Pair of Vintage Old School Fru
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 70 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 74

↓↓
Tôi hít một ngụm không khí lớn , sau dó liền ho dữ dội.

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Anh nhìn tôi một lúc rồi nghiêng người nằm xuống bên cạnh, đột nhiên bật cười.

Vậy là không khí xung quanh lại trở nên thật kỳ dị.

Tôi thì ho sặc sụa còn anh thì lại cười ra tiếng.

Tôi tức đến mức chỉ muốn lao ngay vào anh mà cắn xé.

Ho xong một trận tưởng như sắp chết, tôi lườm anh :

- Anh cười cái gì hả ? Có gì mà phải cười ! Hay lắm đấy ? Đồ sở khanh xấu xa. Em hận anh ! Em thề em sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa.

Giọng tôi đầy phẫn nộ và cả ấm ức đọng ứ.

Ánh mặt anh nhìn tôi ngập tràn sự tinh quái, giọng điệu đầy buồn cười :

- Vy Anh, em nín thở !

Mặt tôi đỏ bừng, giọng nói nhỏ đến mức thấp nhất có thể :

- Em…Như vậy thì sao chứ ?

Tôi chằng thấy có gì đáng cười ở việc này cả.

Hôn thì nín thở chứ sao…Có gì là không ổn chứ !!!

Tôi chợt cảm nhận được bàn tay anh đặt nơi eo tôi không ngừng run.

Từ giận dữ chuyển dần thành ngượng ngùng và xấu hổ, tôi cắn cắn môi :

- Anh cười gì em đấy ?

Anh không còn cười nữa, đáy mắt dần trầm lắng, nghiêm túc nói :

- Tập hôn đi !

Tôi trốn mặt vào gối, kiên quyết :

- Em không thích mấy việc này. Đây là lần cuối cùng ! Nếu anh còn thế thì em sẽ cắn chết anh !

Giọng anh pha lẫn chút mong chờ :

- Chắc chắn chứ ?

- …

Tôi là đang đe dọa anh đấy !

Người kia, đã không sợ thì thôi, nhưng cũng đâu cần tỏ ra thích thú như thế !

Trong ánh sáng xanh dịu của chiếc đèn ngủ, gương mặt không cảm xúc của anh thấp thoáng đôi nét dịu dàng.

Anh ôm chặt tôi nằm trong chăn, tay nhẹ vuốt tóc tôi , giọng trầm ấm :

- Ngủ nhé !

Tôi ngửa mặt nhìn chăm chăm vào trần nhà, lắc lắc đầu :

- Em không muốn.

Chợt nhận ra điều bất thường, tôi nhìn anh , ngơ ngác :

- Anh về phòng anh đi chứ.Sao anh cứ phải ngủ cùng em thế – mắt tôi chợt sáng lên , một ý nghĩ chợt vụt qua, tôi chớp mắt với anh rồi cười lớn – Có phải anh sợ ma không ? Haha. Anh sợ ma nên mới muốn ngủ cùng em cho đỡ sợ chứ gì. Sao anh nhát vậy. Ma có thật đâu mà sợ . Haha !!!

-

Lại không ngờ anh sợ ma cơ đấy !

Thật buồn cười, Duy Phong bất bại lại đi sợ ma !!!

Khóe miệng anh nâng lên , không giải đáp nghi vấn của tôi, tay vứt mấy con gấu bông gần đó ra xa, giọng lười biếng :

- Anh đang đáp ứng mong muốn của em !

- Mong muốn của em ? Em mong muốn anh ngủ cùng em khi nào ?

- Bại dưới em !

- …

Tôi im bặt,từ nay trở đi quyết định chọn cho mình phương án ba không – không nghe không nhìn không thấy.

Đột tử ở tuổi 17 thì quá tiếc…

Trời về đêm, gió khuất dần.

Chiếc rèm cửa vàng nhạt che lấp đi sắc đêm đen kịt bên ngoài.

Tôi quay người đối mặt với anh…

Anh nhắm mắt, hơi thở nhè nhẹ nhưng vẫn chưa ngủ .

Tôi cầm bàn tay anh lên nghịch nghịch :

- Anh biết kể chuyện truyền thuyết không ?

- Sao ?

- Lengend stories ấy ? Anh biết không ? Kể em vài chuyện đi !

- Không biết.

- Vậy anh kể một ít cũng được. Như là , à, kiểu như truyền thuyết nếu hai người che cùng một chiếc ô dưới mưa thì sẽ trở thành người yêu của nhau. Anh ít nhất phải biết một chút gì đó chứ, sao lại không biết tí nào được. Phải không Duy Phong vĩ đại ?

- Không biết !

Tôi cắn mạnh vào tay anh , sau đó ra sức năn nỉ :

- Anh làm ơn đi ! Em không nghe chuyện thì em sẽ rất khó ngủ đấy ! Anh sẽ không nỡ để em như thế phải không Duy Phong vĩ đại ?

Anh chầm chậm mở mắt , miễn cưỡng đáp :

- Được !

Oa, không ngờ anh chịu nhận lời rồi !

Tôi phấn khích lao vào ôm anh,đầu vùi vào ngực anh , lực mạnh tới nỗi anh khẽ nhíu mày nhưng không đẩy tôi ra.

Tôi chớp mắt đầy mong đợi :

- Anh kể đi nhé, em sẽ ngủ ngay !

Anh gật đầu, ánh mắt nhìn tôi ấm áp, chất giọng trầm ấm vang lên :

- Truyền thuyết về 1000 hạc giấy. Nếu ai nhận được 1000 con hạc giấy được xếp từ những tờ 100 đôla thì sẽ trở nên giàu có !

- ….

Vừa dứt lời, anh liền nhắm mắt không cần quan tâm tôi đang nằm im bất động…

Tôi hét lên :

- Anh không thể lãng mạn một tí được à !!! Hoàng Duy Phong, em hận anh! Em thề sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa !!! Đồ xấu xa !!! Đồ đểu !!!!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại là truyện teen của tác giả Himasu Rin mình thấy rất hay nên giới

21-07-2016 25 chương
Phong Lưu Gặp Kẻ Đa Tình

Phong Lưu Gặp Kẻ Đa Tình

Tên truyện: Phong Lưu Gặp Kẻ Đa TìnhTác giả: Miss SunThể loại: Truyện TeenTình trạng:

22-07-2016 18 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Như là nước mắt

Như là nước mắt

Đi bên Nghiêm, chị chỉ dám nở những nụ cười vừa phải, vì còn bận giữ ý của vợ

30-06-2016
Sếu, cua và bầy cá

Sếu, cua và bầy cá

Ở ven hồ kia, có một con sếu rất tinh ma xảo quyệt. Hằng ngày sếu kiếm ăn quanh

24-06-2016
Đàn bà thông minh

Đàn bà thông minh

Chị xinh đẹp, thông minh và kiêu hãnh. *** Học hết phổ thông, chị được chọn đi

30-06-2016
Hàn yêu thương

Hàn yêu thương

Tôi đã từng nghĩ hạnh phúc ở nơi nào đó rất xa, lục lục, tìm tìm, kiếm kiếm mới

24-06-2016
Những cánh én trở về

Những cánh én trở về

Từng cánh én phiêu du trên nền trời bầu thu không, hòa mình vào làn gió nhẹ chao lượn

24-06-2016
Thôi đợi

Thôi đợi

Hạ đợi gì ư? Hạ giật mình. Cô đợi gì giữa những khoảng trống vắng? Là đợi

24-06-2016
Chuồn chuồn ướt mưa

Chuồn chuồn ướt mưa

Tôi thoát khỏi giấc mộng mị khi cơn mưa vẫn còn rỉ rả. Những gã đầu gấu vỉa hè,

26-06-2016
Cái gọi là "Ông xã"

Cái gọi là "Ông xã"

Cái gọi là "ông xã" đó chính là tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên thì sẽ la

25-06-2016
Hạnh phúc vô hình

Hạnh phúc vô hình

Bạn liệu có phát hiện ra rằng, khi mất đi hoặc thiếu thứ gì đó bạn sẽ luôn nhớ

30-06-2016