Ring ring
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 55 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 48

↓↓
Dù thế nào thì tôi cũngi cảm thấy mình như trút đi được một cơn ác mộng.

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Còn lúc hai đứa tìm Bùi Quang để trả tiền thì Mạnh Vũ bảo Bùi Quang học xong tiết một rồi về luôn vì….quá tức giận.

Lấy lí do này để cúp học thì cũng thật là quá biến thái.

Tan học, vừa bước ra khỏi trường thì chợt có điện thoại.

Ồ, là một dãy số lạ. Đang định nghe thì Trúc Vũ đột ngột lay mạnh tay tôi làm rơi cả di động . Ối…pin đi một nơi, cục nguồn đi một nơi rồi…

Trúc Vũ không thèm tỏ vẻ ăn năn hay hối hận, cũng chẳng giúp tôi nhặt lại, giọng điệu vang lên đầy hào hứng :

- Woa, anh Duy Phong nhà cậu tới đón kìa.

Tôi đưa mắt nhìn…

Phía bên đường, dáng người cao lớn dựa vào chiếc xe màu xám lạnh. Khoác lên người anh là một chiếc áo choàng dài màu đen, chiếc khăn quàng là màu xám nhạt…Chỉ toàn gam màu lạnh. Bộ đồ này lại càng tăng thêm vẻ lãnh đạm và có phần bí ẩn của chủ nhân.

Nhìn anh vừa cuốn hút lại vừa xa cách.

Hôm nay lại anh ấy lại ngụy trang rồi…nên mới đeo kính đen như thế.

Ánh nắng ban trưa nhẹ chiếu lên mái tóc đen ngắn…giống như tất cả ảnh sáng đều được tập trung lên người anh.

Tôi ngẩn người nhìn anh một lúc…

Trúc Vũ ghé tai tôi thì thầm :

- Anh ấy thay xe cứ như chúng ta thay dép ấy nhỉ ?

- …

Tôi không thèm để ý tới cái lối so sánh vô duyên của Vũ, nhìn xung quanh rồi chạy thật nhanh đến cạnh anh.

Nắng hơi chói, tôi nheo mắt ngước lên nhìn anh , cười hỏi :

- Anh rất nhớ em à ? Cho nên mới đến đây phải không ?

Anh khẽ cười gật đầu rồi cúi người cẩn thận quấn lại chiếc khăn len nhiều màu cho tôi…

Mùi thơm dịu nhẹ…

Dù có ở bên anh nhiều tới mấy thì tim vẫn mãi đập sai nhịp và hỗn loạn.

Tôi căng thẳng nhìn xung quanh…

Ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi ngày càng nhiều.

Tôi ho khan vài tiếng có ý nhắc nhở anh.

Anh chợt nhìn tôi , có vẻ lo lắng :

- Em bị cảm à.

- …

Lần này thì tôi ho sặc thật !

***

Cửa hàng sách gần cổng trường, một cô gái đứng đấy nhìn chằm chằm hai người bên đường với ánh mắt tràn ngập đố kị và tức tối, môi mím lại.

Bóng dáng cao lớn của chàng trai như bao phủ lấy dáng người nhỏ bé của cô gái…

Tay cô bóp chặt chiếc điện thoại như muốn nghiền nát nó ngay tức khắc…

Mái tóc xoăn khẽ bay trong gió ….

***

Cách đó không xa, một người mặc trang phục màu đen , ngồi trong chiếc xe cũng là màu đen…Miệng nhai cao su, tai nghe phone, tay gõ nhịp trên vô-lăng…Dáng vẻ rất thư thái nhưng thật ra là người đó đang rất chăm chú quan sát hết thảy mọi thứ. Đôi mắt tinh ranh đầy ý cười, mờ ám nhìn hai người đang bước vào chiếc xe đua .

Cô bé kia trước lúc vào xe còn quay đầu vẫy vẫy tay với cô bạn.

Rồi anh hướng mắt về cửa hàng sách, cười một cách chế giễu với cô gái đang cố đứng nép sau gian hàng kia.

Miệng huýt sáo…tay còn lại lôi ra chiếc điện thoại màu đen…

- Hello ! Miss Hoài Vân . Đã biết cô bé ấy là người mà cô không được phép động tới rồi chứ ! Be careful !

Anh nhếch miệng nhìn cô ta đang hoang mang ngó quanh …

Chiếc điện thoại chỉ còn lại tiếng tút dài…

Và ngày hôm ấy,ngay chính nơi đó, không hề bất kì một ai phát hiện ra rằng trong phạm vi gần ngôi trường kia, có tới 10 chiếc xe màu đen nằm rải rác…

***

Tôi hai tay chống cằm, nhìn anh đang im lặng ăn ở phía đối diện.

Thần thái của anh có vẻ tốt hơn hôm qua rất nhiều.

Nhưng mà tôi vẫn phải lo lắng .

Anh chỉ toàn ăn những thứ thế này thì không tốt một chút nào hết !

Đang lúc tôi suy nghĩ mông lung và ngắm anh thì một giai điệu quen thuộc vang lên.

Ồ , là một trong những bài hát tôi thích nhất đây mà.

Cách không xa chúng tôi, chiếc màn hình Led rộng lớn đang chiếu một Music Video của Rin Baby .

Tôi mải mê đắm chìm vào đó…rồi liếc anh :

- Em thấy anh làm kinh thế như vậy rất tiếc ! Nếu anh làm nghệ thuật có phải hay hơn không. Tiêu chuẩn của một nghệ sĩ anh có đủ cả đấy ! – nói xong tôi còn thở dài.

Tôi là đang suy nghĩ cho ngành nghệ thuật và xem xét dưới con mắt của một người nghệ sĩ đấy !

Anh hơi ngẩn người nhìn tôi :

- Muốn anh làm mấy cái đó ?

- Anh xem kia kìa – tôi chỉ vào màn hình Led kia – thần tượng em đấy ! Không bằng một góc của anh mà cực kì nổi.

Nói xong tôi có hơi giật mình. Ngay cả thần tượng bao nhiêu năm trời mà tôi cũng xem thường rồi…

Anh bỗng gọi phục vụ lại , ra lệnh :

- Tắt cái kia.

Người phục vụ đờ đẫn một lúc mới biết ý anh là tắt chiếc màn hình Led .

Tôi …cực-kì-mất-hứng !!!

Nhưng hình như tôi hiểu ra cái gì đó rồi, lại liếc anh :

- Anh không cần phải thế mà ! Dù anh hát không hay nhưng mà người ta có thể chỉnh sửa giọng . Ừm… Diamonds World là sự lựa chọn tốt nhất.

Anh vẫn đang im lặng vừa ăn vừa lắng nghe tôi nói , chợt khựng người lại, ngẩng đầu, trong ánh mắt như có màn sương mỏng bao phủ và cả những tia phức tạp :

- Vy Anh, em vừa nói công ty gì ?

Ồ, là do tôi phát âm sai đây mà. Cái từ World đáng ghét kia, không hiểu sao mà nếu tôi chỉ cần không để ý thôi thì sẽ đọc thành từ Word ngay !

Lần này, tôi cẩn thận phát âm :

- Công ty Diamonds World ấy .

Anh nhìn tôi, sâu trong mắt hiện lên một tia khó đoán…

Một lúc sau, anh khẽ cười :

- Vy Anh ! Mấy thứ ấy rất nhảm nhí.

- …

***

Trên con đường vắng, chỉ có những vệt nắng trải dài….

Gió hè nhè nhẹ lay động cánh cửa gỗ màu nâu nhạt.

Một cậu bé mới chỉ ít tuổi nhưng đã mang dáng vẻ đầy khí chất và toát lên một sự quyết đoán mạnh mẽ.

Anh ngồi cạnh cánh cửa gỗ, hai chân duỗi thẳng, khóe miệng nâng lên :

- Bé con, nhắc lại nào !

Bên trong cánh cửa gỗ, cô bé nhanh nhảu đáp :

- Word.

Anh bật cười :

- Sai rồi. Là World.

Giọng cô bé có chút phụng phịu :

- Tại sao lại sai hả anh Duy Phong ? Thế giới là Word ,anh dạy em như thế cơ mà.

Ánh mắt anh thoáng tia cười. Bé con này bắt anh phải dạy bé con tiếng anh. Đã được ba ngày rồi, bé con học rất nhanh nhưng duy nhất có từ World lại cứ phát âm thành Word.

Cũng một phần vì hai từ này khá giống nhau, mà tốc độ bắn ngoại ngữ của anh lại rất nhanh nên bé con khó phân biệt.

- Lại nhé ! – anh cố phát âm một cách chậm nhất có thể – World !

- Word !

- Không phải. World !

Chương trước | Chương sau

↑↑
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Kẻ ngoại đạo

Kẻ ngoại đạo

Em là cô gái theo đạo Kito, hiền lành, khuôn mặt tròn với đôi mắt rất to. Tôi là kẻ

23-06-2016
Quan điểm sống

Quan điểm sống

Chúng ta ai cũng có những quan điểm sống riêng của mình, nó làm nên những giá trị

01-07-2016
Đường về nhà

Đường về nhà

Phụ nữ hai mươi lăm tuổi. Hẹn hò vội vã, đối thoại hời hợt. Quên mất cách đánh

28-06-2016
Vẫn sẽ là anh và em

Vẫn sẽ là anh và em

Định mệnh đã sắp đặt trong trái tim anh chỉ mang một hình bóng... *** 17 năm

23-06-2016
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Lá thư cho em

Lá thư cho em

Tôi bỗng thảng thốt: Em đã yêu ai? Từ bao giờ? Em yêu người ấy nhiều đến mức đau

27-06-2016
Cỏ dại

Cỏ dại

Thôi. Anh không cần nói gì nữa đâu. Em hiểu hết. Anh cũng phải nghĩ gì cả. Em tôn

29-06-2016