XtGem Forum catalog
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 33 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 60

↓↓
Anh hơi giật mình…

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Những người có mặt lúc ấy cũng giật mình…

Nhưng chỉ trong giây lát, anh lấy ngay lại vẻ trấn tĩnh :

- Em chọn gì cho anh cũng được !

Tôi không ngăn mình khỏi liếc sang bàn kia , tỏ ra bình thường :

- Anh muốn kem như chị ấy à ?

Anh cười một tiếng :

- Anh không cần nhắc lại.

***

Khu vực Vip đã không còn tĩnh lặng như trước.

Người đến đây ngày một nhiều.

Họ im lặng, lắng nghe tiếng nhạc, tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh.

Tôi giận dữ đặt ly cà phê trước mặt anh nhưng do dùng lực mạnh quá nên âm thanh phát ra rất lớn, cà phê trong ly cũng bắn ra làm anh phải lùi ra sau để né !

Đáng ! Rất đáng !

Anh nhìn tôi cười, hướng mắt về chiếc ghế bên cạnh :

- Ngồi đây !

Tôi lùi ra sau vài bước, có ý từ chối.

Tia cười trong mắt anh bỗng chốc trở nên khác lạ…

Thế này là…sắp có án mạng rồi !

Tôi vẫn lùi ra sau, hít thở sâu.

Đừng sợ ! Phải mạnh mẽ lên !

Mình là ai, là ai ? Là Vy Anh không sợ một ai ngoài bố mẹ cả !

Vâng , chính xác là như thế cho nên tôi vẫn không ngừng lùi ra sau.

- Vy Anh !

Vừa nghe anh khẽ gọi tôi liền trả lời cuống quít :

- Em…em đi lấy balô để ôn bài .

Anh gật đầu :

- Không được trốn !

- …

Làm sao mà anh biết là tôi định trốn…

***

Nắng đã bớt gay gắt, ngoài cửa kính , xe cộ vẫn nườm nượp qua lại, mang theo gió bụi bay đầy trời.

Mặc dù đã cúi đầu thật sát so với mặt bàn nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh vẫn chưa dời khỏi người tôi lần nào.

Tôi bối rối, tay không ngừng khuấy nát cốc trà sữa ra.

Cùng một lúc, có rất nhiều suy nghĩ và cảm xúc đồng thời tung nhảy .

Anh cứ thế lặng lẽ nhìn tôi, không nói gì.

Cuối cùng là tôi vẫn không ngăn được mình mà lên tiếng trước.

Giọng tôi rất nhẹ, mang theo sự phức tạp :

- Thời gian qua, anh…như thế nào ?

Giọng anh trầm lạnh,điềm nhiên :

- Không có gì !

Chiếc thìa trong tay tôi ngưng lại…

À, đối với anh ấy là không có gì.

Một tháng với tôi còn hơn địa ngục nhưng với anh ấy lại là không có gì.

Vô tâm thật !

Mà thôi, làm sao phải trách anh …

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh :

- Em cũng thế ! Em cũng không có gì cả. Ngược lại là em rất vui , rất rất vui là đằng khác.

Anh mỉm cười gật đầu, đôi mắt tĩnh lặng.

Tôi lại cúi đầu, tự kỉ với cốc trà sữa.

Có vẻ như là anh ấy không quan tâm mấy vấn đề này.

Nhìn những hạt trân chân đang xoay tròn trong ly, tôi mím môi, nhỏ giọng :

- Anh không hỏi em tại sao lại vui à ?

Ánh mắt anh hiện lên tia cười :

- Vậy Vy Anh, sao em lại vui thế ?

Vui à ? Vui được không ?

Chẳng có giây phút nào mà tôi thật sự vui vẻ cả .

Những hạt trân châu xoay nhanh hơn, có phần lộn xộn.

Tôi ấp úng :

- Em…em vui vì…em – Không tìm ra lí do nào thích đáng, tôi bắt đầu bực dọc – mặc kệ em ! Em vui hay buồn không liên quan tới anh ! Anh đừng có hỏi những việc riêng tư như thế nữa đi !

Quá vô duyên !

Từ khi nào anh ấy lại trở nên lắm chuyện như thế !

Trước thái độ giận dữ của tôi, khóe miệng anh nâng lên, nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ thích thú.

A !

Tôi ngay lập tức xấu hổ mà cúi gằm mặt .

Lúc nãy là do tôi đề nghị anh ấy hỏi mà…

Thôi kệ ! Ai bảo anh ấy nghe làm gì . Ai bắt anh ấy phải làm theo cơ chứ !

Đúng thế ! Với suy nghĩ hợp lí đó, tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Anh vẫn im lặng nhìn tôi, đôi khi ho vài tiếng đầy mệt mỏi, hơi thở rất nhẹ.

Khoảng lặng lại ùa về…

Tôi không kìm được mà lại đưa ra câu hỏi :

- Anh có gì thay đổi không ?

Anh gật đầu, nhấm nháp ly cà phê , thản nhiên :

- Anh không làm tổng giám đốc ở Khánh Phong nữa rồi.

Không làm tổng giám đốc ở Khánh Phong nữa !!!

Câu nói ấy giáng mạnh vào đầu tôi.

Tôi mở to mắt, kinh ngạc xen lẫn hoảng hốt nhìn anh :

- Anh Duy Phong, anh thất nghiệp rồi ?

Cà phê trong ly sóng sáng, anh che miệng ho sặc sụa, có vẻ bất đắc dĩ :

- Vy Anh ! Anh sẽ không để em phải nuôi anh , cho nên, em không cần phải như thế !

Tôi lườm anh, xí một tiếng rồi sau đó mới nhận ra…có cái gì đó khác thường rồi !!!

Nuôi anh à ? Tôi nuôi anh ấy à ?

Cái gì ? Tại sao tôi phải nuôi anh ấy ?

Ngừng ! Ngừng ! Ngừng !

Đừng suy nghĩ bậy bạ !

Tôi nhìn anh :

- Anh có phải là con của em đâu ?

Giọng anh đột ngột trầm xuống :

- Vy Anh !

Ngay lập tức, tôi đưa ly trà sữa lên miệng uống một hơi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Hôn Ước Quý Tộc

Hôn Ước Quý Tộc

Tên truyện: Hôn Ước Quý TộcTác giả: BambooThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 40 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Giữa Cơn Gió Lốc

Giữa Cơn Gió Lốc

Duy ngửng lên, buông thõng hai tay và buồn bã quay sang ngó vợ, người vợ nắm lấy tay

22-07-2016 20 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Văn phòng ngày thứ 7

Văn phòng ngày thứ 7

(khotruyenhay.gq) Mọi thứ đều có thể xảy ra. Những việc tưởng chừng xui xẻo lại đem

28-06-2016
Ba à!!! Con xin lỗi

Ba à!!! Con xin lỗi

(khotruyenhay.gq) Thương mẹ? Sao ba lại uống rượu...lại say rồi đánh mẹ con

28-06-2016
Nửa đời cô quạnh

Nửa đời cô quạnh

(khotruyenhay.gq) Tình yêu - hai chữ tình yêu đối với người khác vẫn còn mơ hồ lắm,

28-06-2016
Giọt nước mắt cám ơn

Giọt nước mắt cám ơn

"Bác tài, đây là lợi tức của yêu thương, xin bác nhận lấy. Cái vốn vô giá thì vĩnh

30-06-2016
Gửi cô dâu của anh

Gửi cô dâu của anh

Ngày ta nói yêu nhau, anh đã hỏi: "Lấy anh sẽ vất vả lắm đấy, em có sợ không?" Em

28-06-2016