Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 133 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 84

↓↓
Căn phòng được bao quanh bởi những bức tường phối màu tươi sáng.

Chiếc rèm cửa màu xanh dương che bớt đi ánh nắng gay gắt bên ngoài.

Không gian yên tĩnh loáng thoáng tiếng rên rỉ :

- Anh Duy Phong, em không chịu được nữa !

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Nằm rên chiếc giường chất đầy gấu bông đủ các kiểu, vẻ mặt Vy Anh nhăn nhó đầy khó chịu, không ngừng than vãn .

Những ngón tay giữ lấy chiếc khăn đã thấm nước mát, Duy Phong ngồi cạnh bên, cẩn thận lau lớp phấn lem nhem trên mặt Vy Anh, đôi mắt anh tĩnh lặng.

Vy Anh không còn kêu la nữa,cứ như thế chăm chú nhìn anh, dần dần, khuôn mặt đáng yêu với những nét trẻ con đã xuất hiện .

Vệt phấn cuối cùng còn sót lại bên má Vy Anh biến mất, anh thẳng tay ném chiếc khăn kia xuống sàn rồi cúi thấp đầu nhìn Vy Anh với ánh mắt ngập tia cười :

- Bé con, là em rồi !

Vy Anh ngơ ngác …sau đó đột ngột nhoài người dậy ôm chầm lấy anh, chất giọng trong trẻo rất vui vẻ :

- Anh Duy Phong,anh về rồi !

Duy Phong lặng người, vẻ mặt anh thoáng biến sắc nhưng giọng nói vẫn thật trấn tĩnh :

- Ừ.

Vy Anh dụi mặt vào ngực anh, khẽ hỏi :

- Anh Duy Phong có nhớ em không ?

Duy Phong mím môi, nơi đáy mắt ánh lên đầy những tia phức tạp, anh lẳng lẳng gật đầu…

Vy Anh ngước lên nhìn anh, đôi mắt trong veo tựa sương mai :

- Anh nhớ em nhiều không ? Có nhiều như em không ?

Tay Vy Anh rời khỏi lưng áo anh, chưa kịp để anh đáp lời Vy Anh đã lại nói : – Anh Duy Phong, anh không nhớ em chút nào cả !

Vy Anh cúi đầu, nhỏ nhẹ nói :

- Anh sao lại đi mãi như thế. Em đã không thấy anh Duy Phong ở đâu cả.

Hơi thở lạnh lẽo của Duy Phong như ngưng đọng, ánh mắt anh tối lại…

Vy Anh…nhớ ra rồi sao ?

Không đúng …chỉ là do cơn say làm đảo loạn.

Anh kéo Vy Anh vào lòng, dỗ dành bằng chất giọng trầm ấm :

- Vy Anh, là anh đây !

Thân người nhỏ nhắn đang nép vào lòng anh trở nên cứng ngắc, Vy Anh hoang mang cất lời :

- Anh Duy Phong, Vy Anh là ai ? Anh đang nói chuyện với ai thế ?

Vy Anh hoảng loạn đẩy anh ra, cắn cắn môi đầy lo sợ :

- Anh Duy Phong, em là Bé con. Anh không còn nhớ em nữa à, tại sao lại không nhớ em thế ?

Mắt Vy Anh ngập nước, không ngừng lùi người ra phía sau :

- Anh quên em , anh quên em rồi. Tại sao lại quên em ?

Duy Phong tiến đến gần nhưng điều đó làm Vy Anh sợ hãi, lùi mạnh làm lưng chấn vào góc tường, kêu lên một tiếng rồi nhìn anh đầy đề phòng .

Tim anh đập những nhịp bất ổn, dáng vẻ lạnh lùng của anh mang theo sự đau đớn.

- Bé con !

Vy Anh không nghe thấy anh gọi, mặt chôn sâu vào hai chân, trong chiếc váy ngắn bó sát, Vy Anh lại càng thêm nhỏ bé.

Đôi vai không ngừng run rẩy.

Nỗi đau trong mắt anh ngày một thêm sắc nét, anh nhẹ nhàng đến bên, đưa tay chạm vào mái tóc rối …thật khẽ như muốn đánh thức Vy Anh ra khỏi cơn ác mộng ấy.

Vy Anh cắn chặt môi, nước mắt cuồng loạn trào ra, từng giọt óng ánh rơi xuống những hạt đá tinh xảo đính kèm trên váy.

Vy Anh dường như đang rơi vào một thế giới khác, nơi ấy tối tăm và lạnh lẽo …

Môi anh mím lại, nỗi đau thâm trầm hiện hữu trong mắt anh rất lớn , hơn cả thứ bóng đêm hay ánh sáng vẫn luôn ngự trị…

Những năm tháng ấy, có phải Vy Anh vẫn luôn chịu đựng thế này ?

Âm điệu trong giọng nói trầm lạnh của anh đã trở nên rất đỗi dịu dàng, anh khẽ gọi :

- Bé con !

Vy Anh từ từ ngẩng đầu, giương đôi mắt đờ đẫn nhìn anh.

Khoảng nước đan dày vào mi, môi vẫn cắn lại thật chặt.

Ngực anh chợt cuộn lên dữ dội, mỗi một giọt nước mắt của Vy Anh lại như là mũi tên xuyên thẳng vào tim anh.

Từng hơi thở của anh đều bị ghìm chặt và bóp nghẹn lại…

Vy Anh vẫn nép mình trong góc , đôi mắt trống rỗng vô hồn như thể đã chết, chỉ còn lại thân xác đang không ngừng run rẩy.

Môi Vy Anh đã rỉ máu nhưng vẫn muốn cắn thêm chặt…

Duy Phong đột ngột giữ lấy vai Vy Anh, mặc kệ Vy Anh đang hoảng sợ , anh nghiêng đầu ép môi mình vào nơi ấy.

Tiếng nấc của Vy Anh bị nuốt gọn, mắt anh khép lại, gương mặt lạnh lẽo đầy đau đớn.

Vy Anh ngồi im, không đẩy anh ra cũng không có ý phản kháng nhưng tay bấu chặt mép váy, cơn run rẩy càng lớn dần lên, nước mắt một thêm dày đặc.

Anh giữ lấy bờ vai nhỏ bé kia, khẽ nhíu mày.

Vy Anh … đang cắn mạnh vào môi anh.

Tay anh vẫn không chịu buông, môi vẫn không chịu rời, ánh mắt sâu thẳm như biển hồ nhìn Vy Anh …

Cứ như thế …cho tới khi miệng anh dính máu …của chính mình.

Qua màng nước lung linh, sự vô hồn trong mắt Vy Anh vơi đi tràn ngập những tia thương xót.

Có nét cười nhàn nhạt ánh lên nơi đáy mắt tĩnh lặng của Duy Phong…

Vy Anh đang dần lấy lại được cảm giác, không cắn anh nữa.

Anh cũng thả Vy Anh ra, tay quệt miệng một cách thờ ơ rồi ghé đầu sát Vy Anh, giọng nói đầy ma mãnh :

- Muốn cắn chết anh tới thế à ?

Vy Anh ngơ ngác nhìn anh, mặt trở nên ửng đỏ, người cũng nóng ran …

Đã trở lại rồi !

Duy Phong thở nhẹ ra,tay anh dời xuống eo Vy Anh rồi nhanh chóng ôm Vy Anh đặt lên chân mình.

Vy Anh yếu ớt giãy dụa, đôi chân khép chặt lại đầy ngượng nghịu, mép váy bị Vy Anh bám rịn lấy để che bớt phần hở hang.

Anh cười một tiếng rồi kéo chăn mỏng đắp kín chân Vy Anh.

Người Vy Anh thả lỏng hơn rồi gục đầu vào anh đầy mệt mỏi.

Có gió, rèm cửa màu xanh dương nhè nhẹ bay, những sợi tua rua đan vào nhau cùng sáng lên dưới nắng.

Vy Anh ngước đầu lên nhìn anh, cau mày lại đầy căng thẳng, tay từ từ vươn ra chạm thật nhẹ vào môi anh, giọng nói khe khẽ phát ra :

- Anh, có đau không ?

Duy Phong gỡ tay Vy Anh ra rồi…cắn cắn những đầu ngón tay nhỏ nhắn ấy, anh không nói gì, mắt nhìn Vy Anh đầy mờ ám.

Vy Anh không dám chống đối vì sợ anh đau, hít một hơi thật sâu rồi e dè nói :

- Anh đừng như thế được không ? Em …khó chịu.

Theo lời Vy Anh, anh buông ra thật nhưng môi lại tìm đến, hôn phớt lên mắt ướt , giọng trầm pha lẫn những âm khàn đặc :

- Anh rất đau !

Vy Anh như thế, anh có thể không đau được sao.

Vy Anh tưởng người kia đau vì bị mình cắn mạnh nên lại càng cảm thấy tội mình thêm lớn, căng thẳng lên tiếng :

- Em xin lỗi. Phải làm thế nào thì anh sẽ không đau nữa ?

- Hôn anh !

Hôn anh …như thế sẽ đau hơn mà …

Vy Anh xấu hổ, ngồi yên trên chân anh thật lâu rồi mới đáp thật khẽ :

- Anh sẽ hết đau thật chứ ?

Khoé miệng Duy Phong nâng lên vẽ ra nét cười tinh quái, anh gật đầu nghiêm túc rồi nhắm mắt chờ đợi.

Vy Anh hít một hơi sâu …lại một hơi sâu …

Hai tay nắm lấy vạt áo sơ mi, người từ từ nhấc lên tiến sát gần anh.

Cảm nhận được cơ thể Vy Anh đang nóng hừng hực, mỗi một chút di dịch đều run run đầy miễn cưỡng và e ngại.

Anh nghe thấy rất rõ nhịp tim hỗn loạn của Vy Anh khi gần sát với anh, tay đã muốn vàu nát áo anh.

Mãi vẫn không thấy động tĩnh gì, anh siết chặt vòng ôm có ý nhắc nhở.

Vy Anh quạy cựa, giọng phát ra đầy khó khăn :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19 là một câu chuyện tuổi teen rất hay được viết bởi 2 tác giả là

22-07-2016 2 chương
Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Tên truyện: Yêu Nhầm Người Gỗ ĐáTác giả: Tiểu LiênThể loại: Truyện TeenTình

26-07-2016 10 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Em Đã Là Thiên Thần

Em Đã Là Thiên Thần

Tên truyện: Em Đã Là Thiên ThầnTác giả: mrxau (vozer)Thể loại: Truyện Teen, VOZTình

22-07-2016 22 chương
Giá Như Em Là Con Gái

Giá Như Em Là Con Gái

Tên truyện: Giá Như Em Là Con GáiTác giả: Lee NaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 19 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Câu chuyện mùa đông

Câu chuyện mùa đông

Trên phố, một bà cụ đi chân đất đang nặng nhọc lê từng bước trên tuyết, đến

30-06-2016
Là cà phê. Là Thụy

Là cà phê. Là Thụy

Khi yêu Thụy, An còn trẻ lắm. Tóc mềm cực, hiếm khi uốn hay nhuộm. Làn da tay còn

24-06-2016
Thôi thương, thôi nhớ

Thôi thương, thôi nhớ

"Người ta cứ bảo em khôn, lấy ông Việt kiều đi Tây đi Mỹ cho sướng chứ theo chi chú

23-06-2016
Điều đặc biệt

Điều đặc biệt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Panda bảo

27-06-2016
Không thể rời xa

Không thể rời xa

(khotruyenhay.gq) Phong không nói không rằng, một mạch lao ra khỏi cửa và nhảy phốc xuống

29-06-2016
Mùa chim bẫy

Mùa chim bẫy

Nhìn anh tôi lại nhớ mùa chim bẫy về cùng mùa lúa chín với hương cốm thơm lừng thuở

24-06-2016
Gửi gió cho ngày nắng

Gửi gió cho ngày nắng

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên" "Mai tớ đi rồi,

24-06-2016
Bản năng hàn gắn

Bản năng hàn gắn

Trước sinh nhật ba ngày. Tôi ngồi trong rạp, một tay bốc bắp rang bơ ăn ngon lành, mắt

28-06-2016

Lamborghini Huracán LP 610-4 t