XtGem Forum catalog
Ranh Giới

Ranh Giới


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 36
5 sao 5 / 5 ( 80 đánh giá )

Ranh Giới - Chương 25

↓↓
Và cũng chẳng hiểu sao chúng tôi lại cùng tìm về một nơi in dấu bao kỷ niệm, tôi thì đang trong tâm trạng tuyệt vọng, về đây để bấu víu lại những mảnh hồi ức, những hy vọng đang dần vỡ vụn ...còn nàng thì sao ?

bạn đang xem “Ranh Giới ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Chúng tôi như vô thức quay lại mái nhà tranh năm xưa, quay lại những con đường ngày nào, chúng tôi bên nhau, trong cả những ảo tưởng về dĩ vãng và cả những giấc mơ. Những lời nói thân thiết, cử chỉ quan tâm nhau bỗng dưng ùa về. Nhưng vẫn đang ở một giới hạn nào đó ...

Đôi lúc chúng tôi cảm tưởng như ngày xưa đang trở lại, nhưng đôi lúc lại thấy có một khoảng cách vô hình đang hiện hữu.

Phải chăng những khúc mắc, nhưng câu hỏi chưa có lời giải đáp, và môi trường mới, những con người mới mà nàng phải đối mặt đang dần hình thành nên bức tường ngăn cách, cản trở chúng tôi trở lại để viết tiếp câu truyện cổ tích năm nao ...?

Chẳng có thể cắt nghĩa được điều gì, khi cánh cửa chỉ cho phép chúng tôi được nắm tay, chữ "Tình" trong kiếp nhân sinh, đó là thiên đường hay địa ngục ..??

Bỗng chợt nhớ đến một bài thơ trong một cuốn tiểu thuyết kiếm hiệp mà tôi đã từng đọc, tự nhiên phần nào đó vận vào chính định mệnh của hai chúng tôi:

Hỏi người dưới thế tình là chi ?

Hẹn nhau sinh tử cùng đi

Ai ngờ Nam- Bắc phân ly não nùng

Gió rét lạnh... cõi lòng chùng buớc

Hạnh phúc đâu mà chuốc biệt ly?

Tựa trung là kẻ tình si !

Nam nhi tuyệt vọng, nữ nhi tuyệt tình !

Chàng có nói : Lộ trình muôn dặm !

Em hãy chờ, áo gấm hoàn hương !

Nhưng mà, núi tuyết trời sương !

Tấm thân cô quạnh biết đường nào đi ...?

Tình yêu có thể nhìn về nhiều góc độ, trạng thái khác nhau, nhưng đối với riêng tôi nó như là một cách tạo hóa ám ảnh lên vạn vật không chỉ con người, để rồi hạnh phúc hay đau khổ đôi khi lại phải để cho số phận chọn thay, mọi thứ cũng chỉ gói gọn trong một chữ duyên mà thôi.

Và con người thì muôn đời vẫn thế, thèm yêu nhưng sợ ly biệt, qua bao ly biệt rồi lại chỉ muốn thêm một lần nữa được yêu ...

*****

_Chỗ này thay đổi nhiều quá !!! - Nàng đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh Ga.

_Cảnh vật thay đổi, nhưng hồi ức thì không ? - Tôi đút tay túi quần ngoảnh nhìn làn đường ray xa hun hút. Bỗng thấy một nhân ảnh chạy vụt qua mắt mình, chạy theo làn đường ray ...thất thểu ...mệt nhoài, rồi gục ngã ...

_Hồi ức ?? Em ko hiểu ? Sao anh lại đưa em tới đây ? - Câu hỏi của nàng xóa tan những hình ảnh dĩ vãng năm xưa đang hiện về trong tâm trí tôi.

Nhà ga ở thị xã thì lúc nào cũng chỉ lác đác một vài khách, chứ không tấp nập như Hà Nội. Nơi đây đối với nhiều người thì nó cũng chỉ là một địa điểm trung chuyển lên xuống tàu thôi, nhưng đối với tôi thì nó in dấu một kỷ niệm buồn mãi mãi chẳng thể nào phai nhòa được, thực sự đúng là tôi chẳng có định hướng gì cụ thể khi tới đây cả, trên đường về Hà Nội đi qua tự nhiên tôi muốn rẽ vào, có lẽ tôi đang muốn định nghĩa lại những xúc cảm của mình, bởi tôi biết cả tôi và nàng đều vẫn đang bị ngộp trong một mớ tâm trạng lẫn lộn không thể hiểu và nắm bắt được.

Chúng tôi đang được ở bên nhau sau hơn hai năm xa cách và tạm bằng lòng với điều đó, còn mọi câu hỏi vướng mắc trong từng ấy năm cũng chẳng buồn suy xét nữa. Có thể tìm lại được những phút giây thoải mái, một chút cảm xúc như ngày xưa, sau cú sốc khi gặp lại nàng và trải qua những lúc tuyệt vọng thì tôi còn mong gì hơn nữa ...tôi chỉ muốn ngày hôm nay nó cứ kéo dài mãi ...dài mãi ...

_Anh đang nghĩ gì vậy ? Sao không trả lời em ??? - Tôi giật mình ngoảnh lại, thấy nàng khẽ nhíu mày. Tôi mỉm cười nói :

_Em còn nhớ bức thư em viết cho anh ko ? Trước khi em vào Nam ý !

_Sao không nhớ ...?

_Tại sao lại đột ngột như vậy? - Toi quay sang nàng.

_Em cũng ngỡ ngàng đâu có khác gì anh, từ lúc em biết mình sắp phải xa anh tới lúc đi cũng chỉ gói gọn trong 3 ngày ngắn ngủi, em mong được gặp lại anh chí ít là một lần thôi cũng được, nhưng ba ngày không thấy anh tới lớp, em nghĩ là anh muốn tránh mặt em ...- Giọng nàng hơi nghẹn.

_Tránh mặt ....?? - Nụ cười của tôi bỗng chuyển sang tê tái.

_Em muốn được gặp anh trước khi đi, muốn được nhìn thấy anh, không cần nói gì cũng được, chỉ cần nhìn thấy anh thôi ...mấy buổi học cuối em luôn nhìn về chỗ anh ngồi, luôn ngóng ra cửa lớp để hy vọng nhìn thấy anh tới ...nhưng ...- Nàng nức nở, nươc mắt lưng tròng.

_Có nhiều chuyện khó thể nói hết được ...- Tôi trìu mến đưa tay quyệt những giọt nước mắt đang lăn dài trên má nàng. Rồi nhẹ nắm lấy tay nàng đi về phía đường ray.

_Giá như em biết anh cũng nhớ em và muốn gặp em đến nhường nào ? Ba ngày ấy đối với anh cũng là những ngày ác mộng kinh khủng ! Tiếc là số phận trêu ngươi, tất cả những gì anh có thể làm được là chạy theo làn đường ray này và tuyệt vọng nhìn đoàn tàu dần mang em đi ...-Tôi nói, đưa mắt nhìn, hình ảnh hai thằng thất thểu trong buổi chiều ảm đạm hôm ấy bỗng nhiên lại hiện về rồi nhòa đi theo những xúc cảm xót xa.

_Hôm ấy anh cũng chạy ra đây ...anh đuổi theo em ư ...?- Nàng thảng thốt.

_Thằng Sơn nó tới sớm hơn thì anh đã có thể gặp em rồi ...giá như ...-Tôi đang định nói tiếp thì nàng đưa tay chặn miệng tôi, rồi nàng ôm chầm lấy tôi... Chẳng thể kìm được nữa, tôi cũng ôm lấy nàng, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.

_"Hoàng tử mít ướt, đừng khóc nữa .." - Chẳng biết nàng đang nói, hay là lời thì thào từ trong sâu thẳm tiềm thức của tôi vọng về, tôi chẳng thể phân biệt nổi nữa, đó là câu đầu tiên trong bức thư nàng viết cho tôi, bức thư ngày nào với những dòng chữ nhòe mực, nàng bảo tôi đừng khóc nhưng chính nàng cũng chẳng thể ngăn nổi những dòng lệ ấy...

Dịu dàng ôm lấy thân hình đang thổn thức của nàng, nhìn xa xa phía đường ray kia bỗng thấy chính hình ảnh mình ngày trước đứng đó và ngoảnh lại nhìn mình mỉm cười, rồi tôi hướng mắt về phía chân trời, nơi ấy đang có nhưng tia nắng le lói hiếm hoi của mùa đông chiếu rọi ...

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh là một truyện teen được đăng tải miễn phí tại web đọc truyện

21-07-2016 16 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Thử Yêu Côn Đồ

Thử Yêu Côn Đồ

Tên truyện: Thử Yêu Côn ĐồTác giả: WinnyThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 42 chương
Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào là một truyện teen không chỉ có chút hài hước mà vô cùng, vô

24-07-2016 3 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tên truyện: Em Là Cô Ấy Thứ HaiTác giả: KemThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

26-07-2016 24 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Hoa Linh Lan

Hoa Linh Lan

Tên truyện: Hoa Linh LanTác giả: GàoThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

23-07-2016 15 chương
Khoảnh khắc

Khoảnh khắc

Cô đáp không do dự. Cả người lảo đảo bước qua, giọng nói cũng đã ngà ngà say. Gió

30-06-2016
Cỏ mềm

Cỏ mềm

...Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết

28-06-2016
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương