là đứa ngoa ngoắt, muốn đá mày đi mà chưa đá được đây!”

Cuối cùng, Tứ Mao không chịu nổi cũng hét toáng lên: “Thật không thể chịu đựng nổi!” Nói rồi nó quay đầu bỏ chạy vào trong phòng.

Tiểu Thúy và Tiểu Nguyệt lập tức đuổi theo.

Tôi không nhịn được cười. Xem ra, cuộc sống tới đây của Tứ Mao cũng chẳng bình lặng gì, trong lòng thấy vui thay cho thằng bạn. Cuộc sống lừa đảo thế nào chẳng có lúc gặp hiểm nguy, sau này chắc nó sẽ không phải cảnh giác với cảnh sát nữa.

Tôi bỗng nhớ đến cô nàng cảnh sát Lưu Dĩnh, thấy tim mình quặn lại. Li biệt rồi, vĩnh viễn sẽ không còn gặp lại nữa, tôi không muốn tìm gặp để nói lời tạm biệt, chút ấn tượng tốt đẹp giữa chúng tôi như bông đỗ quyên nở trên vách đá dựng đứng, dù có đẹp đến đâu bạn cũng không bao giờ có thể chạm tay vào nó, vì cái giá mà bạn phải trả là bạn sẽ tan xương nát thịt.



Trời vừa tảng sáng, tôi khẽ bước ra khỏi căn phòng. Bầu trời lung linh những bông tuyết li ti, chẳng hiểu tại sao tôi rất thích những ngày có tuyết rơi, có lẽ vì trong những ngày này nơi nào cũng một màu trắng xóa, kể cả những góc khuất âm u nhất cũng được chiếu sáng!

Tôi lững thững đi trên tuyết. Tôi cúi xuống ngắm nhìn những vết chân mờ nhạt của mình, những gì tôi có thể lưu lại ở thành phố này chỉ là bấy nhiêu thôi ư? Tuyết cứ phủ dần những vết chân và dấu ấn của tôi ở nơi này nhưng chúng vẫn mãi được chôn dưới lớp tuyết kia.

Tôi bước đi không mục đích, chợt ngẩng đầu thấy cảnh quen quen, hóa ra là đã ở gần khu nhà Lưu Dĩnh ở. Có một lần, tôi đưa Lưu Dĩnh về nhà đã đi qua đây, bước chân vô định của tôi lại đưa tôi đến nơi này. Tôi lắc đầu cười gượng rồi quay đầu trở lại, sau lưng có một giọng nói cất lên.

“Trương Tiểu Cường, sao lại đến đây thế này?” Không cần quay lại tôi cũng biết đó là giọng của Lưu Dĩnh.

Lúc ngoảnh lại thấy Lưu Dĩnh đang cười rạng rỡ trên tuyết trắng, tôi cười đáp: “Em có việc đi qua đây.”

Muốn làm một kẻ lừa đảo thì không bao giờ được nói thật suy nghĩ của mình. Những lúc tôi khóc là tôi đang cười thầm trong bụng, còn lúc cười ấy là tôi đang rơi lệ.

Lưu Dinh nghi ngờ nhìn tôi hỏi: “Thật là tiện đường qua đây không đấy?”

Nói rồi chị cười bảo: “Có phải cậu đến đòi nợ không? Đòi tôi dạy nhảy hả?”

Con gái đúng là giàu trí tưởng tượng, tôi gật đầu bảo: “Ừ, nợ gì thì hôm nay trả hết đi nhé!”

Lưu Dĩnh vui vẻ đáp: “Được thôi, như vậy từ nay sẽ không còn mắc nợ gì cậu!”

Tôi nhìn quanh bốn phía rồi khẽ bảo: “Mình nhảy ở đây nhé!”

Lưu Dĩnh đặt tay lên vai tôi, dạy tôi chuẩn bị tư thế người thế nào.

Tuyết rơi ngày càng nặng hạt, chúng tôi cứ lượn tròn trên tuyết màu trắng xóa. Miệng Lưu Dĩnh ngâm nga điệu nhạc một cách say sưa để hòa cùng từng bước nhảy của chúng tôi, bước nhảy vụng về của tôi chốc chốc lại dẫm lên chân Lưu Dĩnh.

Người ta cứ kêu “Ái” suốt buổi, tôi ngượng ngùng nhìn. Lưu Dĩnh bảo: “Tiểu Cường, cậu phải chăm chỉ tập luyện đấy! Thế này nhé, cho cậu thời gian một năm, ngày này sang năm đến đây để tôi kiểm tra, nếu đến lúc đó mà vẫn chưa nhảy được thì tôi không khách khí đâu đấy!” Người ta bật cười khúc khích.

Sang năm? Giữa chúng tôi ngày mai còn không có nổi thì lấy đâu ra sang năm?

Người ta mỉm cười nhìn tôi. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt xinh xắn, rồi không kiềm chế nổi tình cảm kìm nén trong lòng, tôi kéo Lưu Dĩnh vào lòng, nước mắt đã rớt xuống gò má tôi.

Lưu Dĩnh dựa đầu vào vai tôi. Tôi mường tượng nụ cười của người ta đang thật rạng rỡ, và tôi biết lúc này tôi không được ôm người ta vào lòng nữa, phải cách xa thật xa. Đã không có duyên phận với nhau rồi thì tại sao còn giữ hồi ức trong lòng? Nhưng tôi thực lòng không muốn người ta nhìn thấy nước mắt trên mặt tôi.

Chúng tôi cùng xoay tròn trên tuyết lạnh, tôi khẽ đưa tay lau khô những giọt nước mắt và từ từ bỏ người ta ra.

Tôi nói: “Tôi phải về rồi.”

Người ta hỏi: “Thế bao giờ mình sẽ gặp lại nhau?”

Tôi lặng người không đáp. Tôi biết chúng tôi sẽ không còn gặp lại nữa, quay lưng đi là đồng nghĩa với vĩnh biệt.

Tôi quay bước, giơ tay ra sau vẫy vẫy với người ta rồi nói lớn: “Đi nhé!”

Trên thế giới này lấy đâu ra sự bình đảng với tất cả mọi người. Có người được quá nhiều thứ, tại sao lại để cho tôi ít ỏi vậy?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Phong Lưu Gặp Kẻ Đa Tình

Phong Lưu Gặp Kẻ Đa Tình

Tên truyện: Phong Lưu Gặp Kẻ Đa TìnhTác giả: Miss SunThể loại: Truyện TeenTình trạng:

22-07-2016 18 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Nếu Như Yêu

Nếu Như Yêu

Tên truyện: Nếu Như YêuTác giả: BornNXB: NXB Văn HọcTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 40 chương
Lạc Lối Mê Cung

Lạc Lối Mê Cung

Đây là một truyện teen thuộc thể loại Twilight Saga đồng nhân, xuyên không, huyền

21-07-2016 12 chương
Giữa Cơn Gió Lốc

Giữa Cơn Gió Lốc

Duy ngửng lên, buông thõng hai tay và buồn bã quay sang ngó vợ, người vợ nắm lấy tay

22-07-2016 20 chương
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Hẹn đôi

Hẹn đôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Quả là

25-06-2016
Học sinh khó ưa

Học sinh khó ưa

Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi.

30-06-2016
Ngân hàng ngôi sao

Ngân hàng ngôi sao

Thiên Vũ định đưa cho tôi ô rồi chạy về một mình. Nhưng giờ đã khác, tôi không

25-06-2016
Cá Tháng Tư đáng nhớ!

Cá Tháng Tư đáng nhớ!

Đến bây giờ, nó và những người bạn cũ không còn gặp nhau nhiều nữa vì mỗi người

26-06-2016
Hotboy dự bị

Hotboy dự bị

Cường – theo bọn con gái trong lớp nhận xét thì có khuôn mặt ưa nhìn, tuy chiều cao

28-06-2016
Nếu tôi là cha mẹ

Nếu tôi là cha mẹ

Tờ 1: Nếu tôi là cha mẹ, tôi sẽ mua cho con cái áo siêu nhân như của thằng Tèo nhà

29-06-2016
Mưa và nước mắt

Mưa và nước mắt

Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách

30-06-2016
Thiên sứ vô ưu

Thiên sứ vô ưu

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện: "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016