XtGem Forum catalog
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 87 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 93

↓↓
- Anh điên à ! Đua xe kiểu gì lại để tai nạn nặng như thế ! Nằm viện nửa tháng nữa thì còn ôn thi đại học kiểu gì ! Học đã dốt lại còn lười nhác và hay gây chuyện ! Anh …

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Im miệng lại ! – Bùi Quang bị bó bột gần như là khắp người, tâm trạng anh vốn đã rất xấu, bức bối suốt mấy tuần nay ! Minh Thư ngày nào cũng đến thăm nhưng cứ lải nhải mãi mấy câu khiến anh phải hét lớn !

Minh Thư trừng mắt, hắn ta bây giờ nằm một chỗ mà còn hung hăng như thế đấy !

- Đồ chết bầm ! Tôi đến chăm anh, không cảm ơn thì thôi lại còn có thái độ như thế à ! Đồ khó ưa ! Chả trách anh sắp chết mà không ai thèm đến !

- Ngu ngốc ! Im ngay ! – Bùi Quang gào to át tiếng Minh Thư. Anh là cấm không cho ai bén mạng tới !

- Đồ chết bầm ! Anh dám mắng tôi à ! Đã thế tôi để anh chết dí ở đây luôn !

Bùi Quang liếc nhìn bộ dạng dữ dằn của Minh Thư, hừ lạnh :

- Đúng thế ! Cô đi đi ! Phiền phức !

Minh Thư đứng bật dậy :

- Anh dám đuổi tôi ! – cô cười nhạt – Đúng rồi ! Anh chỉ muốn Vy Anh tới thăm, còn người khác anh đều cho là ngứa mắt chứ gì !

Bùi Quang như không nghe thấy, chiếc khuyên tai bên trái nằm im lìm.

- Nói cho anh hay , Vy Anh bây giờ không biết anh là ai đâu.

Minh Thư vừa dứt lời, không gian liền trở nên kì dị.

- Cô vừa nói gì ? Vy Anh không nhận ra tôi là thế nào ?

Minh Thư lảng tránh ánh mắt truy bức của Bùi Quang, cô vì quá tức giận mà đã vô tình nói ra điều cấm kị kia.

- Nói mau ! Vy Anh làm sao hả !

Bùi Quang luôn có một dự cảm xấu mấy hôm nay, chắc chắc bên ngoài đang xảy ra chuyện gì đó !

- Tôi không biết ! Tự anh đi mà tìm hiểu !

Minh Thư ném vỏ táo vào người Bùi Quang rồi chạy biến.

***

- Bố, bố ơi !

Cô bé có đôi mắt to tròn mừng quýnh bám vào chân người đàn ông nhưng bị ông ta hất ra, ông xô cô bé :

- Tao không phải bố mày, rõ chưa !

Cô bé ngã xuống nền gỗ, mắt ngập nước nhìn ông trân trối.

- Mày thấy không hả ! Mẹ con mày là đồ bỏ đi. – Một người phụ nữ mắt một mí cười sặc sụa, gần đó là cô nhóc có khuôn mặt hao hao giống bà, cô hung hăng đánh tới tấp lên người Vy Anh :

- Chết đi này ! Dám gọi bố tao này ! Dám cướp anh Duy Phong này ! Chết đi !

Vy Anh không khóc, cô cắn chặt môi chịu đòn.

Quanh đó, Trường Doãn, Hoài Thanh và Hoài Mai thích thú nhìn cô.

- Lũ khốn ! Không được đánh con tôi !

Ở trong góc căn nhà gỗ, bà Diệp hét lên. Bà mới tỉnh lại sau trận đánh nhừ tử của đám du côn.

Bà kinh hãi khi thấy Vy Anh dù bị đánh đập thế nào vẫn không khóc hay kêu la .

Có phải do đã quá quen với việc này rồi không ? Tim bà thắt lại, bà vừa giằng tay ra khỏi dây thừng vừa hét :

- Lũ mất nhân tính. Bọn mày đối xử với đứa con nít như thế à ? Chúng mày là đồ ******** !

Chát !

Một cái tát giáng thẳng vào mặt bà.

- Câm miệng ! Đây là cái giá mày phải trả cho việc cướp chồng tao.

Bà Diệp nhìn Hoài Thanh đầy căm phẫn. Chính bà ta là nguyên nhân gây nên bi kịch này !

Rồi bà nhìn người đàn ông đứng cạnh Hoài Thanh.

Trường Doãn thoáng ngần ngại liếc qua Hoài Thanh rồi cũng lớn tiếng mắng **** bà

Hoài Mai, em bà ta cũng xông đến cho bà vài bạt tai :

- Đồ đàn bà hư hỏng ! Mày là đồ vô liêm sỉ.

Bà Diệp vẫn không hiểu tại sao người đàn bà này đối với bà rất tàn nhẫn. Bà ta chỉ nhằm vào bà mà bạo hành!

Giữa những đợt đòn trút lên người xối xả, bà nghe thấy tiếng khóc thét vang khắp căn nhà gỗ.

Vy Anh chạy tới, dang hai tay chấn ngang che cho bà.

- Không được đánh mẹ tôi ! Không được đánh mẹ ,người xấu !

- Cút ra mau, oắt con !

- Con ranh này, mày chán sống à !

Bà Diệp thất kinh khi thấy bọn chúng nhè Vy Anh đánh đập dã man, khuôn mặt bầm dập đầy thương tích, máu bắt đầu rỉ ra.

Vy Anh vẫn kiên quyết che cho bà, miệng lẩm nhẩm điều gì đó rất khẽ …rất khẽ …

***

- Anh Duy Phong ! Mau cứu em ! Anh Duy Phong !

- Đừng sợ ! Là anh đây ! – Duy Phong đánh thức Vy Anh khỏi cơn ác mộng, anh ôm cơ thể đang run rẩy . Vy Anh khóc, kho ảng nước nóng hổi từ mắt cô điên cuồng trào ra thấm đẫm ngực áo anh . Cô khóc nhiều đến nỗi thể xác mệt nhoài tựa hẳn vào anh.

Duy Phong đau đớn khi những giọt khóc đang đem theo từng chút chất sống của cô trút bỏ.

- Là anh ! Bé con, là anh !

Vy Anh vẫn không ngừng khóc, cô cắn ghì môi dưới, nước mắt tưởng như không bao giờ cạn kiệt còn cô đã như tan ra.

Duy Phong đỡ Vy Anh nằm xuống khi cô đã lịm đi, anh lặng lẽ lau mặt cho cô rồi đến bàn tay nhỏ nhắn.

Chiếc nhẫn kim cương ấy vẫn sáng lên trên ngón tay nhợt nhạt của cô, Duy Phong chợt khựng người lại …Có phải anh đang trói buộc cô không ?

Biết Vy Anh nhớ ra sẽ rất nghiêm trọng, anh vẫn cố chấp mang cô về cạnh mình …

Nhưng dù để anh lựa chọn một lần nữa, vẫn là như vậy.Bởi mỗi tích tắc trôi qua, anh đều muốn nhìn thấy cô.

Duy Phong cởi giày, leo lên giường nằm cạnh Vy Anh.

Nắng dịu nhẹ hắt lên gương mặt lạnh lẽo của anh, nơi đáy mắt anh chứa một nỗi đau thâm trầm.

Vy Anh ngủ thật ngoan, người áp sát vào anh nũng nịu. Giây phút bình yên hiếm hoi này khiến tim anh càng thêm thắt lại.

Anh đặt nụ hôn lên trán cô :

- Bé con, cần em.

***

- Trong một khu rừng nọ, có cáo và thỏ con cùng sống chung. Thỏ con rất dễ thương, được mọi loài cưng chiều. Còn cáo, là kẻ thống trị khu rừng đó, ừm, cáo rất đẹp trai nhé ! Thỏ con của chúng ta lại mê trai nên thỏ đã yêu cáo ! Vậy là thỏ quyết định theo đuổi cáo ! Cáo không có tế bào cảm xúc nên không để ý tới thỏ . Thỏ rất buồn, khó c lóc, vật vã và đau khổ đến nỗi ăn sạch cỏ khu rừng đó ! Cáo tức giận nên lôi thỏ con về hang để trừng trị. Rồi dần dần, cáo cũng đã yêu thỏ con.

Trúc Vũ cười , mỗi ngày cô đều đem một chuyện kể cho Vy Anh nghe.

- Happy end ! Cậu có thấy hay không ?

Vẻ mặt Vy Anh vẫn đờ đẫn, cô nhìn chằm chằm vào Trúc Vũ với đôi mắt trống rỗng.

- Vy Anh, cậu làm ơn , đừng như thế này nữa ! – Trúc Vũ nức nở, lay mạnh người Vy Anh – Cậu có biết mọi người đều đang rất đau khổ vì cậu không ? Vy Anh à, chuyện 10 năm trước đã qua rồi mà ! Cậu bây giờ có tất cả ! Cậu hãy tỉnh lại đi Vy Anh ! Tớ xin cậu , cầu xin cậu.

Mạnh Vũ ôm Trúc Vũ đang bị kích động ra khỏi Vy Anh.

Nguyễn Huy thở dài đặt vào tay Mun chiếc khăn giấy :

- Đợi Vy Anh khỏi rồi mình làm đám cưới nhé ?

Mun gật đầu với khuôn mặt buồn rười rượi.

Rồi chợt gian phòng nặng nề vang lên tiếng nói khẽ .

Vy Anh cười, cô nhìn ra chiếc xích đu với ánh mắt ấm áp, vui vẻ nói :

- Anh Duy Phong, anh hôm nay thế nào ? Có nhớ em không ?

***

- Tôi muốn thấy cô ấy trở lại bình thường ! – Duy Phong mệt mỏi dựa người trên sofa, anh nhắm mắt lại , dáng người cao lớn đã gầy hẳn đi.

Vy Anh đã như thế suốt một tháng rồi ! Bệnh tình ngày một trầm trọng hơn !

Vy Anh bây giờ rất hay nói một mình, tất cả đều là những điều mà bé con nói. Cô không còn ngủ yên được nữa, kể cả khi ngất lịm đi thì nước mắt vẫn không ngừng trào ra.

Cô gầy đến mức khi bế cô, anh không có cảm giác là cô đang nằm trong tay mình !

Sự đau đớn khiến tay anh siết mạnh lại.

Người bác sĩ nhìn anh rồi e dè lên tiếng :

- Cậu chủ . Tôi đã thử hết tất cả phương pháp điều trị tâm lí rồi !

Sống lưng Duy Phong cứng đờ, anh rơi vào trầm mặc, giọng nói đầy tuyệt vọng :

- Không còn cách nào ?

Người bác sĩ không dám nhìn anh, ông khó khăn đưa ra câu trả lời :

- Tôi nghĩ nên đưa cô chủ vào viện tâm thần. Ở đó …

- Im miệng ! – Duy Phong rít lên, tay anh lật mạnh chiếc bàn thủy tinh.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Giá Như Em Là Con Gái

Giá Như Em Là Con Gái

Tên truyện: Giá Như Em Là Con GáiTác giả: Lee NaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 19 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Tên truyện: Vợ Lên Bảng Cho ThầyTác giả: suzyzaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

23-07-2016 12 chương
Cát và đá

Cát và đá

Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói

01-07-2016
Tình muộn

Tình muộn

Giờ cô đang hứng chịu hậu quả, một thằng nhóc (mà cũng không biết chính xác là

29-06-2016
Ấm đỏ

Ấm đỏ

- Tụi mình chơi trò giả vờ đi! - Như hai còn đười ươi? – Một bên mắt cô nhướn

27-06-2016
Mặn mòi vị biển

Mặn mòi vị biển

Vân bần thần nhìn ra biển, biển xanh ngút ngàn tầm mắt. Những con sóng quặn trào trồi

24-06-2016
Thầy giáo tôi

Thầy giáo tôi

(khotruyenhay.gq) Nhớ quá Thầy Thư ơi! *** Năm tôi học lớp 12, Trường bắt đầu có

28-06-2016
Phải chăng tình đầu...

Phải chăng tình đầu...

Chim non ơi, mày có mỏi cánh không? Hay mày đang tự do, vui vẻ mà quên mất cả việc mệt

25-06-2016