Ranh Giới

Ranh Giới


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 36
5 sao 5 / 5 ( 50 đánh giá )

Ranh Giới - Chương 12

↓↓
Tuổi Đời Mênh Mông ....

Đêm đã về khuya . Mưa vẫn rơi tí tách , đèn đường đã tắt hết , thi thoảng một vài ánh đèn pha nhạt nhòa của 1 chiếc xe máy , hay ô tô nào đó phóng vụt qua , rồi trả lại cho con phố một không gian lạnh lẽo, tối om và tĩnh mịch ,đâu đó văng vẳng tiếng rao của những người bán đồ ăn đêm . Bụng sôi sùng sục ,ngồi thu lu dưới mái hiên của một cửa hàng bán quần áo như một thằng bụi đời. Tôi cũng chẳng buồn để ý xem phố này là phố gì nữa , đầu óc trống rỗng . Chiều tối , tôi chỉ biết rảo bước đi , đi mãi , đi không có định hướng nào cả . Đến khi mỏi gối , chùn chân gặp trận mưa rào , tôi mới chui vào đây để trú ...

Ngước nhìn từng giọt nước đang nhỏ từ mái hiên xuống , tôi cảm thấy chạnh lòng . Vậy là cuộc đời sinh viên của mình đã được khởi đầu theo cách không thể ấn tượng hơn , chẳng biết giờ này mẹ đang làm gì ? Mấy hôm xuống đây , cứ tối nào là tôi cũng phải điện về nhà thông báo tình hình cho mẹ . Tối nay không thấy tôi điện , chắc mẹ phải lo lắng lắm . Liệu mẹ có xuống đây tìm tôi không , nếu biết tôi đang ở trong hoàn cảnh như thế này , mẹ sẽ buồn lắm ? Đã hai lần tôi khiến mẹ phải mất ăn mất ngủ rồi , nghĩ đến vậy , nước mắt tôi tuôn rơi lã chã ...

c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d

bạn đang xem “Ranh Giới ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

_Mẹ ơi ! Mẹ ...

Cánh cửa mở toang ra , tôi ngước nhìn lên ! Thấy đôi mắt mẹ sưng húp . Đau xót tôi gào lên :

_Mẹ ....!!!

Tôi nhảy vào lòng mẹ , mẹ cũng ôm chầm lấy tôi , bế tôi lên , mẹ lấy tay quyệt nước mắt cho tôi nghẹn ngào :

_Con đã đi đâu cả đêm qua vậy , con biết mẹ đã lo lắng cho con như thế nào không , mẹ đã đi tìm khắp ...?? -Chưa nói hết câu mẹ bật khóc nức nở .

_Con xin lỗi ...con xin lỗi ! -Tôi cũng òa khóc theo .

_Con không có lỗi gì cả ...lỗi là tại mẹ , mẹ đã không thể mang đến cho con trai bé bỏng của mẹ một gia đình trọn vẹn .-Mẹ ghì chặt tôi vào lòng .

_Không , con không cần gì cả , con không cần ông ấy , con chỉ cần có mẹ mà thôi , chũng ta hãy cứ sống như thế này , mẹ nhé -Tôi nép vào lòng mẹ thổn thức .

_Con trai tôi đã lớn rồi .- Mẹ mỉm cười , vuốt tóc tôi , và ôm thân hình bé bỏng đang run rẩy của tôi vỗ về :_Hãy là niềm tự hào của mẹ con nhé !

c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d

"Hãy là niềm tự hào của mẹ con nhé !" - Tiếng mẹ văng vẳng bên tai tôi , tôi cắn chặt răng . Cố không để bật ra tiếng khóc , tôi không thể mãi là một cậu bé yếu đuối như ngày xưa được , phải bản lĩnh hơn vì cuộc sống còn rất nhiều sóng gió phía trước ...

_Buông tôi ra ! Buông ra ..!! -Tiếng quát của một người phụ nữ nào đó vọng đến giữa không gian im ắng , tôi giật mình .

_Làm gì mà khó khăn với nhau thế , mới hôm qua còn tình cảm với anh lắm mà .-Là giọng một người đàn ông cười nham nhở :

_Hôm nay cho anh nợ đi , mai anh trả !! Nhé kưng ..

_Khốn nạn , buông ra ...

_Đi theo anh đi em !

_Bốp ..bốp ..

_Á con phò này ! Mày giám tát tao hả ...này thì tát này ...

Hết kiên nhẫn , máu trong người sôi lên . Tôi lao đến nơi đang xảy ra cãi vã ...

_Chasttttt....!! - Gã đàn ông ngã sóng soài dưới đất sau khi lĩnh trọn cú đấm của tôi , vẫn chưa hết choáng váng gã trợn mắt nhìn tôi :

_Mày ...mày là thằng nào !?

Tôi đứng thẳng người , ưỡn ngực lên , đứng chắn trước người phụ nữ , mắt long lên sòng sọc . Đối với tôi , bất cứ kẻ nào đánh đập , ngược đãi phụ nữ và trẻ em đều thật đê hèn .

_Ông cút đi trong khi tôi còn đang giữ được bình tĩnh .-Tôi gằn giọng .

Gã đàn ông lập cập đứng dậy , chỉ tay vào mặt tôi lắp bắp :

_Mày …oắt con , mày thích xen vào việc người khác …nhớ mặt tao đấy !

Rồi gã quay đi , chay mất hút vào trong bóng tối .

Tôi quay lại đỡ người phụ nữ dậy :

_Cô không sao chứ ạ ?

_Nhìn tôi già lắm hay sao mà cậu gọi tôi là cô ?

_Vâng ! Chị ..chị không sao chứ , sao chị đi đâu về muộn vậy , con gái đêm hôm khuya thế này đi lại ngoài đường nguy hiểm lắm , chắc người thân của chị phải lo lắng lắm !

_Người thân ..người thân à ..?-Người phụ nữ ngửa mặt lên trời cười sằng sặc , tiếng cười chua chát khiến tôi bối rối vô cùng . Cười một hồi rồi chị ta hất hàm hỏi tôi :

_Thế cậu đi đâu vào giờ này , trông mặt cậu khôi ngô tuấn tú , chắc không phải loại đầu đường xó chợ , hay là trốn bố mẹ ra đây tìm mùi đời ?

_Mùi đời …! –Tôi lúng túng gãi đầu , thực ra tôi cũng chả hiểu “mùi đời” theo tiếng lóng của chị ấy nói là cái quái gì cả , tôi ấp úng :

_Không ..! Em …em !

Bỗng nhiên bụng tôi sôi sùng sục …Người phụ nữ tròn mắt nhìn tôi :

_À ! Thì ra là cậu đang đói .

Nói đoạn chị ta bước mấy bước rồi quay lại hất hàm gọi tôi :

_Đi thôi chứ !?

_Đi đâu ạ ..?

_Chẳng phải là cậu đang đói bụng sao ? Đi kiếm chút gì ăn chứ còn gì .

_Nhưng ..em ..em !

_Không sao , cậu cứu tôi , tôi phải trả ơn cậu chứ , đừng ngại !

_.....

_Nào , không nhanh người ta đóng cửa bây giờ !

_Ùng ..ục ..!!-Cái bụng lại sôi lên , cơn đói trào lên cồn cào . Chẳng đắn đo gì nữa tôi liền chạy lại lấy cái balo rồi bước theo chị ý , thấy chị vừa đi vừa lầm nhẩm hát , bài gì nghe quen quen !? Hình như là bài “Tuổi đời mênh mông” của Trịnh Công Sơn .

c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d

Quán phở hè đường về đêm khách vắng tanh , chủ quán cũng sắp sửa dọn hàng . Chỉ còn chờ 2 người khách cuối cùng ...

_Soạp , soạp …!! –Tôi bưng bát phở lên húp sạch nước dùng . Đặt bát xuống liếm mép tỏ vẻ vẫn ..hơi thòm thèm .

_Nữa không ? – Chị nhìn tôi hỏi , rồi không để cho tôi kịp trả lời , chị quay vào gọi bà chủ quán :

_Cho thêm bát nữa đi !!

Bát phở nóng hổi được bưng ra tiếp , thoáng chút ngại ngùng xã giao , tôi lại vục mặt vào ăn ngấu nghiến . Châm một điếu thuốc , rít một hơi , nhả khói ra rồi chị nhìn tôi thích thú :

_Chà , cậu em ăn khỏe thật , lần đầu tiên chị thấy có người ăn liền 4 bát phở đấy .

Đang nhồm nhoàm nhai tôi ngẩng lên nhìn chị ngạc nhiên :

_Ơ , sao chị lại hút thuốc ?

_Thì đã sao !

_Con gái hút thuốc là không tốt !

Chị lại ngửa mặt lên trời cười ngặt nghẽo trước ánh mắt khó hiểu của tôi , rồi chị lại đưa điếu thuốc lên môi , khuôn mặt chị khá xinh xắn , nhưng tiều tụy và đượm buồn , mái tóc cắt ngắn nhuộm màu hạt dẻ uốn xoăn lại . Chị chẳng nói gì cả , cứ ngước đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng tối trước mặt . Tôi cũng chẳng muốn hỏi nữa , hình ảnh con gái hút thuốc có lẽ tôi chỉ nhìn thấy trên phim ảnh , chứ chưa từng thấy ai hút ngoài đời cả , đúng là cuộc sống với tôi còn quá nhiều điều lạ lẫm …

_Chị đã đi làm chưa ạ ? Hay còn đi học ! –Vừa ăn tôi vừa kiếm chuyện để phá tan bầu không khí im ắng .

_Đi làm rồi ?

_Vậy chị làm về cái gì ạ ?

Rít hơi thuốc thật sâu , chị ngửa mặt lên trời phả khói rồi buông một câu lạnh lùng :

_Làm gái ..!

_Sặc ..!-Từng dòng nước phở sộc lên mũi , vơ vội lấy mấy tấm giấy ăn , tôi vừa lau vừa nhìn chị sửng sốt , miệng lắp bắp :

_Làm ...làm ..làm gái ?

Rít thêm một hơi thuốc nữa , chị phả khói vào khuôn mặt đang đần thối của tôi :

_Cậu em cứ như từ dưới đất chui lên vậy ,thôi ăn tiếp đi .

_Em đủ rồi !-Tôi buông đũa đứng dậy , trong lòng dậy lên một cảm giác ghê tởm xen lẫn khinh bỉ .

Dường như chẳng mấy để ý đến thái độ đó của tôi , chị điềm nhiên hút nốt điếu thuốc ,giụi tàn rồi đứng dậy :

_Tính tiền đi bà chủ ..!

c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d

Chắc tầm này cũng phải 1,2 giờ sáng gì đó . Bóng tối lờ mờ , xe cộ đã vắng hẳn . Giữa lòng đường có 2 người đang đi , một người khoác balo đi trước , một người đi sau ...

_Cậu định đi đâu vào giờ này ?

_Tôi về nhà .

_Cậu có nhà ở đây sao ?

_Chị đâu nhất thiết phải quan tâm đến điều đó !

Có tiếng quẹt lửa đằng sau , rồi lại tiếng phả khói .

_Cậu coi thường tôi lắm phải không ?

_......

_Phải không cậu trai trẻ ?

_Sao chị cứ lẽo đẽo theo tôi thế nhỉ !-Tôi quay lại gắt : Chị về đi , chúng ta ở 2 thế giới hoàn toàn khác nhau , nên chẳng có chuyện gì để nói cả !

Chị sững lại , nhìn tôi sửng sốt . Tôi lạnh lùng quay người bước đi tiếp .

_Cuộc đời này không phải lúc nào cũng trải một màu hồng đâu cậu bé , nếu đã bước vào thì phải học cách đương đầu , nỗ lực vượt qua , và chấp nhận sự thật dù cho cay đắng và nghiệt ngã đên đâu . Tôi xin lỗi đã làm phiền cậu ...

“Màu hồng à” Tôi vừa bước vừa cười thầm trong bụng . Cuộc đời mình từ lúc sinh ra đến nay được trải toàn màu hồng sao ??? Với lại chị ta , một gái làm tiền đâu có tư cách gì để dậy khôn tôi . Dù tôi có thể vẫn là cậu bé nhưng ít ra cũng là một tri thức tương lai , chị ta không có tư cách để nói chuyện chứ đừng nói dạy đời ...

_Hụ ...hụ ...hụ ! -Bỗng có tiếng ho rũ rượi cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi , tôi giật mình quay lại , xa xa , chị đang gục xuống , vẫn ho không ngừng , màn đêm như đang bao trùm và nuốt lấy bóng dáng nhỏ bé của chị , tôi bĩu môi quay người bước tiếp miệng lẩm nhẩm :

_Ai bảo chị hút thuốc cho lắm vào !

Tiếng ho vẫn miên man không dứt , đi được vài bước thì tôi sững lại , trong lòng bỗng dậy nên một niềm thương cảm :”Dù chị ta có là gì đi chăng nữa thi chị ta cũng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối , sao mình lại có thể vô tâm như vậy nhỉ ?”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Lạc Lối Mê Cung

Lạc Lối Mê Cung

Đây là một truyện teen thuộc thể loại Twilight Saga đồng nhân, xuyên không, huyền

21-07-2016 12 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Tên truyện: Gặp Anh Trong Chiều MưaTác giả: Himasu RinThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 25 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Vì ta quá yêu chủ nhân

Vì ta quá yêu chủ nhân

(khotruyenhay.gq) - Đây là câu chuyện về một cậu bé với ánh mắt lương thiện, cậu bé

01-07-2016
Ghim lòng

Ghim lòng

Những lỗi lầm, bội phản, nỗi đau qua năm tháng ta có thể dần xóa nhòa. Thế còn vết

29-06-2016
Chỉ vì yêu

Chỉ vì yêu

(khotruyenhay.gq) - “Người ta” có vợ thì đã sao, giàu thì đã sao, Thụy không cần cả

29-06-2016

XtGem Forum catalog