XtGem Forum catalog
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 0 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 70

↓↓
Một vệt đỏ hằn lên trong mắt người phụ nữ, bà ta nhìn cô bé như muốn cắn xé ran gay lập tức, tay bà đưa lên .

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Tiếp theo đó là những tiếng động mạnh phát ra xen lẫn cả tiếng khóc nấc bị kìm lại đến tắc nghẹn.

- Không được nói chuyện này với ai ! Không thì mày sẽ không bao giờ được gặp mẹ nữa. Rõ chưa !

Một tiếng vâng yếu ớt đáp lại…

Cánh cửa gỗ màu nâu nhạt bị đóng sầm…

Vẫn chỉ là một màu đen tối, lạnh lẽo và đầy vắng lặng…

Trong góc, cô bé chùi mặt vào hai chân, cả người run lên từng đợt, nước mắt không ngừng trào ra…

Tại sao thấy cô nhóc ấy như thế tôi lại cảm thấy như chính mình phải chịu đựng vậy…

Sau đó, cô bé ấy cắn chặt môi, đôi chân cố gượng dậy…lặng lẽ đi về phía gấu heo bị vứt…

***

Căn phòng xám lạnh lẽo…chiếc rèm cửa được khép chặt…

Mùi thuốc thoang thoảng lan tỏa…

- Cậu chủ, chỉ khoảng thời gian ngắn nữa thôi, cô chủ sẽ nhớ lại tất cả. Ký ức đang hồi phục với tốc độ rất nhanh.

Ngồi trên ghế sofa, một chàng trai có mái tóc đen ngắn, mắt anh nhìn vô định, vẻ mặt suy tư, anh im lặng gật đầu.

Người bác sĩ vừa cẩn thận băng lại vết thương cho anh vừa e dè nói :

- Cậu chủ, không có cách nào để cô bé ấy không nhớ lại được cả. Mọi người …nên chuẩn bị tinh thần.

Gió ùa vào khiến chiếc rèm cửa tung bay…

Sâu thẳm trong mắt anh lóe lên thứ anh sáng khó nắm bắt, anh đưa tay ra hiệu cho người bác sĩ ngưng lại và đi ra ngoài.

Người bác sĩ không hiểu gì nhưng vẫn nhẹ nhàng thu dọn đồ đạc và rời đi.

Anh cũng nhanh chóng với tay lấy chiếc sơ mi mặc vào người.

Có tiếng bước chân đến gần…

Ngay khi cánh cửa màu xám được khép lại thì một tiếng hét lớn vang lên .

- Aaaaaaaaaaaa !

Tôi tự bịt mắt mình để không nhìn cảnh tượng trước mắt.

Vừa nãy thấy gì…

Anh ngồi trên sofa, áo xộc xệch, tay còn đang gài dở dãy cúc , nhìn tôi với ánh mắt mờ ám, nụ cười nửa miệng…rất rất không trong sáng.

Mặt tôi bỗng nhiên nóng bừng, không khí xung quanh cũng trở nên thật ngột ngạt.

Tôi hít thở sâu…lại hít thở sâu…mất bình tĩnh hỏi :

- Anh …đang làm gì ?

Giọng điệu của anh rất đỗi thản nhiên :

- Mặc áo.

Mặc …áo ? Hay lắm !

Nếu không cởi ra thì tại sao lại phải mặc vào cơ chứ !

Máu tôi đã muốn dồn lên tận đỉnh đầu , tay bịt mắt mình chặt hơn, run giọng :

- Anh…tại sao lại cởi áo ?

Đáp lời tôi là chất giọng ma mãnh của anh :

- Có việc !

Có việc…có việc…

Việc gì mà ban ngày ban mặt lại cởi áo !

Hơn nữa, anh đang ngủ cơ mà, tại sao lúc tôi tỉnh dậy thì anh không có ở đó mà lại chạy ra đây …cởi áo…

Thế nào ? Là thế nào ?

Tôi tức giận nhìn anh hét lên :

- Đồ-lẳng-lơ !!!

Anh đã mặc xong áo, đôi chân dài duỗi thẳng đặt lên bàn, hơi nhướm mày nhìn tôi.

Tôi vừa nói anh …lẳng lơ nhỉ ?

Có lẽ từ này anh không hiểu…mà thôi, thế là đúng đấy !

Không còn từ nào chính xác để dùng cho trường hợp này nữa đâu.

Tôi nhìn đi nơi khác lảng tránh ánh mắt của anh, không gian trở nên thật căng thẳng…

Giọng anh không chút cảm xúc, thấp thoáng nét cười tinh quái :

- Vy Anh, anh lẳng lơ với mình em !

- ….

Gì ?

Tôi vừa nghe thấy liền ho sặc sụa, muốn ngã ngay xuống sàn.

Thôi đi …mình không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì và cũng không biết gì cả…

Nhưng có cái gì đó khác thường thì phải.

Nơi đây…có mùi thuốc ?

Tôi hít mũi sâu hơn…Ồ, đúng là mùi thuốc ! Tuy rất nhẹ nhưng tôi vẫn nhận ra được !

Còn gì nữa nhỉ ?

À…phải rồi !

Lúc nãy…lúc nãy…lúc… hé mắt nhìn trộm …có thấy nơi ngực anh bị quấn băng một khoảng lớn.

Hình ảnh anh ho dữ dội trong chiếc áo sơ mí xảm mỏng ướt đẫm lại hiện về…

Tôi nhìn anh đầy nghiêm trọng :

- Anh bị thương phải không ?

Anh không nói gì, ánh mắt tĩnh lặng, nơi đáy mắt sâu thẳm có những thứ cảm xúc khó nắm bắt.

Tôi mím môi bước đến, nín thở lại, tay đưa ra chuẩn bị …cởi áo anh ra xem.

Anh để im, không có bất kì động tĩnh nào là muốn phản kháng.

Tay tôi run lên….

Anh khẽ thở ra, giọng nói trầm lạnh pha lẫn chút ma mãnh vang lên :

- Em lại tò mò rồi !

“ Cô ấy tò mò về cơ thể của tôi . ”

Ngay lập tức, tôi xấu hổ thu tay về, mặt nóng ran , cắn môi nhìn vẻ mặt đầy khiêu khích của anh.

Thảm cảnh này khiến tôi vừa ngượng lại vừa bực nên gắt lên :

- Em không thèm !

Cùng lúc đó, có một số ý nghĩ cùng nhảy ra, liên kết với nhau.

Một tháng nay anh đột nhiên mất tích…

Và anh xuất hiện ở quán Mun với thần thái mệt mỏi và không ngừng ho dữ dội.

“ Thời gian qua, anh…như thế nào ? „

“ Không có gì „

Có phải là anh gặp chuyện không….

Và ngày hôm đó, trên đường biển mưa đêm mạnh bạo…

Tôi có thấy một vụ tai nạn…chiếc xe đua màu đen bị cảnh sát vây quanh.

Tim tôi chợt thắt , ngực như bị đè nặng, giọng nói cũng tắc nghẹn :

- Ngày hôm đó…anh bị tai nạn à ?

Đôi mắt anh bị bao quanh bởi làn sương mỏng mờ mịt, im lặng nhìn tôi.

Vậy…là đúng rồi.

Tôi cắn môi, nói một cách khó khăn :

- Có phải anh biết trước mình sẽ xảy ra chuyện nên mới nói với em những lời đó ?

Phải thế không…

Nếu thế thì rất giống với trong phim !

Chàng trai vì biết mình sẽ chết nên mới tìm cách chia tay với cô gái.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Giá Như Em Là Con Gái

Giá Như Em Là Con Gái

Tên truyện: Giá Như Em Là Con GáiTác giả: Lee NaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 19 chương
Ba đồng xu

Ba đồng xu

Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý

26-06-2016
Người mẹ câm

Người mẹ câm

Tôi bị những xa hoa phù phiếm nơi chốn thành thị cám dỗ, hoàn toàn quên mất mình còn

23-06-2016
Ván cờ cuộc đời

Ván cờ cuộc đời

Đúng như người ta vẫn bảo, ván cờ như cuộc đời, chỉ khi bị dồn vào đường cùng

23-06-2016
Cái chén gáo dừa

Cái chén gáo dừa

Ngày xưa, ở một vùng nọ, có vợ chồng kia hiền lành và chăm chỉ, hai người lấy

24-06-2016
Cách sống...

Cách sống...

Một ngày nào đó, khi nhìn lại bạn sẽ nhận ra rằng đấy mới chính là những khoảnh

23-06-2016
Văn minh xí xổm

Văn minh xí xổm

"Giờ thì giữa cái hố xí này và con... Bố chọn đi!!!". *** Chiều hè nắng chang chang,

28-06-2016