XtGem Forum catalog
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 111 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 30

↓↓
Sáng thứ 7, hai đứa tôi đến lớp học mà chỉ lo bàn xem chủ nhật sẽ đi chơi ở đâu. Vì lâu lắm rồi chưa đi cùng nhau.

Giờ hóa, vì thấy lo chấm bài lớp 12 nên ra ra đề cho chúng tôi tự làm.

- Cậu với anh Duy Phong tiến triển nhanh ko ngờ đấy nhé ! Thế mà chả nói gì với tớ.

Vừa nhắc tới người ấy thì tôi lại cảm thấy cực kì nhớ, cười theo quán tính :

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Tại chính tóe còn chưa tin nổi những gì xảy ra đây.

- Vy Anh, bảo anh Duy Phong nhà cậu cho tớ chữ kí nhé. Chắc chắn là tớ cũng nổi tiếng cho xem.

- Vậy để tớ kí cho cậu. Đảm bảo cậu sẽ trở thành hiện tượng mới luôn.

Trúc Vũ xì một tiếng, rồi cũng mơ màng :

- Tớ cũng ko tin anh ấy lại thích cậu. Có lẽ ông trời thấy cậu năm nào cũng lải nhải làm phiền nên mới như thế. Anh Duy Phong ơi, anh bị God chơi đểu rồi.

Tôi lườm Trúc Vũ một cái :

- Ông ấy chơi đểu Mạnh Vũ thì có . Này nhé, vừa xinh , vừa ngoan, vừa hiền lanh, vừa học giỏi, vừa khiêm tốn, vừa…nói chung là bạn của cậu quá tuyệt vời đi. Anh ấy ko thích tớ mới lạ đấy !

Trúc Vũ vừa nghe tôi nói vừa nhìn ra phía đằng sau tôi với vẻ mặt cực-kì-ba-chấm.

Chuyện gì thế ? Tôi quay lại…

Anh đang đứng tựa vào cửa lớp, phong thái điềm đạm, áo sơ mi trắng ống tay được xắn hờ lên, chiếc quần jeans đen với kiểu dáng đơn giản, tôn lên vóc dáng cao lớn tuyệt đẹp của anh. Ánh nắng sớm chiếu lên người , anh đeo một chiếc kính đen, một tay đút túi, khóe miệng khẽ nâng lên.

Ko thể thấy được vẻ mặt của anh lúc ấy là như thế nào.

Tôi có thể nghe thấy rõ tiếng kêu la thất thanh vọng ra và cả tiêng vỡ vụn tanh bành của hai chữ hình-tượng.

Anh đã đứng đây từ lúc nào ?

Tôi vừa nói những gì ?

Anh ấy có nghe được tôi nói gì ko ?

Anh ấy ko thích tớ mới lạ ….

Ngay lúc này , tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả nếu được biến mất.

Và tôi đã bắt đầu cảm nhận được vô số ánh mắt đang bám chặt lấy anh. Một dấu hiệu cho thấy ko khí chuẩn bị bùng nổ.

Nhưng anh vừa đưa tay lên miệng ra dấu im lặng thì tất cả đều rất nghe lời một cách kì lạ, chỉ nhìn anh với vẻ mặt biểu lộ hàng trăm cảm xúc từ kinh ngạc ,ngưỡng mộ tới xúc động.

Ngay cả tôi cũng chết lặng chỉ biết nhìn anh đang tiến tới bàn chúng tôi.

Anh đột nhiên ngồi xuống cạnh tôi, vẫn còn cười nhưng cũng ko nói gì. May quá !!! Anh ko nghe thấy gì.

Dù biết mọi người chỉ nhìn anh ko phải nhìn mình nhưng tôi vẫn cảm thấy cực kì bối rối nhưng anh lại thản nhiên đến lạ. Có lẽ…anh quen rồi và cũng có khi là do …anh ko hề quan tâm.

Khó khăn lắm, tôi mới bật ra được những âm run run :

- Anh Duy Phong, sao anh lại ở đây ?

- Trốn công ty. Đến học với em.

Tôi gật đầu, vẫn còn ngẩn người nhìn anh.

Hôm nay, anh khá khác trong bộ đồ đơn giản ko phải là vest nghiêm túc như ở công ty.

Tuy vẫn là dáng vẻ thành đạt , phóng khoáng và lạnh lùng nhưng có chút nghịch ngợm thì phải.

- Lần này thì ko thể là quan sát mắt anh rồi nhé ! – Anh chỉ chỉ vào đôi kính đen, cười…tinh quái.

Tôi lúng túng , nhưng ko thể ngăn mình ko nhìn anh :

- Em …à, tại sao hôm nay anh lại đeo kính vậy ?

Anh nói với một vẻ rất vô tội :

- Ngụy trang.

Ngụy trang ? Nguyên cả lớp tôi còn nhận ra nữa là…

Trúc Vũ đột nhiên nhảy sang ngồi cạnh anh, ko hề e ngại, giọng nói đầy xúc động :

- Anh là thần tượng số 1 của em. Dù biết anh cực kì tuyệt vời nhưng gặp anh rồi, em vẫn ko ngờ anh lại có thể điển trai một cách tàn nhẫn như thế này. – Rồi Trúc Vũ nói với vẻ mặt đầy đau khổ – Em sẽ phản bội Mạnh Vũ nhà em mất.

Trước những hành động của Trúc Vũ, anh chỉ cười :

- Như thế này, bạn trai ko thích em mới lạ.

Nói xong, anh còn nghiêng đầu nhìn tôi :

- Phải ko Vy Anh ?

Vậy là anh có nghe thấy …Nhưng đâu cần nhắc lại…Tôi còn làm được gì ngoài cười trừ :

- Vâng, Mạnh Vũ rất thương bạn em.

Trúc Vũ bỗng lôi ra một quyển sổ nhỏ, hai tay đưa cho anh:

- Anh ko biết đâu . Em là người luôn chăm sóc, dạy dỗ Vy Anh. Nên anh cho em chữ kí nhé.

Sao Vũ ko nói là sinh ra tôi luôn nhỉ ? Nhưng mà những vấn đề này liên quan gì tới chữ kí …

Anh nhận lấy, quay bút rồi kí vào sổ một cách dứt khoát .

Thật bất ngờ. Anh tại sao lại tham gia vào trò này của Vũ chứ.

Nhưng điều này chỉ là mở đầu cho một cơn bão đang ập tới.

Anh vừa ngoảnh đầu lên cũng phải giật mình vì tất cả đều vây quanh, hai tay chìa sổ, vở ra, ánh mắt đầy mong đợi.

Trúc Vũ xua xua mọi người ra :

- Các cậu về chỗ, đi về chỗ. Thật vớ vẩn. – Rồi nói với anh với vẻ mặt nghiêm túc – Anh đừng kí cho họ nhé. Họ đối xử ko tốt với em và Vy Anh đâu.

Tôi thừa biết Trúc Vũ muốn phải là chữ kí độc quyền.

Nhưng mấy người kia đâu phải là đơn giản . Ko khí đã thật sự mất kiểm soát rồi.

Bỗng có tiếng thước nện mạnh trên bàn :

- Các em tụ tập làm gì thế hả ? Bài tôi ra đã làm chưa ?

Mặc dù cả lớp đều rất sợ thầy nhưng vẫn đứng im, ko hề có ý định giải tán. Có lẽ một thế lực nào đó đã làm cho sự gan lì của họ trỗi dậy và đánh tan sự sợ hãi rồi.

Một bạn nữ nói giọng tội nghiệp :

- Thầy, anh Duy Phong.

- Hoàng Duy Phong ? – Giọng thầy có chút hứng thú.

Thầy của tôi rất có ấn tượng với anh. Lúc nào cũng lải nhải nào là anh ko theo chuyên ngành hóa mà thành tích rất cao , nào là với trình độ của anh thì thầy còn phải nể.

- Thầy, anh Duy Phong đang ở đây.

- Về chỗ ngay. Dám đùa với giáo viên. Xem ra lớp chật chỗi quá nên muốn vào sổ đầu bài ngồi đúng ko ?

- Thầy, tụi em …

Mọi người chưa kịp nói hết câu thì đã thấy thầy bước xuống bục giảng, vẻ mặt khó tin , lần đầu tiên thấy thầy nói năng ko rõ ràng như thế :

- Duy …Duy Phong . Cậu…cậu…

Anh đã bước ra từ đám vây bao giờ, kính cũng đã tháo ra, cúi đầu chào thầy một cách lễ phép :

- Em là Duy Phong.

Thầy đờ người, vẫn ko tin vào người đang đứng trước mặt :

- Cậu …cậu sao lại ở đây thế này ?

- Em đến thăm trường mình.

Như vậy cũng ko lạ. Thư viện và căng tin trường đều là do Tập đoàn K.P đầu tư, chưa kể cơ sở dãy nhà tầng mới đang được xây dựng trong năm này. Chỉ có điều anh nói dối ko chớp mắt…

Thầy bắt tay anh với vẻ mặt cực kì hớn hở :

- Thật hân hạnh quá. Xin lỗi nhé, lớp này hơi loạn. Nếu cậu muốn, chúng ta lên văn phòng .

- Ko sao đâu. Nếu lớp ko phiền thì em ở đây được chứ ?

Thầy chưa kịp trả lời, tiếng hét đồng ý đã vang lên ầm ỹ.

Thầy lườm lườm chúng tôi rồi cười toe toét với anh :

- Được, được chứ. Tốt quá rồi. Vậy bây giờ cậu lên đây, tôi có mấy đề chuyên giành cho giáo viên. Cùng xem nhé.

Haha. Anh lại bị lợi dụng rồi. Thầy có khi còn thích anh hơn cả chúng tôi ấy chứ !

Trước khi đi với thầy , anh quay lại nhìn tôi mỉm cười.

Tôi đã bắt đầu cảm thấy bao nhiêu ánh mắt giết người xuyên lấy mình. Thật đáng sợ !

Thầy đột nhiên phát cho chúng tôi một tập đề :

- Kiểm tra 15 phút. Bài kia xem như bài tập về nhà. Xem các em còn làm ồn được nữa ko !

Thầy quá đáng, quá đáng lắm !!! Mình thì ung dung chơi với anh còn bắt học sinh kiểm tra . Quá đáng !!!

Còn cái gì nữa đây ? Kiểm tra 15 phút mà 15 câu trắc nghiệm và hai câu phân tích. Muốn giết người ư ? Hừ, ko còn gì để nói.

Đã thế thầy lại còn thở dài, mách tội với anh :

- Lớp này phải trị như thế. Ko là loạn.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh là một truyện teen được đăng tải miễn phí tại web đọc truyện

21-07-2016 16 chương
Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin lại mang đến một cái nhìn mới về tình yêu xoay quanh mối quan hệ vợ

21-07-2016 25 chương
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Tên truyện: Chuyện Tình Hoàng GiaTác giả: Du HuyễnThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 6 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Nếu Như Yêu

Nếu Như Yêu

Tên truyện: Nếu Như YêuTác giả: BornNXB: NXB Văn HọcTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 40 chương
Hận Thù

Hận Thù

Truyện teen Hận Thù là câu chuyện xoay quanh Hoàng Anh Tuấn - thiếu gia tập đoàn Hoàng Gia

22-07-2016 16 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Gia đình là số 1

Gia đình là số 1

Kỉ niệm đáng nhớ nhất của bạn với gia đình mình là gì? *** 1. Hồi bé có ông

23-06-2016
Tiếng nói của mẹ

Tiếng nói của mẹ

Nước mắt tôi cứ trào ra không thể ngăn lại được, nhỏ nhẹ nói: "An An! Ngoan nào,

29-06-2016
Thỏi son không phai màu

Thỏi son không phai màu

Từ trước đến nay, chưa bao giờ cô nghĩ rằng cô với anh chia tay nhau chỉ vì một thỏi

30-06-2016
Cậu bé chăn cừu

Cậu bé chăn cừu

Một ngày nọ có một cậu bé chăn cừu buồn rầu ngồi trên sườn núi nhìn những con

24-06-2016
Mẹ và vợ

Mẹ và vợ

Con dâu nói : "Nấu nhạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo

30-06-2016
Giường

Giường

Tôi đưa em qua cửa và bảo: "Cho một giường đôi". Em bụm miệng cười. Cậu phục vụ

01-07-2016
Gã khờ

Gã khờ

Thảo bình tĩnh nói điều cô muốn: - Mình làm người yêu của nhau, anh nhé! Nhìn vẻ

23-06-2016
Lá thư cho em

Lá thư cho em

Tôi bỗng thảng thốt: Em đã yêu ai? Từ bao giờ? Em yêu người ấy nhiều đến mức đau

27-06-2016