Polly po-cket
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 21
5 sao 5 / 5 ( 36 đánh giá )

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? - Chương 19

↓↓
– Mà này, có phải là hai con đó không? Bọn nó làm đúng không? Chắc chắn chỉ có hai con nhỏ đó mà thôi! – Phong vừa hỏi, cả đám liền nhao nhao lên.

bạn đang xem “Sao Mày Chậm Hiểu Thế? ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

– Hôm nay hai đứa đó đâu có đi học. Sáng sớm còn có cả cảnh sát đến trường mình, bọn lớp tao nói đó.

– Tao mà thấy được hai đứa nó, tao, chắc tao giết chết luôn quá!

Rồi lại quay sang nhìn nó, đứa nào cũng ngậm ngùi.

– Tội nghiệp con Du! Càng nhìn càng muốn cho bọn kia một trận.



~~

Chơi đến trưa, cả đám lũ lượt kéo nhau đi về.

Cậu dọn dẹp phòng một chút, định mua cái gì bỏ bụng thì lại thấy anh đẩy cửa bước vào.

– Du vẫn chưa tỉnh à?

– Như anh thấy đấy!

– Ăn gì chưa? Anh có nấu mang qua đây, chưa ăn thì ăn cùng anh đi.

Cậu dứt khoát trả lời:

– Không! Tôi ăn rồi!

Vừa dứt lời, bụng cậu đã bán đứng chủ.

” Rột rột rột…”

Cậu ngượng chín mặt, quay sang nhìn Minh Thiên, thấy anh đang cố nhịn cười. Thẹn quá hóa giận, cậu ngồi xuống trước mặt anh, giật lấy bát đũa.

– Ăn thì ăn, anh mời thì tôi ăn! Sợ gì nhau!

Minh Thiên không trả lời, chỉ im lặng ngồi ăn.

Mọi việc vẫn diễn ra bình thường cho đến chiều.

Bố mẹ của hai đứa, tan làm xong vội chạy qua viện. Mở cửa phòng, nhìn con gái mình vẫn nằm bất động mà xót xa và thất vọng.

Minh Thiên nhìn phản ứng của mọi người, thở dài.

– Cô chú, vào phòng đi! Không sao đâu! Em ấy sẽ sớm tỉnh lại mà!

Mọi người ngồi nhìn nó, không ai nói một câu.

Một lúc lâu sau, bỗng dưng thấy ngón tay nó hơi cử động, vội vàng bật dậy lại gần nó.

Vài giây sau, nó chầm chậm mở mắt ra, nhìn mọi người, chớp mắt, không lên tiếng.

Cậu thấy nó như vậy thì lo sợ, dè dặt lên tiếng hỏi:

– Mày có nhận ra ai không? Mày có nhận ra mày là Du không?

Nó nhìn cậu, mãi một lúc mới trả lời:

– Lãnh, tao bị thương ở lưng, chứ hoàn toàn không va đập gì vào đầu nhé!

Mọi người nghe nó trả lời thì thở phào, ôm chầm lấy nó.

Kỷ Vân hét lên:

– Nào! Nào! Để cho bác sĩ kiểm tra nào. Tránh ra!

Mọi người vội vàng tránh ra cho Kỷ Vân kiểm tra. Kỷ Vân kiểm tra cho nó, rồi thừa cơ ôm chầm lấy nó:

– Đùa chứ! Tôi mới là người có quyền được ôm trước nhé!

Ai cũng ngớ ra, rồi bật cười.

– Đểu vừa thôi!

Nó cũng cười. Cuối cùng nó cũng trở về với gia đình rồi. Nó không còn phải sợ hãi hay chạy trốn nữa.

– A, đau quá, mọi người buông con ra chút đi! – Bị ôm chặt, vết thương sau lưng nó bỗng nhói lên.

Tất cả vội buông ra. Kỷ Vân liền xem thử vết thương của nó, may quá, không sao cả.

Ngày hôm ấy, trôi qua trong hạnh phúc. Cả đám bạn dở hơi của nó trưa mới thăm xong, nghe tin nó tỉnh lại lóc cóc tới bệnh viện ngay tối hôm ấy.

Lúc này đây, nó cảm thấy an toàn và yên bình hơn bao giờ hết!

~~

Mẹ nó bắt nó phải nằm trong bệnh viện thêm 1 tuần nữa. Vậy nên những ngày này, nó chán vô cùng chán!

Còn lí do vì sao, mẹ không chuyển nó qua H&S, vì mẹ bảo vết thương nó còn nặng, tránh vận động nhiều.

Nó đến cả game, hay thậm chí là anime, manga cũng không được đụng vào.

Mẹ bảo nó phải sống cuộc sống lành mạnh trong 1 tuần. Và mới có 3 ngày trôi qua thôi, nó đã thấy như cả 30 năm.

Những ngày này, cậu luôn ở bên nó, cả anh cũng vậy. Đi dạy xong là ở lại với nó luôn. Hại nó từng giây từng phút phải nghe anh và cậu tranh cãi.

~~

Hôm nay là ngày thứ 4, cậu từ chỗ bác sĩ đi về phòng bệnh.

Vừa mở cửa, liền nhìn thấy nó đang ngủ, anh ngồi bên cạnh đang nắm tay nó và hôn lên đó.

Cậu sôi máu, bước vào kéo tay anh ra ngoài sân bệnh viện.

Cậu giơ tay lên định đấm anh, nhưng rồi lại hạ xuống. Lấy lại bình tĩnh, cậu nhìn anh rồi nói:

– Anh nghĩ anh đang làm gì vậy?

Minh Thiên nhìn cậu, lần này là khuôn mặt nghiêm túc, không còn nụ cười như thường ngày.

– Anh chỉ hôn lên tay mà thôi! Anh nghĩ anh không làm gì sai cả!

– Anh chắc phải nhận ra người Du có tình cảm là tôi chứ nhỉ? Sao anh vẫn không bỏ cuộc? Anh dai đến thế à?

– Lãnh, anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc khi chưa cố gắng! Anh thà là cố gắng thật nhiều để rồi thất bại, còn hơn là chưa làm gì, đã nhận thất bại về mình.

Anh nhìn cậu. Cậu im lặng không nói gì, anh lại nói tiếp:

– Du có tình cảm với em, anh đương nhiên nhận ra. Nhưng hai đứa vẫn chưa là một mà, anh vẫn có quyền cố gắng theo đuổi em ấy chứ? Người tổn thương dù sao cũng là anh mà, em lo gì chứ?

Nói xong câu này, anh lại cười. Là nụ cười nhẹ nhàng và dịu dàng mọi ngày.

– Hay em sợ bại trận trước anh?

Cậu cũng cười theo anh.

– Đương nhiên là không! Cả đời này, Du chỉ yêu mình tôi thôi!

– Thế sao em phải lo lắng?

Cậu không trả lời, quay lưng đi, lúc này mới lẩm bẩm trong miệng:

– Vì anh là anh trai. Vì là anh nên mới như thế.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Tên truyện: Vợ Lên Bảng Cho ThầyTác giả: suzyzaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

23-07-2016 12 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Nếu Như Yêu

Nếu Như Yêu

Tên truyện: Nếu Như YêuTác giả: BornNXB: NXB Văn HọcTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 40 chương
Ai Là Hoàng Tử Của Em?

Ai Là Hoàng Tử Của Em?

Ai Là Hoàng Tử Của Em? là một truyện teen có nội dung xoay quanh cô nàng Tường Vy, ngây

21-07-2016 20 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Bồi hồi nghĩ về tết

Bồi hồi nghĩ về tết

Dù có sự khác nhau về vùng miền, về phong tục, tập quán của từng địa phương đi

23-06-2016
Quan điểm sống

Quan điểm sống

Chúng ta ai cũng có những quan điểm sống riêng của mình, nó làm nên những giá trị

01-07-2016
Âm mưu của sư tử

Âm mưu của sư tử

Âm mưu của sư tử Một con Sư tử đã già, cảm thấy việc kiếm ăn ngày càng tốn

24-06-2016
Yêu tinh rừng sâu

Yêu tinh rừng sâu

Từ nhỏ tôi vốn khác người, không thích nghe kể truyện cổ tích mà chỉ thích chuyện

30-06-2016
Nàng không yêu hoa tím

Nàng không yêu hoa tím

Nỗi buồn con gái không có ai dạy nàng gọi tên, niềm vui con gái không có ai bên nàng san

26-06-2016