XtGem Forum catalog
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 69 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 68

↓↓
Hết những cơn run rẩy , hết những cơn hoảng loạn, tôi bắt đầu lấy lại được cảm giác…

Tôi buông anh ra, mặt nóng bừng, cơn xấu hổ trỗi dậy một cách mạnh liệt , mất bình tĩnh nói :

- Em…ngủ đây !

Mắt anh hiện những tia khó nắm bắt, âm điệu trong giọng anh rất dịu dàng khiến tôi có chút lạ lẫm :

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Vy Anh không ăn tối à ?

Tôi lắc đầu, tinh thần đã hoàn toàn kiệt quệ :

- Em không muốn ăn. Lát anh ăn thêm đi, bù cho phần của em là được rồi.

Ánh mắt anh thoáng trầm ngâm, ngồi dậy bên mép giường nhìn tôi :

- Một chút !

Tôi đưa đôi mi nặng trĩu ngước nhìn anh thở dài :

- Một chút cũng không. Em không muốn ăn mà.

Anh không nói gì nhưng đột nhiên bế xốc tôi lên làm tôi giật mình la lớn :

- Anh làm gì thế ?

Anh im lặng cúi người, lấy đôi dép nằm dưới sàn đi vào trong chân cho tôi, nhìn nghiêng, vẻ mặt lạnh lùng của anh có nét cao ngạo khó đoán :

- Mọi người đợi.

Mọi người đợi ? Mọi người đã về rồi sao ?

Ôi trời ơi ! Sao anh lại không chịu nói sớm, làm tôi cứ tưởng là chỉ có mình tôi và anh chứ .

Má ơi, má ơi ! Cứ như thế này thì ấn tượng về tôi trong lòng mọi người sẽ tụt dốc không phanh một cách thảm hại cho mà xem .

Tất cả…đều tại người này cả đây !

Khi tôi đang còn lẩm nhẩm trong đầu thì người đột nhiên nhẹ bẫng…

Đã bị anh bế ra khỏi phòng từ khi nào.

***

Ánh sáng trắng lóa mạnh mẽ của chiếc đèn chùm nơi gian phòng bếp làm tôi chói mắt, không thấy rõ được mọi người đang cười nói vui vẻ.

Bố Nhật ngoắc tay ra hiệu cho tôi ngồi vào bàn.

Não bộ tôi bắt đầu báo hiệu một trạng thái vô cùng thê thảm, bây giờ tôi mới nhận ra rằng là mình đang đứng lờ đờ với đôi mắt ngái ngủ ở giữa bếp…

Thảm !

Tôi cúi mặt đi đến nhỏ giọng chào mọi người một tiếng rồi tìm chỗ ngồi của mình.

Xung quanh chiếc bàn lớn, bố mẹ anh ngồi một phía đối diện với bố mẹ tôi.

Anh ngồi một phía, bên cạnh là chiếc ghế trống còn sót lại.

Hm…

Kiểu này thì tôi có ngồi dưới đất cũng không bao giờ ngồi với anh đâu !

Dư âm chuyện lúc nãy vẫn còn bám chặt lấy tôi chưa dứt ra đây.

Hừ …

Thật ra là …do tôi quá xấu hổ thôi mà !

Tôi đi đến bên cạnh, ghé tai bố nói nhỏ :

- Bố đổi chỗ cho con nhé ?

Bố Nhật cười phá lên, xoa đầu tôi :

- Con gái sao lại muốn thế ?

Ánh mắt mọi người đều đang chú ý đến tôi.

Không gian nơi đây lại thật yên tĩnh.

Tôi hít thở sâu, đứng cạnh bố , hạ giọng đầy quyết tâm :

- Con…đứng thế này ăn cũng được.

Bác Duy Khánh cười lớn.

Còn mẹ anh lại khá khó hiểu , không biết đang xảy ra chuyện gì.

Anh vẫn ngồi im với vẻ mặt thờ ơ nhưng chỉ cần một cái liếc mắt thì tôi đã phải ngoan ngoãn dẹp bỏ hết sự xấu hổ, thù hận sang một bên mà đến ngồi cạnh anh.

Tim đập liên hồi những nhịp hỗn loạn. Mặt lại bắt đầu nóng ran …

A !

Đừng nghĩ nữa ! Làm ơn đừng nghĩ nữa !

Chuyện lúc nãy không có gì đâu mà.

Tôi không ôm anh, không làm gì anh cả.

Là do anh tự nguyện…đúng rồi, là do anh tự nguyện…

Cái lí lẽ vừa được đưa ra khiến tôi vững dạ hơn nhưng vẫn phải ngồi tít ngoài mép ghế một cách chật vật, cố gắng tăng tối đa khoảng cách so với anh.

Tay tôi vịn vào ghế một cách căng thẳng, nhìn bố mẹ anh, giọng nói rất nhỏ :

- Cháu…mời hai bác ăn tối.

Nói xong, tôi thầm thở phào.

Hai bác ấy mỉm cười gật đầu.

Oa, vậy là cửa ái khó khăn này tôi cũng hoàn thành rồi !

Tôi nhìn bố mẹ, nói rất tự nhiên :

- Con mời bố mẹ ăn tối !

Đúng lúc mọi người đang chuẩn bị ăn thì một giọng nói vang lên :

- Con không mời anh Duy Phong sao ?

Mẹ anh nhìn tôi đầy ý cười.

A !

Vẻ mặt tôi trở nên cứng ngắc, tay đang cầm chiếc thìa khựng lại !

Thật sự là tôi chưa từng nghĩ tới điều này.

Thấy tôi bối rối không biết xử sự ra sao, bác Duy Khánh khoát tay :

- Vợ chồng cần gì mời nhau !

Rầm !

Tôi ngã khỏi ghế, muốn trốn đi cho xong.

Bây giờ thì đã hiểu quyền năng làm người ta chết đứng thì anh được thừa hưởng từ ai rồi.

Tràng cười lớn vang lên, ngay cả mẹ Diệp cũng nhìn tôi phì cười.

Một cánh tay đưa ra kéo tôi dậy, vừa ổn định chỗ ngồi, tôi liền nhìn anh, cố tình nhấn mạnh từng chữ :

- Em-mời-anh-Duy-Phong ăn tối !

Mắt anh hiện lên tia cười, giọng điệu vô cùng mờ ám, nhẹ nhàng đáp lại :

- Ừ, vợ ăn ngon nhé !

Tôi đờ người một lúc rồi lập tức cúi gằm mặt, cúi thật sát như muốn cắm mặt luôn vào đĩa ăn.

Mẹ anh nhìn tôi dịu dàng :

- Vy Anh, đều là bố mẹ cả. Lần sau con mời một lần luôn thể, mà không cần cũng được. Phép tắc nghi lễ không cần thiết đâu.

Tôi ngượng ngùng dạ một tiếng thật nhỏ .

Tôi làm sao mà ngăn được bản tính lễ phép vốn có của mình kia chứ, đâu như ai kia…im lặng ăn không thèm chào hỏi người khác lấy một câu. Hứ !

Bố Nhật mỉm cười :

- Con gái, cứ như là ở nhà nhé !

Tôi le lưỡi .

Mới ngày đầu mà, mặc dù tôi biết bố mẹ anh rất thoải mái nhưng cũng cần thời gian để tôi thích nghi dần.

Mọi điều hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của tôi.

Đặc biệt là thái độ của bố mẹ anh.

Bây giờ, tôi lại có cảm giác như…hai bác ấy và anh không liên quan tới nhau…

Hai bác ấy hay cười còn anh…

Rõ ràng là người ngoài hành tinh !

Nhưng có điều, bố anh làm ơn đừng hù dọa tôi như lúc nãy…sợ thật !

Chương trước | Chương sau

↑↑
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Tình không đong đếm

Tình không đong đếm

Trong lá số tử vi, cung Phu Thê chỉ vợ chồng được coi là cung quan trọng, còn bạn bè

28-06-2016
Mười năm môi hồng

Mười năm môi hồng

Mười năm môi hồng giờ thành môi đỏ Trát phấn tô son cao gót dưới chân Ngày hôm qua

24-06-2016
Biển

Biển

Rồi như chợt nhớ ra mình cũng có một thủa đuổi bắt nhau với một cậu bạn ngay trên

29-06-2016
Mẹ tôi

Mẹ tôi

Ba xuất hiện, mẹ thấy như trời bừng sáng khi nhìn thấy ba lững thững đi vào nhà,trong

29-06-2016
Tình mẫu tử

Tình mẫu tử

Tôi cứ ám ảnh mãi về cảnh một cháu gái mới 8 tuổi đầu đi chăm mẹ ở viện.

24-06-2016