Teya Salat
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 94 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 78

↓↓
Có đợt gió ùa vào đem chiếc rèm cửa màu trắng đơn nhã khẽ tung bay.

Làn không khí mát dịu dần lạnh lẽo…nặng nề…

- Ta là sợ con bé không chịu nổi ! Ta cũng như cháu, cũng yêu Vy Anh hơn cả chính mình. Nếu biết mọi chuyện rồi sẽ thế này, ta đã trả Vy Anh về với cháu ngay từ hôm ấy !

Âm điệu trong những từ cuối câu của ông nhẹ bẫng, tắc nghẹn.

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hơi thở như bị ghim chặt bởi một nỗi ám ảnh đáng sợ.

Hôm ấy…

Là cái hôm để ông cho một Hoàng Anh Nhật tồn tại…

Ông còn nhớ đó là một ngày đông lạnh rét căm.

Bầu trời mang sắc xanh xám tẻ nhạt.

Căn biệt thự trắng tráng lệ đầy nổi bật trong là không khí mờ mịt nhưng không che dấu được sự đơn độc.

Khoảng vườn ba lá cỏ xanh mướt bị nhấn chìm bởi khối âm u đầy gió rét mướt.

Ông thẫn thờ đứng đấy rất lâu…

Không gian vắng lặng khiến tim ông một thêm lạnh ngắt, cái lạnh đến tê dại…

Nơi này từng là nơi ông cùng gia đình anh trai bên nhau…

Mặc dù thời gian của mỗi người đều rất hạn hẹp nhưng không hề ai cảm thất lạc lõng cả.

Những năm ông bà Hoàng đi đánh chiệm thị trường châu Âu , ông đã cùng Duy Phong ở đây.

Ông lao vào những bản thiết kế đồ sộ và được vinh danh là kỹ sự bậc nhất.

Duy Phong lao vào con đường thương trường ganh đua khốc liệt và đã trở thành Duy Phong bất bại.

Ông đi khắp đây đó để hoàn thiện những công trình tầm cỡ .

Duy Phong có mặt ở khắp tất cả những nơi có trụ sợ của tập đoàn để nắm hết mọi thứ về Khánh Phong.

Vẫn như thế, mỗi người đều khó dứt ra được khỏi sự nghiệp của mình…

Dù vậy, điểm dừng cuối cùng vẫn là căn biệt thự trắng này.

Nhưng bây giờ…

Căn biệt thự trắng lạc lõng giữa ngày đông xám xịt…

Sẽ phải rất lâu sau, mọi người mới quay trở lại !

Còn ông thì sao ? Có lẽ là…không bao giờ nữa rồi…

Ông nén tiếng thở dài, vẻ mặt trầm ngâm.

Từ khi biết mình bị vô sinh, ông đã chọn cho mình cách im lặng mà bốc hơi…

Ông không muốn nhận thêm bất kì cái nhìn dò xét hay những nghi vấn thêm lần nào nữa !

Hoàng Duy Thức – kỹ sư thiên tài.

Người ta nhìn vào cái danh lừng lẫy của ông và không kìm được sự thắc mắc và hiếu kỳ.

Tại sao ông vẫn chưa chịu lập gia đình…

Tại sao ông vẫn còn độc thân …

Ông không ngăn được họ và cũng không thể tự ngăn được chính mình rơi vào đáy sâu của tuyệt vọng.

Sợ nhất là những lúc chị Hoàng nhìn anh cười :

“ Chú ba, cho tôi bế cháu với chứ ! Duy Phong thì tôi không bế được lần nào rồi ! ”

Nỗi đau của ông lớn dần theo từng tích tắc, cho đến khi ông không còn có thể che giấu được nữa…không còn đối diện được nữa…

Vậy cũng đã gần một năm kể từ ngày ông ẩn cư bên Pháp.

Khung cảnh vẫn như xưa nhưng thấp thoáng sự lạnh lẽo đến tột độ…

Ông mỉm cười , nụ cười len lỏi những tia chua xót.

“ Xin chào Hoàng Duy Phong bất bại và ngang tàn !

Là chú có lỗi với cháu ! Không để lại một lời nào mà bỏ đi như thế.

Chú không tự mình thoát khỏi những đau thương mà số phận mang lại được. Chú đang chạy trốn chính bản thân mình. Để chú biến mất như thế, ít ra, chú sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn.

Duy Phong, chú tin chắc ngày cháu trở về đây cũng là ngày cháu thống trị hết thảy mọi thứ có trên thế gian này !

Rồi cháu sẽ yêu một người nào đó…

Nếu có thể, chú sẽ dùng hết tình cảm nơi chú để yêu thương, che chở và bảo vệ người đó cùng cháu.

Duy Phong, người mà cháu yêu nhất cũng sẽ chính là người chú yêu nhất !

Thế nhé !

À, đừng tìm chú. Chú sẽ tự lộ diện khi nào cháu cần chú.

Mà Duy Phong thì có lẽ không cần đến ai rồi. Haha !!!

Hẹn gặp cháu một ngày gần nhất… ( nếu có thể … )

Chú của cháu – Hoàng Duy Thức ”

Ông nhẹ nhàng đặt phong bì nhỏ vào thùng thư trước cửa.

Nhìn thật kĩ nơi này một lần nữa , ông quay người…

Bỗng lọt vào mắt là một chiếc xe hơi đang dừng lại …

Có người bước xuống, đi về phía căn biệt thự…

Ngay lập tức , ông nép người sau lùm cây gần đó.

Định bước đi , nhưng có một giọng nói đầy quen thuộc vang lên :

- Hai mẹ con nó chắc bây giờ chết rồi !

***

Không khí mát lạnh từ chiếc điều hòa bên trong khiến tôi dễ thở hơn phần nào.

Hai mắt bị ánh nắng chiếu vào chưa kịp thích nghi nên chỉ có thể thấy lờ mơ gian tầng thoáng đãng được bài trí khá độc đáo.

Những ma-nơ-canh cả người mặc những bộ trang phục bắt mắt được bày khắp nơi.

A, nơi đây là gì thế này…

Thẩm mỹ viện ? Shop quần áo ? … ?

Trong cùng một lúc, những suy đoán chen chúc lấy nhau làm đầu tôi làm đầu tôi muốn nổ tung !

Chợt…Tôi thấy chính mình !

Còn thấy cả thư kí Hoàng và trúc Vũ nữa !

Vẻ mặt của Vũ ngơ ngác y hệt biểu cảm của tôi.

Đưa mắt quan sát xung quanh, tôi không khỏi bị choáng ngợp.

Chúng tôi đang đứng trong một căn phòng lớn, những bức tường bao bọc xung quanh đều là những tấm gương lớn.

Còn chư hết kinh ngạc thì đột nhiên…hai tấm kính ngay trước mặt tôi dàn về hai phía…

Ồ …thì ra đây

Theo sau đó là một chàng trai có mái tóc đỏ rực, quần áo bụi bặm đầy những vết mài rách và dây xích nối quanh.

Phong cách này rất lập dị, nhưng có một thứ có thể chấp nhận được…Người này đẹp trai !

Người ấy bước về phía chúng tôi, ánh mắt lóe lên những tia kỳ lạ, dừng vài giây trên người hai đứa rồi chuyển sang thư kí Hoàng, giọng pha chút trêu đùa :

- Cậu đến rồi ! Tôi còn cứ tưởng phải đợi đến mai chứ !

Thư kí Hoàng hừ một tiếng rồi nói với vẻ vội vàng :

- Johnny, không còn nhiều thời gian nữa đâu. Mau lên, tôi cho cậu một tiếng !

Người có tên Johnny nhìn hai đứa tôi rất lâu, ánh mắt quét từ trên xuống dưới khiến tôi lạnh người.

Johnny nhíu mày một lúc sau đó nháy mắt với thư kí Hoàng :

- Từ đã nào, để tôi làm quen với người đẹp của mình đã chứ !

Không cần bảo nhau, hai đứa tôi cùng lùi ra phía sau vài bước.

Cái gì mà…người đẹp của mình !

Nghe thấy ớn lạnh !

Không bận tâm đến dáng vẻ đầy khiếp sợ của hai đứa, Johnny nở một nụ cười đầy thân thiện, giọng nói nhẹ nhàng :

- Chào hai em ! Xin tự giới thiệu, anh là nhà tạo mẫu và thiết kế nổi tiếng Johnny Trần !

“ ….”

Đúng là bạn thư kí Hoàng có khác…

Nhưng mà Johnny Trần à ? Lạ hoắc !!!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ là một truyện rất teen nhí nhảnh nhiều lúc gây cười phù hợp cho

22-07-2016 8 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Hai con dê qua cầu

Hai con dê qua cầu

Trong một khu rừng nọ có hai con dê sinh sống, một con dê trắng, một con dê đen.

24-06-2016
Đêm tân hôn

Đêm tân hôn

Với mỗi cặp vợ chồng, đêm tân hôn để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ, đáng trân

30-06-2016
Cây Tỏi Nổi Giận

Cây Tỏi Nổi Giận

Cây tỏi nổi giận, vốn tên sách là Bài ca củ tỏi Thiên Đuờng, nhưng căn cứ vào cốt

20-07-2016 30 chương
Người cha mù

Người cha mù

Tôi gạt tay bố ra và chạy lên gác, lúc ấy tôi ghét bố lắm, chỉ vì bố không còn

30-06-2016
Sính lễ

Sính lễ

Thiềm vẫn ngồi trong góc bếp ôm chặt lấy đứa con nhỏ, thằng bé đã nín khóc rồi

24-06-2016
Một đêm mùa xuân

Một đêm mùa xuân

Canh khuya đêm đó gió rất ấm áp. Một mình ra ngoài tản bộ, đi rất lâu, cứ đi mãi

24-06-2016
Lá bùa Bỉ Ngạn hoa

Lá bùa Bỉ Ngạn hoa

Lúc hoa Bỉ Ngạn nở thì không thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa, cùng một cành

29-06-2016
Chàng ngốc học khôn

Chàng ngốc học khôn

Ngày xưa, ở một làng nọ có anh chàng Ngốc bố mẹ mất sớm. Ngày bố mẹ anh còn

24-06-2016