Teya Salat
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 90 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 51

↓↓
Tầng 10.

Màu chủ đạo là sắc xám lạnh.

Tôi bước ra khỏi cầu thang máy, vẫn còn chưa hết choáng váng vì màn chào hỏi đầy hoành tráng ở dưới đại sảnh vừa rồi. Tất cả nhân viên đều đồng loạt cúi chào cứ như tôi là nhân vật cấp cao không bằng !

Tôi hít thở sâu, cố giữ cho bước chân của mình thật nhẹ vì nơi đây rất yên tĩnh ,có cảm giác như từng hành động nhỏ của mình đều bị nắm rõ vậy.

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Qua gian phòng hội nghị, tôi liền bị một cánh tay túm lấy.

Chưa kịp la lên hay là có bất kì phản ứng nào khác thì miệng đã bị bịt chặt.

Tôi hoảng hốt giãy dụa …

Thư kí Hoàng nhìn tôi bị dọa cho khiếp sợ thì cười gian ác, buông tay ra, nói đầy hả hê :

- Bạn Vy Anh đã đến rồi !

- …

Màn chào hỏi vừa rồi còn choáng váng hơn là màn dưới đại sảnh nữa !

Oan hồn !!! Làm tôi cứ tưởng là mình sắp bị bắt cóc tới nơi nữa chứ, trong đầu lại còn nghĩ những câu thoại kiểu như – các người mau thả tôi ra, các người không thoát khỏi pháp luật đâu…

Lúc nãy tôi có báo cho thư kí Hoàng là sẽ tới đây, nhưng không ngờ người này lại chờ tôi đến để hù dọa thế này !

Muốn đứng tim !

Tôi vuốt ngực, nhìn vẻ mặt tinh tướng của thư kí Hoàng , dù rất muốn đánh nhưng vẫn kiềm chế, giữ bình tĩnh và hỏi nhỏ :

- Anh Hoàng, anh ấy chưa biết chứ ?

Dù tôi đã dặn thư kí Hoàng giữ bí mật nhưng mà người này…không đáng tin chút nào cả.

Thế nên, vẫn phải hỏi cho chắc ăn !

Thư kí Hoàng nhìn tôi với vẻ bất đắc dĩ , thở dài :

- Bạn Vy Anh à, làm người thì phải có lòng tin – đưa tay vỗ vỗ vai tôi – bạn Vy Anh có thể không tin bất kì ai nhưng mà tôi là tuyệt đối đáng tin cậy! Đừng lo lắng, tôi sẽ sẵn sàng đón nhận niềm tin vĩ đại từ bạn Vy Anh !

- ….

Nhìn thư kí Hoàng bây giờ, chẳng khác gì một con sói già nói với thỏ con :

- Tớ không ăn thịt đâu, tớ chỉ ăn cỏ thôi nhé bạn thỏ.

Thế nên , tôi im lặng nhưng vẻ mặt là thừa biết mọi chuyện như thế nào !

Thư kí Hoàng lườm tôi, đẩy cặp kính :

- Tôi đi ăn trưa đây ! – hướng mắt về căn phóng kính , ánh mắt đầy gian ác – hai bạn có gì thì cứ từ từ nhé ! Tôi hơi đói nên sẽ ăn hơi lâu đấy !

Tôi nhìn theo dáng đi đầy hống hách của oan hồn kia .

Hừm…Không thể phủ nhận được là người này cũng có cái nhất !

Đó là …làm người ta muốn đánh nhất.

Còn anh nhận xét …người này là…mặt dày nhất !!!

Tôi giữ chặt chiếc túi nhỏ, từng bước từng bước di chuyển tới trước căn phòng kính.

Ngồi sau bàn làm việc, trên chiếc ghế xoay màu đen đầy trang nghiêm, anh đang nghiên cứu đống văn kiện với vẻ nhàn nhã.

Tôi nín thở…từ từ…từ từ mở cánh cửa ra…

Ồ, hay lắm ! Không phát ra tiếng động nào cả !

Anh vẫn chăm chú làm việc, không có bất kì biểu hiện gì.

Ha ! Anh không phát hiện ra tôi !

Nhưng tôi không hề biết rằng …chiếc bút trong tay người ấy dừng quay trong một tích tắc !

Đã đến rất gần bàn làm việc của anh rồi…

Anh vẫn không biết !

Quá ngây thơ rồi đây !

Vài suy nghĩ chợt lóe lên, tôi bước thật nhẹ…thật nhẹ …

Và bây giờ, tôi đã ở ngay bên cạnh anh rồi.

Thật là… ! Anh vẫn không hề biết tới sự có mặt của tôi !

Tôi nín thở, thả nhẹ chiếc túi xuống, hai tay đưa ra… bịt mắt anh lại !

Haha ! Thử xem là anh có biết tôi không !

Tôi im lặng, chờ anh đoán . Ngốc đâu mà nói gì chứ !

Anh thả bút xuống, khóe miệng nâng lên.

Tôi hồi hộp chờ đợi…

Anh đột nhiên đưa tay di chuyển trên bàn phím lap top.

Thật nhanh, một dòng chữ hiện ra trên màn hình :

” Này cô bé , có muốn anh giả vờ như không nhận ra ? ”

Ngay lập tức, tôi thả tay ra…

Anh ấy thật quá đáng mà ! Nham hiểm !

Tôi vừa hụt hẫng vừa tức giận, lại có chút không chịu nhìn anh :

- Anh làm sao mà biết được em chứ ?

Anh cười, vẻ mặt đầy kiêu hãnh. Giống như câu hỏi của tôi chỉ-là-thừa !

Được lắm ! Dám xem thường người khác !

Sau vài giây toan tính, tôi vô cùng tự tin mà nói :

- Thế anh có đoán được là em mang gì đến cho anh không ?

Anh mỉm cười, nói một cách thật dễ dàng :

- Không phải là đồ ăn trưa chứ ?

- …

Tôi kìm cơn tức giận, bặm môi nhìn anh :

- Không ! Không phải ! Đồ ăn trưa gì chứ ! Em chẳng mang gì cho anh hết !

Ánh mắt anh trở nên đầy ý cười :

- Ồ ! Thế à ! Vậy Vy Anh tới đây như thế nào ?

- Em đi xe bus.

Anh có vẻ như ngạc nhiên :

- Xe bus ? Em đi được xe bus à ?

- Anh ! Duy ! Phong !

Vẻ mặt của anh trở nên rất vô tội trước sự giận dữ của tôi . Cứ như là anh không hiểu lí do tôi tức giận vậy !

Quá đáng ! Xấu xa !

Lớp 11 mà không đi được xe bus sao ? Hứ !

Mà cũng đã quá trưa rồi, tạm thời bỏ qua cho anh vậy .

Tôi lấy lại chất giọng bình thường :

- Anh không định ăn trưa à ?

Nét ma mãnh thoáng qua trong nụ cười tưởng như là thuần khiết của anh :

- Bây giờ ăn.

Chưa để tôi nói gì thêm , anh thản nhiên cầm chiếc túi kia đi đến sofa.

- ….

Nhìn người ấy đang lấy chiếc hộp sứ màu trắng ra, cơn ấm ức cũng bị dẹp bỏ sạch sẽ, thay vào đó là vừa hồi hộp vừa mong đợi.

Anh đợi tôi lại gần rồi mới mở hộp ra…

Có vẻ anh hơi bất ngờ :

- Em tự làm ?

Tôi gật gật đầu, hí hửng :

- Em với Trúc Vũ dành cả buổi sáng để làm đấy !

Anh nhìn tôi :

- Có vẻ hơi nhiều ?

Hơi nhiều ư ? Hoàn toàn sai rồi…phải là…quá nhiều mới đúng !

Tại vì nấu từng ấy mà chỉ san làm hai cho nên mỗi suất ăn là rất to lớn.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo

Truyện này đem lại cho mình rất nhiều tiếng cười, nó không có những tình tiết rắc

23-07-2016 32 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Tên truyện: Yêu Nhầm Người Gỗ ĐáTác giả: Tiểu LiênThể loại: Truyện TeenTình

26-07-2016 10 chương
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Ván bài lật ngửa

Ván bài lật ngửa

Phụ nữ, nếu đã yêu thì dù sống chết, dù có phải xuống địa ngục cũng không từ

23-06-2016
Xem xiếc cùng cha

Xem xiếc cùng cha

Những đứa trẻ nói huyên thuyên một cách đầy phấn khích về những chú hề, những con

30-06-2016
Tí bụi

Tí bụi

Hồi mới đến ở, nhà tôi cứ tì tì mất dép. Đôi xăng- đan con mới xỏ chân ngày

29-06-2016
Ngoại ơi!

Ngoại ơi!

Năm tháng các cháu ngoại đều lớn cả sao ngoại lại cứ nhỏ bé hơn vậy ngoại, vẫn

24-06-2016
Mưa tháng 8

Mưa tháng 8

Thế đấy, tình đầu tan vỡ, mới tình đơn phương tuổi 17 yên lặng nhưng tươi đẹp

24-06-2016
Hạnh nhân đắng

Hạnh nhân đắng

Gia Anh chăm sóc tôi vô tư và trìu mến. Đến nỗi có đôi lần tôi tự hỏi liệu tình

24-06-2016