Duck hunt
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 123 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 37

↓↓
- Đừng nghe cậu ấy, bạn Vy Anh, chúng tôi sang Hồng Kông ngay bây giờ đây.

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Trước những lời vạch tội của thư kí Hoàng, anh lại trưng ra vẻ mặt lạnh lùng, giọng cũng ko hề có chút cảm xúc nào :

- Anh còn muốn nói thêm gì ko ?

Thư kí Hoàng như nhặt được vàng, mắt sáng lên lao tới cướp lấy điện thoại , nói một cách hào hứng :

- Bạn Vy Anh, Duy Phong nói dối đấy. Bây giờ chúng tôi ra sân bay chuẩn bị sang Hồng Kông tham dự cuộc họp. Cậu ấy ngay cả ăn tối còn bỏ qua nữa cơ. Bạn Vy…

Bỗng thư kí Hoàng chợt ngưng lại, vẻ mặt sa sầm nhìn chiếc di động đã tắt nguồn từ khi nào…

***

” Cô sai rồi. Duy Phong hoàn toàn có khả năng đó và thậm chí là còn rất mạnh liệt nữa. ”

Gương mặt cô gái đanh lại, rút điện thoại ra , giọng điệu kênh kiệu :

- Alo . Văn phòng thám tử nổi tiếng nhất thành phố đây phải không ?

Một giọng đàn ông đầy chín chắn vang lên :

- Vâng. Bà cần gì sao ?

- Điều tra cho tôi Hoàng Duy Phong .

Giọng người đàn ông kia đột ngột thay đổi, có chút hoảng hốt :

- Bà đang nói tới Hoàng Duy Phong, hiện đang là tổng giám đốc tập đoàn Khánh Phong hiện nay ?

- Đúng thế . Tôi muốn biết thời gian này, anh ấy hay đi với ai.

Lập tức, đầu dây bên kia , giọng người đàn ông trở nên đầy giận dữ , lớn tiếng quát :

- Thần kinh à ? Nửa đêm rảnh rỗi muốn kiếm chuyện hả ? Tôi chưa muốn sạt nghiệp đâu mà làm chuyện ngu ngốc đó .

Cô gái nhìn chiếc điện thoại đã bị ngắt máy, hét lên :

- Ông mới là điên ấy.

Nói rồi cô thả chiếc điện thoại vào ly rượu đầy…

***

Tôi bực mình với tay tắt chiếc đồng hồ đang reo inh ỏi. Đúng là tự mình hại mình mà. Hôm trước đột nhiên nổi hứng hẹn giờ báo thức lúc 5 giờ sáng mỗi ngày để luyện ngoại ngữ, kể cả cuối tuần. Bây giờ thì hay rồi, đầu óc choáng váng vì ngủ muộn , nhưng có ngủ tiếp thì cũng ko thể. Tôi than thầm, uể oải lê cái đầu nặng trịch rời khỏi giường.

Lúc đi ngang qua phòng, mẹ vẫn còn chưa dậy.

Tôi nhẹ nhàng xuống bếp, làm món bánh mới học trên mạng.

Đầu óc cũng bắt đầu tỉnh táo hơn.

Vừa chờ bánh chín, tôi vừa lấy một thứ ra xem . Anh chắc chắn là ko biết mình đã bị mất một thứ đâu ! Ý nghĩ đó làm cho tôi ko khỏi bật cười.

Nhưng cùng lúc đó, tôi nghe tiếng động phát ra …mẹ dậy rồi. Tôi giật mình nhét thứ đó vào túi trở lại, tự nhắc mình phải thật cẩn thận mới được !

Trong thời gian này, tôi ko ngừng cố gắng che đậy và lấp liếm đi những cảm xúc ko ổn định của mình. Luôn phải tập trung cao độ. Nếu để mẹ thấy tôi cứ tâm trí nằm tận ngoài vũ trụ, đôi khi lại thẫn thờ hoặc cười ngớ ngẩn thì sẽ như thế nào ? Vì vậy, tôi đã nghĩ ra một cách. Đó là lúc cạnh mẹ, tôi buộc mình phải luôn nghĩ tới những điều khủng khiếp và kinh hoàng. Như vậy, vẻ mặt sẽ bất giác mà trở nên căng thẳng. Mẹ lại còn tưởng tôi lo lắng cho việc học chứ …Tạm thời mọi chuyện đều ổn. Nhưng cái gì cũng phải có giá của nó. Ko ngừng nghĩ tới Nguyễn Phương, tôi đã bị ám ảnh , nhiều lúc thiếu chút nữa là bật khóc luôn rồi.

Hai mẹ con đang ăn sáng thì nghe thấy tiếng chuông cửa.

Chưa cần phải ra mở cửa thì tôi cũng biết là ai rồi .

- Sao hai người tới đây sớm thế ?

Trúc Vũ chẳng thèm trả lời câu hỏi của tôi, lôi tuột Mạnh Vũ vào nhà, hớn hở :

- Mẹ Diệp, cho tụi con ăn sáng với.

Mạnh Vũ lễ phép hai tay đưa cho mẹ một chiếc túi :

- Cô Diệp , đây là quà bố mẹ con đi từ Đài Loan về gửi nhà mình.

Mẹ nhận lấy chiếc túi, âu yếm nhìn hai người tên Vũ mới tới :

- Bố mẹ con chu đáo quá. Cô cảm ơn. Hai con ngồi đây ăn luôn đi.

Tôi lấy bánh cho hai người ấy, chớp chớp mắt :

- Anh Mạnh Vũ với cậu ăn thử đi. Xem bánh của em có ngon ko ?

Trúc Vũ liếc đĩa bánh với vẻ mặt đầy nghi hoặc :

- Cậu tự làm à ? Có ăn được ko đây ?

Tôi ko để ý tới người hay dìm bạn bè nữa, ngoảnh sang hỏi Mạnh Vũ vẫn im lặng ăn :

- Anh Mạnh Vũ thấy thế nào ?

Mạnh Vũ ngẩng đầu lên, vẻ mặt cực kì chân thành :

- Rất khó ăn.

Trúc Vũ cười ha hả nhìn sắc mặt đang trở nên khó coi của tôi.

Hai người này nhất định là thông đồng đây mà ! Dám ko thừa nhận tài năng của tôi ! Hừ, mẹ sẽ là người đưa ra câu trả lời chính xác nhất.

- Mẹ, mẹ thấy bánh con làm như thế nào ?

Mẹ nhìn tôi, tủm tỉm cười :

- Từ này giờ, mẹ chưa có dám ăn.

“……..”

Lần này, cả mẹ và hai người tên Vũ đều cười lớn.

Cuối cùng thì cũng xong bữa sáng . Thật ra ai cũng ăn hết phần bánh của mình, chẳng qua là đùa vậy thôi. Nhưng mà hùa nhau như vậy thì quá đáng thật ! Tôi cảm thấy mình thật bé nhỏ đáng thương ! Chẳng phải là có câu nói nhân tài thường hay bị vùi dập hay sao ?

Vừa ăn hoa quả, ba người chúng tôi vừa lên kế hoạch đập phá cho ngày hôm nay.

Nói là ba người nhưng thực ra chỉ có tôi và Trúc Vũ bàn luận. Bởi vì Mạnh Vũ đã bị loại, sau khi lên tiếng muốn đi đến sân vận động xem bóng rổ.

Mạnh Vũ ngồi đợi lệnh, vặt chùm nho, ném từng quả một lên không trung rồi há miệng hứng.

Sau một lúc nghiêm túc suy nghĩ, Trúc Vũ đưa ra ý kiến :

- Chúng ta tới công viên giải trí .

Tôi nhìn Trúc Vũ đầy xem thường :

- Cậu thật là trẻ con quá rồi đấy ! Cậu nghĩ tớ sẽ đi với cậu tới những nơi như thế ?

Trúc Vũ vẫn tiếp tục bảo vệ ý kiến của mình :

- Tớ nghe nói ở đấy họ mới thêm mấy trò mới. Còn có cả tặng gấu bông kỉ niệm nữa cơ.

Tôi lập tức sáng mắt, đứng phắt dậy :

- Vậy bọn mình mau đi thôi.

Ngay khi tôi vừa dứt lời, Mạnh Vũ đang ăn nho theo cách khác người liền bị nghẹn, ho sặc sụa.

Trúc Vũ lườm tôi với ánh mắt đầy oán giận.

Cái gì thế ? Tôi ngơ ngác.

Mẹ tôi đang chăm chú xem thời sự bỗng lên tiếng :

- Mẹ nghĩ mấy đứa đến cô nhi viện Nhân Ái chơi đi. Hôm nay hai mẹ ko tới được.

A ! Cô nhi viện Nhân Ái !

Hai mẹ chúng tôi lúc nào cũng tranh thủ thời gian tới đó, cho dù bận tới đâu. Nơi đó cách thành phố khá xa, hai mẹ đều phải đi taxi hoặc thuê xe. Nhưng thỉnh thoảng,có kì nghỉ bọn tôi cũng đi mấy chuyến bus để tới đó chơi với các bạn nhỏ và mua thật nhiều quà cho chúng. Lâu nay, bọn tôi cũng ko hay tới đó vì lịch học kín mít và hai mẹ cũng ko yên tâm khi cho chúng tôi đi xa.

Bây giờ , ko phải là cơ hội hiếm có để tới đó sao ?

Ba người chúng tôi đều đồng thanh :

- Tuân lệnh . Bọn con đi ngay đây.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh là tựa truyện teen nói về một loài hoa được coi là Cỏ Dại,

20-07-2016 15 chương
Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hắn thoát khỏi vẻ uy nghiêm của một công tử nhà giàu ban nãy, khoác vào một vẻ phong

23-07-2016 45 chương
Thử Yêu Côn Đồ

Thử Yêu Côn Đồ

Tên truyện: Thử Yêu Côn ĐồTác giả: WinnyThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 42 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Tại sao lại là ba?

Tại sao lại là ba?

Audio - Nghề của Tèo là bán báo dạo, nó thích nhất là bán báo "Công An " vì tờ báo đó

01-07-2016
Mộc mạc gái quê

Mộc mạc gái quê

Sau nhiều năm lăn lộn chốn tình trường phải thú thật với các bạn tôi đã quá ngán

23-06-2016
Biển gọi tên anh

Biển gọi tên anh

Cậu mong rằng một ngày nào đó, biển sẽ gọi tên cậu, và rồi trái tim cậu lại

23-06-2016
Trân quý từng lời nói

Trân quý từng lời nói

Hãy trân quý từng lời nói của mình, bởi vì tổn thương từ lời nói có thể sẽ vĩnh

24-06-2016
Chuyện bức tranh

Chuyện bức tranh

Cuộc đời này rất ngắn. Bản thân luôn biết mình muốn gì, hiểu rõ những gì

24-06-2016
Vì núi đưa anh đến

Vì núi đưa anh đến

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Ngân hàng ngôi sao

Ngân hàng ngôi sao

Thiên Vũ định đưa cho tôi ô rồi chạy về một mình. Nhưng giờ đã khác, tôi không

25-06-2016