pacman, rainbows, and roller s
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 72 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 57

↓↓
Là tôi chỉ nói thật thôi mà ! Không được xem là vô lễ với giáo viên đấy chứ !

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Ôi…!

Dù vậy, tôi vẫn cố nhìn thằng về phía trước, giống như là những gì mình làm hoàn toàn đúng đắn, anh minh, không việc gì phải sợ cả !

Đúng thế ! Có câu, cây nghiêng không sợ chết đứng !

- Vy Anh ! – thầy cố tình bỏ lửng câu để tôi hồi hộp mà chết !

Ác độc như thế !

Thầy nhìn tôi :

- Em nói rất đúng. Tôi sẽ ghi nhận.

Tôi rất bình tĩnh mà hướng thầy mà gật đầu kiểu như đương nhiên rồi bước về chỗ dưới con mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ của mọi người.

Thật ra lúc đó…thần trí của tôi đã bay đi mất từ lâu rồi !

Cứ giờ ra chơi là tôi lại cắm phones nghe nhạc, nằm gục trên bàn , nhắm mắt lại.

Trúc Vũ dựa vào người tôi, lẩm bẩm vẻ đáng thương :

- Vy Anh à, cậu đừng như thế này nữa được không. Tớ biết cậu đang rất buồn, tớ cũng vậy. Tớ không biết an ủi cậu thế nào. Nếu là tớ, tớ cũng phát điên mất. Nhưng mà cậu cũng có thể tâm sự với tớ chút gì đó mà Vy Anh !

Người này…không biết là không nên lôi những điều mà người ta đang cố giấu ra để nói à …

- Hôm qua tớ với anh ấy đi chơi. À, ở quảng trường ấy ! Sau đó anh ấy bảo với tớ là sẽ cho tớ một bất ngờ, cuối cùng điều là gì thì cậu tự hiểu. Cậu nói xem, có phải là rất bất ngờ không ?

Tôi nói thật bình thường, giống như là đang thuật lại một câu chuyện của người khác vậy !

Nhưng mà…Trúc Vũ đột nhiên khóc ầm lên.

Tôi cũng vùi đầu sâu vào mặt bàn, chỉnh âm lượng máy MP3 lên mức cao nhất.

Bây giờ thì tôi biết chính xác ai là người cười trong lúc tôi cầu nguyện rồi.

Đúng là lời nguyền mà…

Nhạc bên tai vang lên dữ dội nhưng tôi lại không hề nghe thấy gì.

Cho đến lúc thầy hóa bước vào lớp, Trúc Vũ mới chịu ngưng khóc.

Thật chẳng hiểu nổi !

Cô bạn này, không an ủi được người khác thì thôi, lại còn ầm ỹ như thế !

Đến giữa tiết, Trúc Vũ mượn vở tôi để chép lại bởi vì từ nãy giờ, do tâm trang bị ảnh hưởng nên Vũ không ghi kịp những gì thầy giảng.

Cứ thế này thì Trúc Vũ mới là người có chuyện mất thôi !

Trúc Vũ cầm lấy quyển vở, chép chép được vào chữ rồi bỗng nhiên đẩy sang cho tôi.

Tôi vừa nhìn thấy thì máu muốn dồn lên não, phải kiềm chế lắm mới không xô người kia ra khỏi bàn.

Nằm chình ình ngay giữa nội dung bài học được tôi ghi chép ngay ngắn , cẩn thận là một dòng chữ xiêu vẹo .

„“ Vy Anh của tớ, cố lên ! „“ phía cuối lại làm một mặt cười nhí nhố .

Tôi nhìn Vũ , nghiến răng :

- Cậu không thể chọn nơi khác mà ghi à ? – Tôi tức giận lật đến trang cuối cùng, chỉ chỉ – chẳng hạn như là ở đây.

Trúc Vũ không nhìn tôi mà mắt dán thật chặt vào quyển vở với mẹ mặt kinh ngạc, sửng sốt giống như là phát hiện ra sao hỏa.

Ngốc nghếch !

Có gì đâu mà phải phản ứng như thế. Ghi ở cuối vở thì sẽ ít bị chú ý hơn chứ sao !

Thầy cũng hay kiểm tra bài vở mà !

Tôi xùy một tiếng xem thưởng rồi gập vở lại.

Nhưng vẫn với vẻ mặt đó, Trúc Vũ giở vở ra …

- Cậu…

Những lời tiếp theo ngay lập tức liền bị chặn lại, tắc nghẹn nơi cổ họng.

Tôi mím chặt môi, cảm nhận trái tim đang run lên từng đợt.

Trang giấy trắng sạch sẽ ở cuối vở…

Nét chữ rắn rỏi…lạnh lùng và có phần cao ngạo…mang đậm tính cách của người viết…

Tôi ngây dại nhìn dòng chữ ấy, sắc mặt trở nên nhợt nhạt.

Những ảo ảnh lại hiện về khiến ngực tôi thắt chặt lại, vết thương chưa lành lại rỉ máu.

Là lúc anh ấy giúp tôi giải bài hóa rồi viết lên à…

Nhưng mà …có thay đổi được gì không ?

Thà tôi không nhìn thấy thì hơn !

Tôi cắn chặt môi, xé mạnh tớ giấy ấy ra.

Cơn đau lại dữ dội hơn, giống như là đang tự ta xé nát chính vết thương của mình ra vậy !

Trúc Vũ kêu lên một tiếng, bịt miệng nhìn tôi đang vò nát tờ giấy đó rồi vứt vào sọt rác.

” Yêu em.

Hoàng Duy Phong ”

Tại sao anh ấy đã không còn gì với tôi nữa mà lại có thể dày vò tôi tới mức này !

Cứ thế này thì tôi còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa đây !

Tôi hít thở sâu, giữ tầm mắt không rời khỏi sách giáo khoa.

Nhưng thật ra là tôi đã không còn nhìn thấy rõ gì nữa rồi.

Trên bục, thầy vẫn say sưa giảng bài mặc cho cả lớp, đứa thì ngủ, đứa thì cúi đầu chơi PSP, đứa thì nhắn tin…

Cũng có những đứa như tôi, ngồi nghiêm túc với vẻ chăm chú cao độ nhưng thật ra là hoàn toàn không nghe thấy gì.

Máy điện thoại để trong túi của tôi đột nhiên rung lên.

Là tin nhắn mới. Tôi nhìn tên người gửi.

Ồ…

Phía trên kia, tiếng thầy giáo vẫn không ngừng phát ra :

- Em nào có thể trả lời được câu hỏi này ?

Tôi đứng phắt dậy, nhìn thầy :

- Em !

Thật giật mình, một lúc sau mới nhìn tôi gật đầu , nhưng vẻ mặt vẫn còn chưa hết kinh ngạc , chất giọng không còn được như bình thường :

- Được. Em nói đi.

Thầy phản ứng thế này cũng phải thôi. Vào mỗi tiết hóa, tôi đều cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình đến mức có thể nhất.

Chỉ lúc nào thầy chỉ định trực tiếp tôi mới miễn cưỡng phát biểu.

Nhưng bây giờ lại tự giác như thế này…chắc chắn là vừa dọa thầy rồi.

Tôi có hơi áy náy :

- Em muốn ra ngoài.

Vừa dứt lời, cả lớp đang chờ đợi lắng nghe thì suýt té nhào, nhìn sắc mặt khó coi của thầy mà bụm miệng cười trộm.

Thầy như bị thôi miên, gật đầu :

- Em đi đi.

***

Dưới tán cây bàng lá xanh thẫm…

Một dáng người cao lớn đang đứng đấy, vẻ suy tư trầm ngâm.

Tôi nín thở, lặng lẽ bước tới bên cạnh, cố mỉm cười :

- Anh tìm em à ? Có chuyện gì thế ?

Người đó thở dài, ánh mắt đầy tâm trạng :

- Em thế nào ? Có ổn không ?

Tôi cũng thở dài :

- Có gì mà không ổn chứ ? Tìm em chỉ để hỏi như vậy thôi à ?

Tôi chợt nhận ra trong giọng nói của mình có chút thất vọng và hụt hẫng.

Thư kí Hoàng đẩy cặp kính, nhìn tôi một lúc rồi chầm chậm lắc đầu.

Có vẻ như là chỉ hỏi cho có còn thật ra biết rõ là tôi đang như thế nào.

Tôi không quen lắm với bộ dạng này của thư kí Hoàng.

Không ngờ người này cũng có thể có lúc trầm lặng như vậy.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tên truyện: Em Là Cô Ấy Thứ HaiTác giả: KemThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

26-07-2016 24 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Mật Mã Cuối Cùng

Mật Mã Cuối Cùng

Tên truyện: Mật Mã Cuối CùngTác giải: Ry Hanna (Lệ Quỳnh).Thể loại: Truyện Teen Hài,

27-07-2016 18 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Con dâu của bà Đức

Con dâu của bà Đức

- Trèo lên giường ngay, tôi đã cấm bà không được đi ra ngoài này cơ mà. Nhanh lên, này

29-06-2016
Bức hoạ không nét vẽ

Bức hoạ không nét vẽ

Lòng người có những khoảng lặng, vui chẳng được mấy chốc mà sao buồn thì cứ dài

24-06-2016
Nhạc Trịnh trong tôi

Nhạc Trịnh trong tôi

Giá trị của một bài hát không phụ thuộc vào nhận xét hời hợt của những người

26-06-2016
Quên

Quên

- Ờ! Mẹ lại quên mất... - Người mẹ nhếch nụ cười méo xệch. *** Người mẹ còng

01-07-2016
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Đôi bạn nhiều chuyện

Đôi bạn nhiều chuyện

Audio - Huy nè? Dì ghẻ có ghẻ thật không ? - Thảo ngu quá! Môi đỏ, mắt xanh, da trắng,

28-06-2016