The Soda Pop
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 77 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 65

↓↓
Anh từ nãy đến giờ vẫn thờ ơ đưa mắt lơ đãng nhìn vô định chợt ra lệnh :

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Em, ở lại !

Tôi than thầm một tiếng.

Bác Duy Khánh với bố Nhật chuẩn bị rời đi thì mẹ anh lên tiếng :

- Mình cũng đi luôn nhỉ. Không còn sớm nữa rồi.

Mẹ Diệp gật đầu.

Tôi nhìn theo mọi người, rụt rè nói :

- Mọi người đi cẩn thận.

Bác Duy Khánh gật đầu cười.

Bố Nhật nháy mắt với anh , sau đó nhìn tôi :

- Tối gặp lại nhé !

Mẹ anh nhìn anh với ánh mắt yêu chiều :

- Mẹ đi nhé con trai yêu.

Anh hờ hững gật đầu, không quan tâm lắm.

Mẹ anh xoa đầu tôi :

- Mẹ đi nhé con yêu !

Tôi hơi xấu hổ vâng dạ một tiếng.

Mẹ Diệp nhìn tôi, cảnh cáo :

- Con không được nghịch phá !

Đợi mọi người đi hết, tôi nói nhanh một tiếng :

- Em đi về phòng.

Dứt lời, tôi liền lao nhanh về phía cầu thang nhưng sau đó dừng đứng người lại, nhỏ giọng hỏi anh :

- Phòng em…ở chỗ nào nhỉ ?

***

Khu rừng rậm yên tĩnh .

Bỗng vang lên một tiếng súng lớn.

Một người đàn ông cầm trong tay khẩu sung săn, cười như không nhìn con nai đang nằm thoi thóp :

- Vẫn chính xác !

Người đàn ông đứng bên cạnh mỉm cười :

- Ừ. Một phát là đi ! Duy Phong cũng rất thích đi săn giống anh nhỉ ?

Hoàng Duy Khánh cười lớn :

- Phải ! Nhưng Duy Phong, là săn người.

Hoàng Duy Thức thay băng đạn, thở dài :

- Sẽ là một vụ thảm sát đây !

Hoàng Duy Khánh đưa mắt tìm con mồi tiếp theo, lên tiếng một cách lạnh lùng :

- Giết hết đi cũng được ! Con bé đáng yêu là thế.

Hoàng Dức mỉm cười, ánh mắt tràn ngập yêu thương :

- Ừ. Từ nhỏ đã như thế rồi.

Tâm trí ông phút chốc quay trở về một ngày xa xưa…

Bệnh viện ngập mùi thuốc, ngập tiếng khóc …

Chiếc ghế đá ngoài trời lạnh ngắt, ông ngồi thẫn thờ trên ấy đã không biết bao lâu, vẻ mặt tuyệt vọng như người rơi xuống vực thẳm.

Thời điểm này, danh tiếng của ông bước lên tầm đỉnh điểm của cái gọi là huy hoàng.

Điều đó với ông chẳng là gì cả, điều mà ông để tâm đó là một gia đình như người anh trai mình.

Ông cũng đã không còn trẻ nữa rồi.

Vậy mà…

Ông nhắm mắt, cố gắng kiềm chế cơn đau.

Vô sinh à…

Ngực ông quặn lại, từng cơn tê tái trỗi dậy.

Ông mỉm cười chua chát.

Cũng may là ông ham mê công việc, chưa yêu ai, nếu không, nỗi đau sẽ còn lớn tới cỡ nào đây ?

Bỗng một con thú bông đáng yêu lọt vào mắt ông, một giọng nói còn chưa tròn chữ vang lên :

- Bác thích gấu nhỏ không ?

Ông ngạc nhiên, đưa mắt nhìn.

Là một nhóc con bé tí, mắt trong veo, miệng cười toe toét, bàn tay bé xíu chìa con thú bông trước mặt ông :

- Cháu tặng bác gấu nhỏ, bác đừng buồn nữa nhé ?

Cô nhóc thấy ông không nói gì thì cắn môi, rụt rè hỏi :

- Hay là bác muốn gấu heo ? – giọng cô nhóc nhỏ dần – nhưng mà bây giờ cháu chỉ có gấu nhỏ !

Đôi mắt ông ánh lên tia cười, đưa tay nhận lấy con gấu :

- Bác lấy nhé ? Cháu không tiếc chứ ?

Cô bé gật mạnh đầu :

- Có , cháu tiếc !

Ông cười phá lên :

- Tiếc sao còn đưa cho bác hả ?

Cô nhóc lại lắc mạnh đầu :

- Không phải. Cháu không tiếc !

Đúng là trẻ con mà…

Ông xoa đầu cô nhóc :

- Cháu tên gì ?

Cô nhóc ra vẻ đăm chiêu :

- Mẹ Diệp bảo chờ bố đặt tên !

Ông mỉm cười, nỗi chua xót lại trỗi dậy :

- Cháu và mẹ rất yêu bố đúng không ?

Cô bé lắc lắc đầu, tiu nghỉu :

- Cháu không.

Ông nhíu mày :

- Tại sao lại không ?

Cô nhóc chắp tay sau lưng như người lớn :

- Bố không ngoan, bố đi chơi với mẹ khác. Mẹ Diệp buồn. Cháu không thích.

Ồ, là ngoại tình à ?

Ông chợt nhận ra mình lại chưa bao giờ nhiều chuyện thế này, tính ông tuy không lạnh lùng như hai bố con nhà Duy Phong nhưng cũng rất kín tiếng.

Mà bây giờ lại đi nói chuyện thật nhiều với một nhóc con .

Cô nhóc đột nhiên cười hớn hở :

- Bác hết buồn rồi à ?

Một tiếng súng vang lên cắt ngang khoảng ký ức kia.

Hoàng Duy Thức cười, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn :

- Đúng thế ! Nên để bọn chúng chết đi !

Chương trước | Chương sau

↑↑
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Giá Như Em Là Con Gái

Giá Như Em Là Con Gái

Tên truyện: Giá Như Em Là Con GáiTác giả: Lee NaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 19 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Hành trình yêu thương

Hành trình yêu thương

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Một lời cảm ơn

Một lời cảm ơn

Lúc đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước khi tôi nói được

30-06-2016
Bà Ngoại của tớ

Bà Ngoại của tớ

(khotruyenhay.gq)Bà tớ có cái quán nhỏ lắm, gọi là quán cho oai chứ thật ra chỉ có cái

28-06-2016
Gia đình...

Gia đình...

Tôi ghét gia đình tôi! Phải, tôi ghét căn nhà tôi đang sống, tôi ghét cái giường tôi

29-06-2016
Cậu bạn Xiên Que

Cậu bạn Xiên Que

Dành tặng cho những ai đã từng là học sinh cuối cấp, vật vã với điểm số và các

24-06-2016