_Gì vậy anh ? Nghị lực đã đến giới hạn rùi à ? – Nàng buông lời giễu cợt .
bạn đang xem “Ranh Giới ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!_Không, hình như sắp mưa !
_Sắp rồi chứ hình như gì nữa .
_Em có thấy không ? – Tôi quay lại phía nàng .
_Thấy gì ! Chớp hả ? – Nàng tròn mắt nhìn tôi tỏ vẻ khó hiểu .
_Không, em nhìn theo ánh chớp, hướng vào phía rừng qua mấy rặng bạch đàn kia kìa !
Nàng nhìn theo hướng tôi chỉ, qua ánh sáng nhập nhằng, thấp thoáng bóng một ngôi nhà tranh nhỏ ẩn hiện sau hàng cây .
_Sao hả anh ? – Nàng khẽ nhíu mày nhìn tôi .
_Nếu trong ấy có người, ta sẽ nhờ họ giúp ! – Mắt tôi ánh lên niềm hy vọng .
_Làm gì có ánh đèn đâu, em thấy tối om à ! Thôi đi đi anh, em sợ ma lắm – Nàng hoảng sợ bấu chặt vào vai tôi .
_Đi đâu ? Giữa trời sắp đổ cơn mưa thế này à, đuốc thì sắp tàn rồi – Tôi thở dài thườn thượt .
_Nhưng ...
_Không có nhưng gì cả, em chờ ở đây ! – Tôi ngắt lời nàng, rồi dựng chân chống xe, cầm lấy ngọn đuốc định bước vào .
_Không ! Không chịu ở lại một mình đâu ...ối !! – Nàng luống cuống nhảy vội xuống xe, nhưng đứng không vững nên lại khuỵu xuống .
_Trời đất ơi ! Ngày xưa em đâu có nhát ma đến vậy đâu, giờ anh mới biết đấy ! – Tôi chạy lại dìu nàng đứng dậy .
_Ngày xưa dù đi trong đêm tối, mưa gió, nhưng lúc nào anh cũng ở bên em nên em không sợ, bây giờ anh bỏ em lại đây, em biết làm thế nào ...! – Nàng mếu máo, mắt ngân ngấn nước .
_Ai bảo là anh bỏ em lại đây, em chỉ đứng đợi anh một chút thôi mà ...ngoan nào ! – Tôi mỉm cười ôm nàng .
_Không đợi, đi thì cùng đi – Nàng kiên quyết không chịu buông tôi ra .
_Thôi được rồi ! – Đến nước này thì tôi cũng chào thua .
_Vậy cầm lấy đuốc này – Tôi đưa ngọn đuốc cho nàng, rồi phi chiếc xe vào một bụi cây gần đó, vơ lá bạch đàn phủ lên trên . Sau đó quay lại ngồi xuống trước mặt nàng .
_Gì vậy anh ??
_Còn hỏi !
_Thôi em đi được mà, không phải cõng đâu – Nàng xua tay .
_Đứng đã không vững mà còn đòi ! Em chọn đi, một là để anh cõng, hai là ngồi lại đây trông xe !
_Nhưng mà ... – Nàng ngập ngừng .
_Lại nhưng rồi, ngày xưa dẫm lên lưng người ta để leo tường vào trường, giờ còn ngại ngần gì nữa – Tôi nháy mắt .
_Đáng ghét ...! – Nàng đỏ bừng mặt, đấm thùm thụp vào lưng tôi . Rồi cũng nhoài xuống ôm lấy cổ chịu để cho tôi cõng .
_Ái chà, nặng hơn ngày xưa nhỉ ! – Tôi vừa đứng lên vừa lè lưỡi, nhưng chưa hết câu thì cái tai đã nẩy màng nhĩ, ong ong bởi cú véo của nàng .
_Đau !! – Tôi nhăn nhó .
_Đáng đời – Nàng cất giọng đắc thắng .
_Thôi xin , giơ đuốc ra phía trước đi cho người ta nhờ !
Ánh đuốc sắp tàn chỉ trực tắt trước những cơn gió ập đến. Tôi dò dẫm cõng nàng trên lưng bước vào trong khu rừng bạch đàn, sấm đã kéo về báo hiệu một cơn mưa lớn, trời càng về đêm càng lạnh buốt ...Dù có trí tưởng tượng cực kỳ phong phú, nhưng tôi cũng chẳng bao giờ dám mơ đến một tình huống oái ăm như thế này khi gặp lại nàng ...
“Cuộc đời luôn chứa đựng những sự bất ngờ” – Câu nói tuy đơn giản, nhưng không biết tôi sẽ còn phải nhẩm đi nhẩm lại bao nhiêu lần nữa ....?
c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d
_Em đã bảo là làm gì có người ! Anh chẳng chịu nghe em gì cả - Nàng bấu chặt lấy tôi, nói như sắp khóc .
Tôi đứng nhìn vào trong ngôi nhà được ghép dựng bằng những mảnh ván, cũng khá là chắc chắn, nếu không đã bị gió quật đổ rồi .
_Hình như là của những người khai thác bạch đàn họ dựng lên rồi bỏ lại đây thì phải – Tôi cất giọng trầm ngâm .
_Thôi đi ra đi anh ! – Nàng sốt sắng giục tôi .
_Uhm ! – Tôi ngán ngẩm quay người định bước ra . Bất chợt ánh đuốc tắt ngấm, không gian lại trở nên tối om mù mịt . Tôi chỉ cảm nhận thấy từng hạt mưa lạnh buốt đang rơi xuống ngày một dày hơn, và gió lạnh tạt vào người ...
_Xẹttttt !! Đoàng oàng oàng ...!!! - Bất chợt một tia sét rạch ngang bầu trời, kèm theo tiếng nổ đinh tai nhức óc .
_Mẹ ơi ! – Tôi hồn vía lên mây, thét lên khiếp đảm . Rồi cõng nàng chạy tọt vào trong nhà . Bỗng tôi vấp phải một cái gì đấy, khiến cả thân hình bị hẫng rồi ngã chúi dụi về phía trước .
_Bốp !!! – Tôi thấy mắt tóe lửa, đầu ong ong .
_Ngọc ...!! – Trong cơn choáng váng tôi thều thào gọi tên nàng, rồi lịm dần ...lịm dần ....
Chương trước | Chương sau