Disneyland 1972 Love the old s
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 92 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 63

↓↓
Ánh trăng huyền ảo len lỏi xuyên qua ô cửa sổ nhỏ có phần ảm đạm.

Tôi thẫn thờ đưa mắt nhìn quanh căn phòng mà mình đã gắn bó bao năm nay.

Ở góc nhà, đồ đạc đã được gói gọn vào hai chiếc va li lớn.

Mọi chuyện diễn ra nhanh thật đấy…

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Chỉ ngay ngày mai là tôi đã sang Pháp rồi !

Hộ chiếu và nhà cửa bên kia bố đã chuẩn bị từ lâu, chỉ còn chờ cái gật đầu của tôi là xong.

Tôi đang chạy trốn…đây là cách duy nhất mà tôi có thể khiến mình dứt khoát mọi thứ.

Tôi sợ nếu đối diện với anh như hôm nay nữa thì tôi sẽ sẵn sàng để mình sa vào một lần nữa mất.

Có tiếng gõ cửa vang lên…

Bố bước vào, mỉm cười :

- Con gái sao thế ? Khuya rồi, ngủ chút đi, mai đi sớm đấy.

Tôi nhè nhẹ lắc đầu :

- Con không muốn ngủ – tay tôi chạm vào con thú bông bên cạnh, ủ rũ – Bố , con muốn đưa hết gấu bông, đưa hết những quà mà mọi người tặng con sang hết bên kia được không ?

Những thứ này đều gắn với mỗi kỉ niệm mà được xem là một phần xây nên cuộc sống của tôi, để lại đây thật sự không đành lòng chút nào cả.

Bố xoa đầu tôi :

- Có khó gì đâu . Một chuyến máy bay vận tuyển thì con thích gì cũng đưa sang được mà. Cái này bố chuẩn bị sẵn giúp con rồi.

Tôi sáng mắt, ôm lấy cổ bố :

- Thật ạ ?

Bố gật đầu, mắt liếc qua chiếc đồng hồ trên tường :

- Bố hẹn rồi. Khoảng sáng mai sẽ có công ty vận chuyển tới giúp. Nhà mình sang Pháp thì khoảng hôm sau con sẽ lại có gấu bông. Đừng lo nhé !

Tôi cười hớn hở, thơm lên má bố :

- Bố Nhật của con vẫn là vĩ đại nhất .

Vừa lúc đó, mẹ cũng bước vào, càu nhàu :

- Khuya rồi, hai bố con còn ầm ỹ gì thế ? – mẹ lườm bố – anh đừng có chiều con quá !

Tôi le lưỡi.

Mẹ nghiêm mặt nhìn tôi :

- Đồ của con nhiều quá, đưa sang hết không ổn đâu.

Tôi lắc mạnh đầu một cách bướng bỉnh :

- Không đâu, bố nói rồi, con được đưa hết.

Bố ở giữa hai mẹ con tôi cười lảng :

- Thôi nào. Nhà mình đi ngủ thôi. Mai dậy sớm nhé !

Nói rồi bố bước ra khỏi phòng, đồng thời kéo mẹ ra và tắt bóng :

- Con gái ngủ ngon.

Tôi ủ rũ, kéo chăn che mặt :

- Bố mẹ ngủ ngon.

Đêm đó, tôi cứ lăn qua lăn lại, đầu óc nặng trịch, nước mắt thấm đẫm gối.

Bên tay máy ghi âm vẫn nhẹ nhàng phá ra tiếng nói của anh.

Và ánh sáng lấp lánh của viên kim cương bốn lá hiện rõ trong màu đêm đen tĩnh mịch.

***

Sáng sớm trong lành.

Gió mang theo không khí tươi mát căng tràn bao quanh không gian.

Tôi bỏ hai tay vào chiếc áo khoác mỏng, ngồi sát cạnh Trúc Vũ trước hiên nhà .

Trúc Vũ từ khi biết tôi sẽ sang Pháp ngay hôm nay thì không ngừng khóc.

Mắt tôi đỏ hoe, nghẹn giọng :

- Tớ sai rồi. Tớ xin lỗi . Là tớ vô dụng, tớ không thể ở lại mà đối diện với mọi thứ. Vũ, người mà tớ có lỗi nhất là cậu. Cậu luôn bên tớ, luôn vì tớ. Vậy mà tớ lại bỏ cậu thế này. Tớ xin lỗi.

Tôi đưa tay đặt lên vai Vũ đang run lên từng đợt, khóc nấc lên :

- Là tớ yếu đuối , ngu ngốc. Mãi mãi mà vẫn không thể vượt qua được ! Tớ xin lỗi, mong cậu tha lỗi cho tớ !

Trúc Vũ ôm tôi, sụt sùi :

- Vy Anh ! Cậu không cần cảm thấy có lỗi với tớ. Tớ không trách cậu ! nhưng mà cậu sang bên kia, lạ lẫm với mọi thứ. Tớ không yên tâm một chút nào cả. Vy Anh, cậu không biết tự chăm sóc bản thân mình lại ngờ nghệch, cả tin, dễ bị lừa phỉnh. Tớ không yên tâm !

Tôi không kìm được mà khóc lớn .

Rồi hai đứa dựa người vào nhau, đờ đẫn nhìn những người trong công ty vận chuyển ra ra vào vào.

Tim tôi đau quặn từng cơn, mắt đau rát , cay xè.

***

Chiếc xe lớn có dán logo công ty vận chuyển lăn bánh.

Ngối phía sau ghế điều khiển, một người miệng nhai cao su,tay gõ nhịp theo radio, huýt sáo, mắt tinh ranh nhìn hai cô bé đang khóc lớn kia rồi cười một cách gian xảo.

***

Sân bay náo nhiệt , về hè thì có phần ngột ngạt.

Người người kéo va li, xe hành lí cồng kềnh không ngừng qua lại cứ như diễu hành.

Không gian xung quanh chẳng yên tĩnh được lấy một tích tắc.

Tôi với Vũ nắm tay nhau thật chặt, ngồi gác chân lên chiếc vali nhiều màu, chờ giờ bay.

Hôm nay có rất nhiều người tới tiễn tôi.

Những người mà luôn bên tôi từ nhỏ tới bây giờ.

Bố đứng khoanh tay, vẻ mặt trầm ngâm.

Mẹ Trúc ôm mẹ Diệp mà khóc.

Anh Huy với chị Mun không ngừng thở dài :

- Sắp đến ngày cưới của tụi con, mọi người với em lại thế này.

Mạnh Vũ đứng cạnh ghế chờ, đặt tay lên vai Trúc Vũ, vẻ suy tư.

Không khí vô cùng nặng nề.

Bùi Quang có mặt nhưng tóc đã nhuộm sang màu đen khiến tôi phải trợn tròn mắt nhìn.

Bùi Quang hỏi tôi :

- Sao ? Định cư bên Pháp luôn à ?

Tôi cười gượng :

- Vâng ! mà sao anh không để tóc đen ngay từ đầu nhỉ ? Cứ phải chơi nổi làm gì.

Bùi Quang lắc đầu , không bị tôi làm cho phân tâm :

- Anh vẫn muốn em ở lại. Không ai muốn xa em cả, mà em cũng thế. Chuyện gì thì cũng đối mặt hoặc là hãy quên hẳn đi. Anh biết là không dễ dàng gì nhưng cũng đừng chọn cách trốn tránh. Chẳng ai là thích thế cả !

Tôi hít một hơi sâu :

- Bùi Quang, em không được như anh. Có thể thản nhiên mà hóa mọi chuyện như không thế này – Tôi cúi đầu, cười nhạt – Em ấu trĩ. Để mọi người buồn nhiều rồi.Em…đáng chết thật !

Bùi Quang đột nhiên xoa đầu tôi một cách dịu dàng rồi động viên :

- Cố lên ! Sang kia thì phải biết chăm sóc bản thân mình. Có gì thì liên lạc với anh , ok ?

Tôi bỗng không kìm được mà nói một câu chẳng có tí liên quan nào :

- Anh với chị Thư đẹp đôi đấy ! Chị ấy cá tính lại còn xinh nữa.

Bùi Quang đột ngột thay đổi thái độ, nhìn tôi bằng ánh mắt giết người :

- Em im đi ! Cô ta à, hừ, có ma thèm ! vừa xấu, đanh đá lại mồm to !

Tôi nín cười, hai chân đung đưa nói vu vơ :

- Anh không thích thì sao lại ngày nào cũng đợi chị ấy đến để cùng sống chết. Tình cảm như thế, em thấy mà phát ghen rồi !

Bùi Quang im bặt, có chút xấu hổ.

Tôi cười thầm.

Mà đáng lẽ ra lúc này chị ấy phải có mặt ở đây để tiễn tôi rồi chứ nhỉ.

Lúc sáng gọi sang báo , chị ấy hét ầm ầm, đòi tôi đền bù chữ kí của anh làm tôi hoảng sợ mà tắt máy không thương tiếc.

Bây giờ, lại có hơi bất an :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Vợ tôi ốm nghén

Vợ tôi ốm nghén

Được khoảng một tuần vợ chưa có biểu hiện gì nên mình cũng yên tâm lắm. Nghĩ

29-06-2016
Kỷ niệm kinh khủng

Kỷ niệm kinh khủng

Những ngày hôm sau tôi chuyển sang đi xe khác để không phải nhớ lại kỷ niệm kinh

25-06-2016
Có bồ không?

Có bồ không?

- Anh có bồ không đấy? Hùng nói: - Không hề có! My nói: - Một người đàn ông như

30-06-2016
Trò chơi tình yêu

Trò chơi tình yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Dòng chảy

Dòng chảy

(khotruyenhay.gq) Rồi thì cũng đến lúc con nhỏ cần phải biết tất cả mọi thứ bất

26-06-2016
Yêu thầm

Yêu thầm

Lúc đi học, tôi thương thầm một anh học trên mình hai khóa. Anh ấy là tâm điểm của

24-06-2016
Em sẽ trở lại

Em sẽ trở lại

Và cô biết anh vẫn sẽ đợi cô. *** Những tia nắng đâu còn gay gắt như giữa mùa

27-06-2016
Đôi mắt và hàng mi

Đôi mắt và hàng mi

"Đôi mắt có thể nhìn thấy phong cảnh ở rất xa, rất xa, thế nhưng đôi mắt lại

30-06-2016