Snack's 1967
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 94 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 64

↓↓
Sớm hè trong veo nắng.

Từng vệt rải dài khắp mọi ngóc ngách.

Dệt vàng ươm cả bầu trời xanh thăm thẳm.

Tôi hoảng loạn nhìn anh nắm tay tôi kéo ra khỏi xe.

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Rầm !!!

Cửa xe được anh đóng mạnh, vang lên một tiếng phía sau khiến tôi giật mình.

Từ lúc rời sân bay tới bây giờ, anh vẫn không hề nói gì, vẻ mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, ném tôi vào xe rồi lao thẳng về đây.

Căn biệt thự trắng hiện ngay trước mắt, dưới nắng, sáng lên rực rỡ làm chói mắt.

Dáng vẻ của anh lúc này làm tôi không còn chút ý chí để mà chống cự hay phản kháng, mà chỉ biết im lặng để anh kéo đi tùy ý.

Tâm trí tôi như là đã ngủ quên…đầu rỗng tuếch như một tờ giấy trắng.

Phút chốc, tôi và anh đã bước hẳn vào căn biệt thự trắng kia.

Mắt thấy một người đàn ông đầy uy nghiêm, vầng trán cao , đôi lông mày cương nghị ngồi ở chiếc ghế lớn nhàn nhã thưởng thức trà, nhìn tôi cười.

Bên cạnh, một người phụ nữ có gương mặt hiền hậu, dễ mến, mắt sáng lên nhìn tôi đầy suy sướng :

- A, con dâu !

Tôi giật mình…

Mẹ anh vô cùng phấn khích :

- Con đưa con dâu về rồi à. Haha.

Anh không hề màng đến những gì đang tiếp diễn lúc này, lôi tuột tôi đi khỏi gian phòng khách đó.

Mà lúc nãy mẹ anh nói những gì nhỉ ?

Ối, tôi lại quên không chào hai bác rồi !!!

Vô lễ quá !

Còn đang cảm thấy tội lỗi thì tôi đã bị anh đẩy vào một căn phòng lớn.

Rầm !!!

Anh dùng chân đá mạnh cửa phòng…

Tôi có cảm giác như là chiếc cửa kia sắp rơi ra đến nơi …

Không kịp quan sát xung quanh thì tôi đã bị anh từng bước từng bước dồn vào một phía.

Tôi ngã phịch xuống chiếc giường , ngồi im bặt trên đó, nín thở nhìn anh.

Anh cúi thấp người, đối diện với tôi, trong ánh mắt phát ra những tia sáng mạnh mẽ, trầm giọng :

- Vì sao trốn tôi ?

Tôi mím môi, trưng ra vẻ mặt như một đứa trẻ biết lỗi.

Anh chống tay xuống hai bên người tôi, thân hình cao lớn của anh bao trùm lấy tôi, toát lên vẻ uy nghiêm :

- Có nghĩ cho tôi không ?

Tôi cúi gằm mặt, tay chân trở nên thừa thãi, cảm giác tội lỗi xâm chiếm lấy cái đầu còn đang rỗng tuếch.

Anh đưa tay nâng cằm tôi lên, nơi đáy mắt có bóng đêm bao phủ :

- Vy Anh, có phải là tôi đã nuông chiều em quá nên em mới ngang bướng như thế ?

Người tôi chợt mềm nhũn, cắn ghì môi dưới.

Tưởng như chỉ một lúc nữa thôi sẽ bị giết chết bằng ánh mắt đáng sợ của anh.

- Anh Duy Phong, em…

Những ngón tay lạnh lẽo của anh di chuyển lên má tôi, chất giọng lãnh đạm :

- Tôi yêu em. Biết chứ ?

Tôi nhỏ giọng nhìn anh :

- Em biết.

Anh tiến sát lại gần tôi , hơi thở lạnh lẽo, ánh mắt thoáng thất vọng :

- Biết ? Thế tại sao lại còn né tránh tôi, tại sao lại tự dày vò bản thân mình, tại sao lại cố tình hiểu sai vấn đề ?

Không gian ngày một thêm chùng xuống, rất lạnh so với hè nhuộm vàng ươm ngoài kia.

- Rất thích trốn tôi ?

Vẻ mặt tôi nhợt nhạt, đầu óc rỗng tuếch, có khoảng nước đan dày vào mi.

- Không phải, em …là em sai rồi.

Anh khẽ thở ra, giọng nhẹ hơn :

- Thế nào lại mãi ngốc nghếch không chịu hiểu ?

Khóe mắt tôi cay ướt, vang lên từng tiếng nấc.

Anh nhìn vào mắt tôi, thứ ánh sáng sâu thẳm trong mắt anh yên tĩnh, giọng nói trầm ấm mang theo nét dứt khoát :

- Vy Anh, từ nay ngoan ngoãn ở bên anh, ngoan ngoãn đón nhận anh !

Ngữ khí của anh vừa nhẹ nhàng lại rất uy nghiêm , đây chính xác là một mệnh lệnh.

Nhưng tôi lại cảm nhận được một cơn yêu thương đang ụp lấy tim, thần trí bị chất đầy bởi những cảm xúc lạ đang tràn về.

Tôi nghẹn giọng :

- Em…em sẽ ngoan.

Trong khi tôi đang còn hoảng loạn thì khuôn mặt anh đã tiến sát gần.

Mắt anh đột nhiên nhắm lại…

Sau đó…môi tôi bị áp vào…

Một cảm giác lạnh lẽo pha lẫn ấm áp đột ngột bùng lên khiến tôi thất xiêu.

Mắt mở to, chân tay thuỗn đơ, hồn phách bủn rủn, thần trí bay toán loạn.

Sống lưng trở nên cứng đờ.

Sững người…

Rất nhanh, anh rời khỏi môi tôi, làn sương mờ mịt phủ kín mắt anh, nhìn tôi đang đờ người bất động !

Hm…Anh vừa làm gì ?

Hôn…phải rồi…hôn…

Hôn …Hôn tôi ư ? Anh hôn tôi ư ?

Tôi hét lên một tiếng thất thanh rồi lấy tay lau thật mạnh miệng mình một cách ghê sợ, nhìn người đối diện lớn tiếng :

- Đồ sở khanh !

Anh có vẻ rất thích thú trước phản ứng của tôi, nghiêng đầu nhìn, khóe miệng nâng lên.

Tôi khóc không ra nước mắt, tay vẫn không ngừng lau miệng, giọng nói rất khổ sở :

- Anh dám cướp nụ hôn đầu của em !!! Xấu xa !!!

Dứt lời, tôi liền tiện tay cầm một con gấu bông…

Gấu bông ?

Nhưng lúc đó, những thứ ấy không có chỗ mà nhét thêm vào cái đầu còn chứa một mớ hỗn loạn nhập nhằng của tôi nữa.

Cầm con gấu kia lên, tôi thẳng tay nện luôn vào người anh.

Chết đi ! Chết đi !

Anh cười một tiếng, mắt lóe lên tia mờ ám :

- Vy Anh, không phải.

Không à ? Không à ?

Tôi phang con gấu đáng thương kia vào người anh tới tấp, tới tấp, hét lên :

- Anh biết gì chứ ! Aaaa, em phải đánh chết anh, đồ xấu xa, trời ơi !

Anh để im cho tôi dùng gấu bông …đánh chết, giọng cười ma quỉ :

- Vy Anh, từng hôn em rồi. – Anh nhìn vẻ mặt cứng ngắc của tôi, nhấn mạnh – Hôn thật lâu.

Tay tôi khựng lại, chớp mắt vài cái, sau đó mất hồn hỏi anh :

- Anh…từng hôn em khi nào ?

Vẻ mặt của anh trở nên đầy tinh quái, nét cười ẩn hiện :

- Thử tính xem bao nhiêu lần em ngủ quên trước anh ?

Tôi rất thật thà mà nhẩm tính, lại còn đưa ngón tay ra nghiêm túc tính toán.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Trích đoạn:Hạo Khang đứng bên ngoài rất muốn xem hết màn đấu này nhưng anh không

21-07-2016 59 chương
Bước hụt

Bước hụt

Ngày báo tin đậu đại học, nó vừa vui vừa lo, xa ba mẹ, gia đình, nó không dám chắc

23-06-2016
Mưa và nước mắt

Mưa và nước mắt

Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách

30-06-2016
Hương trà gừng

Hương trà gừng

Nguyên chắc chắn rằng mình sẽ quên. Dẫu cậu biết rằng sự lãng quên ngay cả bản

23-06-2016
Viết cho bố của con

Viết cho bố của con

Cuộc sống xa bố từ nhỏ khiến cho con tưởng rằng mình đã đủ mạnh mẽ để đương

24-06-2016
Chỉ là để yêu

Chỉ là để yêu

(khotruyenhay.gq - Truyện ngắn dự thi cho tuyển tập: "Rồi sẽ qua hết, phải không?') Có

25-06-2016