XtGem Forum catalog
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 91 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 52

↓↓
Nền trời thênh thang đen mộc một màu.

Ánh trăng mờ nhạt ẩn hiện sau đám mây dày đặc.

Ngày mai…có lẽ là sẽ có mưa lớn kéo đến.

Gian phòng lớn được bao phủ bởi thứ ánh sáng ấm áp.

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Tôi ngồi trên ghế, hai tay ôm gấu bông, chân đung đưa, chăm chú xem bố làm việc.

Bản thiết kế này chắc là quan trọng lắm nên bố mới chỉ vừa về nước mà đã lao ngay vào làm như thế rồi .

Bố chợt mỉm cười nhìn tôi :

- Này nhóc, mau ngủ đi thôi .

Ngủ được nữa không ? Chiều nay mãi năm giờ tôi mới chịu dậy…

Ôi ! Thật là mất hình tượng quá !

Tối nay mẹ ở lại bệnh viện trực đêm, phải tranh thủ thời gian phá luật chứ.

Bố không làm gì được tôi đâu !

Nghĩ vậy, tôi liền lắc đầu lia lịa. Không hề thỏa hiệp.

Bố dụ dỗ mãi không được nên cũng đành để tôi muốn làm gì thì làm .

Bố nghỉ một lúc, uống cà phê, đưa những bản nháp cho tôi nghịch.

Đây…Một bản thiết kế này là quá thừa để cho tôi mua hết mọi kem hạnh nhân có trên thế giới này rồi.

Bố thật ra là người rất nổi tiếng ngầm trong giới kĩ sư nhưng mà mọi thông tin của bố đều bị bít kín bưng.

Bố không muốn cuộc sống bị ảnh hưởng bới mấy cái thứ hư danh đó.

Mà bố đã trở về đây rồi, thành phố này chuẩn bị mà đón chào những kiệt tác lớn đi thôi !

Hừ…kĩ sư nào lại vượt qua được bố Nhật vĩ đại của tôi chứ.

À đúng rồi, phải cho bố xem cái này mới được !

Tôi lôi điện thoại ra, tìm tìm một lúc.

Thấy rồi…

- Bố xem này, có phải là rất đẹp không ?

Đây là tấm hình mà tôi chụp lại biệt thự trắng lúc trước.

Chất lượng có hơi kém, vì là lúc ấy tôi ở phía xa, biệt thự kia lại bị bao phủ bởi không khí mờ mịt của mùa đông.

Dù vậy vẫn có thể thấy rất rõ sự tráng lệ , đầy sang trọng nơi ấy.

Càng nhìn lại càng bị cuốn hút.

Cuối cùng cũng có cơ hội được cho bố xem rồi !

Bố ghim ánh nhìn thật chặt vào chiếc màn hình nhỏ, vẻ mặt ngập tràn sự hoang mang .

Ồ ! Bố sợ gì chứ !

Tôi cười, chớp chớp mắt với bố :

- Rất đẹp đúng không bố ? Nhưng mà bố đừng lo. Bố của con vẫn là vĩ đại nhất !

Bàn tay bố cầm thật chặt ly cà phê…

Hương cà phê sữa thơm lan tỏa khắp gian phòng.

Phải thật lâu sau, bố mới nở một nụ cười gượng gạo , nhìn tôi :

- Con gái này, tại sao con lại có bức ảnh này vậy ?

Thôi, chết rồi. Tại sao tôi lại chẳng hề nghĩ tới việc là bố sẽ đưa ra câu hỏi này nhỉ ?

Có nên nói thật cho bố là do lần ấy tôi tới tìm anh không.

Hừm…có thể là bố suy nghĩ khác mẹ nhưng mà…mẹ là vợ của bố đấy.

Không được ! Mối quan hệ này dẫn đến rất nhiều nguy hiểm !

Tôi cất điện thoại trở lại, cố gắng trả lời một cách thật tự nhiên :

- À…có lần con đi chơi ngang qua đấy.

Bố khẽ thở dài một tiếng…nét cười chất chứa sự hoảng hốt :

- Có phải con gái cũng đã tới biệt thự trắng chơi rồi không ?

Tôi sững người…con gấu bông đáng thương bị tôi vò chặt một cách tàn nhẫn.

Tạm thời, không thể nói được gì , tôi chỉ biết lắc đầu thật mạnh.

Bố xoa xoa đầu tôi :

- Lần sau, đừng đi chơi xa như thế. Biết không ?

Tôi ngoan ngoãn gật đầu…những thùy não giãn ra một chút.

Ngoài kia, những cơn gió lao đi như vũ bão.

Ánh đèn đường chợt phụt tắt rồi lại yếu ớt sáng lên.

Bố nhấp một ngụm cà phê đã nguội lạnh, khẽ hỏi tôi :

- Vy Anh, thế con có biết là gần đó, còn có một căn nhà nhỏ không ?

Căn nhà nhỏ…

Phải rồi ! Vẫn luôn có một hình ảnh không ngừng lướt qua.

Căn nhà nhỏ…cánh cửa gỗ màu nâu nhạt…

Nơi đấy, không có ánh sáng. Chỉ có lạnh lẽo và sự cô độc.

Một cơn đau đớn đột ngột ập tới…

Con gấu bông trong tay tôi rơi xuống …

Bố vội vàng mở tủ lấy hai viên thuốc màu xanh đưa cho tôi.

Phải sau đó hơn mười phút, nhịp tim của tôi mới trở lại bình thường nhưng tôi lại rơi vào trạng thái trống rỗng.

Bố ôm tôi,không kìm được giọng nói hoảng hốt , sợ hãi :

- Bố xin lỗi ! Bố xin lỗi ! Con tuyệt đối đừng nghĩ về nó nữa .Đừng nghĩ nhé !

Tôi đờ đẫn ngồi chết lặng trên ghế, hoang mang :

- Tại sao con lại hay bị như thế hả bố ?

Tiếng gió đập mạnh vào cửa sổ . Ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn đường cuối cũng cũng đã bị chôn vùi trong bóng đêm.

Bố vỗ vỗ vai tôi, an ủi :

- Là vì con lớn rồi. Có nhiều chuyện cần nghĩ hơn. Áp lực cũng theo đó mà tăng dần, dẫn đến căng thẳng. Tình trạng này bố cũng hay gặp . Con đừng lo nhé !

Là vậy à …

Bố nhặt con gấu bông đưa cho tôi, nhẹ nhàng nói :

- Vy Anh, sang Pháp nhé !

Nước Pháp…

Lúc còn nhỏ, tôi cũng rất hay bị dụ dỗ sang đó.

Nơi ấy, bố bảo bố có rất nhiều người quen , điều kiện lại tốt cho cả gia đình.

Nhưng mà tôi nhất quyết không chịu đi.

Vì hai người tên Vũ, vì lũ hám trai có khi hung dữ có khi lại rất đáng yêu.

Nhưng hình như không đúng rồi !

Thật ra bố mẹ muốn dẫn tôi sang Pháp từ rất lâu rồi cơ, có thể khi ấy tôi vẫn còn chưa gặp Trúc Vũ.

Tôi cũng không hiểu là tại sao mình lại bướng bỉnh không đi, đó cũng chính là lần đầu tiên tôi cãi lời bố mẹ như thế.

Bố mẹ cũng rất nghiêm khắc, bắt tôi phải đi nhưng tôi bỏ ăn, khóc lóc thế là thoát !

Có một thứ linh cảm rất lớn giữ chặt tôi lại nơi đây, ngay tại thành phố này và cứ thế chờ đợi…chờ đợi.

Đến bây giờ thì có lẽ tôi hiểu mình đã quyết định đúng rồi.

Nước Pháp…

Bây giờ bố muốn tôi sang Pháp à ?

Tôi có thể rời khỏi nơi này ?

Dù thế nào cũng không…trừ khi, bên Pháp có người ấy.

Tôi cúi mặt không nhìn bố, nhè nhẹ lắc đầu.

Bố mỉm cười , giống như là đã biết trước câu trả lời của tôi vậy.

Giọng nói ôn tồn của bố vang lên :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Cáo Sa Bẫy Cáo

Cáo Sa Bẫy Cáo

Tên truyện: Cáo Sa Bẫy CáoTác giả: SâuThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhCông

23-07-2016 29 chương
Ba và con gái

Ba và con gái

Hôm qua ba vào thăm con, con nhớ ba lắm... Nhớ cái bụng tròn tròn của ba dù con gái lớn

28-06-2016
Cỏ dại

Cỏ dại

Thôi. Anh không cần nói gì nữa đâu. Em hiểu hết. Anh cũng phải nghĩ gì cả. Em tôn

29-06-2016
Cô nàng tuổi 24

Cô nàng tuổi 24

Trong dòng người tấp nập trên phố, người ta vẫn dễ dàng nhận ra và bị thu hút bởi

24-06-2016
15 giờ

15 giờ

Chiều đó mưa. Và tôi biết Sora vẫn còn trinh. Nhưng, tôi vẫn không hôn cô

28-06-2016
Hoa hồng vàng

Hoa hồng vàng

Tôi không còn nghe nàng nói gì nữa, bởi trước mắt tôi chỉ toàn một màu vàng của

25-06-2016
Hạnh phúc dưới chân

Hạnh phúc dưới chân

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc

29-06-2016